Nửa canh giờ trôi qua, Thiên Ảnh Ma Điêu dừng lại trên đỉnh của một ngọn cự sơn, theo lời của lão đầu thì bọn họ đã vượt qua được cửa ải đầu tiên của thiên địa kỳ trận.
- Chỉ là một cửa ải thôi sao?
Lâm Phong nhìn cái vực thẳm phía sau, chỉ rộng có vài dặm, dù chỉ sử dụng thần thức nhưng cũng đã tiêu hao gần như toàn bộ linh lực của hắn, nếu không có yêu sủng trợ giúp thì dưới vương giả khó mà vượt qua được cái cửa ải này.
Hôm sau, trong lúc Lâm Phong đang phá trận thì nhìn thấy gần trăm người cách đó vài dặm, bọn họ cũng đang phá trận, dẫn đầu là Lý Hạo Nhiên, đại trưởng lão Ngự Thú Thánh Cung, lão chính là người đã đánh trọng thương Phong Thanh Thanh.
Tuy khoảng cách hai bên khá gần nhưng có thiên địa kỳ trận ảnh hưởng nên không thể nhìn thấy nhau, Lâm Phong có thể phát hiện ra đối phương là nhờ có lão đầu nhắc nhở.
Linh Mộng nghe Lâm Phong nói, ánh mắt thoáng hiện kinh ngạc, đám lão đầu kia đã xuất phát trước mấy canh giờ mà vẫn bị bọn họ đuổi kịp, chứng tỏ trình độ phá trận của Lâm Phong còn vượt qua cả trưởng lão Ngự Thú Thánh Cung.
Nam Cung Như Mộng bước đi phía sau, ánh mắt ẩn hiện linh quang, gương mặt xinh đẹp của Phong Thanh Thanh thì tràn đầy tức giận, một chưởng của lão đầu đó sau này nàng sẽ trả đủ.
Giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Có muốn chơi tên tiểu tử đó một vố không?
- Chơi kiểu gì?
- Ngươi nghĩ thử xem, nếu mấy tên đó không tới được chỗ của Vô Cực Thánh Thụ thì sao?
- Thì xác định.
Trước khi tiến vào thiên địa kỳ trận, Lý Hạo Nhiên đã thu không ít linh thạch, nếu như lão không thể phá được kỳ trận chắc chắn phải nôn hết linh thạch ra, danh dự cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Lâm Phong ra hiệu cho mọi người đi chậm lại để tránh bị đám người phía trước phát hiện, khi nhìn thấy Lý Hạo Nhiên dẫn đầu đoàn người tiến vào một khe núi, Lâm Phong lập tức thả ra Thiên Ảnh Ma Điêu, nhanh chóng tăng tốc.
Cách đó không xa, Lý Hạo Nhiên cưỡi bạch sắc yêu cầm, trong lòng lão lúc này vô cùng đắc ý.
- Người có thể so tài với lão phu e là không còn ai.
Vô Cực bí cảnh vừa mở ra, Lý Hạo Nhiên lập tức phái người dùng tốc độ nhanh nhất để xác định vị trí của thánh thụ, sau đó lão đã lén vào bên trong thiên địa kỳ trận bố trí thêm mấy cái trận pháp làm cho đám trận sư đến sau không biết đường mà phá giải, kết quả thu được ngoài sức mong đợi.
Đúng lúc này, đại địa chấn động, cự thạch hai bên khe núi đột nhiên rơi xuống.
- Có chuyện gì?
- Động đất hả?
- Không xong rồi, lối đi đã bị chặn.
Phía trước có một khối cự thạch bịt kín khe núi, hoàn toàn không thể đi tiếp, cự thạch hai bên vách núi vẫn không ngừng rơi xuống, nếu không kịp thoát ra thì cả đám sẽ bị đá đè tập thể.
Một lão đầu vừa rút ra đại đao muốn chém vỡ cự thạch liền bị Lý Hạo Nhiên ngăn lại.
- Không được sử dụng linh lực, nếu không sẽ bị đại trận vây khốn.
- Lý lão đầu, bây giờ phải làm sao?
- Tạm thời lui lại.
Cách đó không xa, Lâm Phong cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu tiến vào một khe núi gần đó, trước tiên hắn sẽ tìm cách vượt lên sau đó sẽ thay đổi trận pháp phía trước.
Phía sau khe núi là một cái hồ lớn, bên dưới hồ tràn đầy dung nham đang sôi sục, Lý Hạo Nhiên vừa nhìn liền phán.
- Chỉ là ảo trận, mọi người không cần sợ.
Lý Hạo Nhiên vừa dứt lời liền ra hiệu cho tên đệ tử bên cạnh, thanh niên hiểu ý gật đầu, tự tin cưỡi yêu cầm bay qua hồ dung nham, vừa đến giữa hồ, y phục trên người thanh niên liền bị đốt thành tro, xuân quang lộ tiết, thanh niên nhanh tay kích hoạt truyền tống ngọc bài rồi biến mất.
Một lão đầu ở phía sau nhíu mày.
- Đám tiểu bối thời này đúng là bạo dạn.
- Tiểu tử này còn không bằng một góc của lão phu lúc trước.
- Lý lão đầu, muốn khoe hàng cũng phải chọn lựa một chút, đừng có tùy tiện như vậy.
Lý Hạo Nhiên hừ lạnh, lão cầm lấy một khối tiểu thạch gần đó lên quan sát, rõ ràng là huyễn thạch sao lại biến thành hỏa trận, chẳng lẽ cái trận pháp này còn biết ngụy trang.
- Một ít tiểu kế sao có thể làm khó lão phu.
Nếu là hỏa trận thì chỉ cần dung linh lực hộ thể là có thể vượt qua, sau khi vượt qua hồ dung nham, trước mặt đám lão đầu xuất hiện vô số hỏa thụ, nhìn qua giống như một ngọn cự sơn đang bốc cháy.
Một vị trưởng lão Thánh Cung nhìn Lý Hạo Nhiên chuẩn bị tiến lên phá trận, tốt bụng nhắc nhở.
- Lý lão đầu, có mang theo y phục để thay không?
- Đám lão đầu các ngươi nhìn lão phu phá trận mà học hỏi.
Lý Hạo Nhiên đi tới gần hỏa thụ, cảm giác nóng bỏng truyền đến, rõ ràng không phải huyễn ảnh, lão còn chưa kịp phá trận thì dị biến đã xuất hiện, phong vân đột nhiên nổi lên.
- Mau lui lại.
Lý Hạo Nhiên hét lớn một tiếng rồi lùi lại phía sau, đám lão đầu bên cạnh phản ứng còn nhanh hơn, Lý Hạo Nhiên còn chưa dứt câu thì bọn họ đã lùi lại vị trí an toàn.
Phong vân thổi tới, vô số hỏa diệp bay về phía đám người Lý Hạo Nhiên, hỏa quang ngập trời, khung cảnh vô cùng tráng lệ.
- Cẩn thận hỏa diệp, đừng để bọn chúng bám vào y phục.
Một khi bị hỏa diệp bám vào, linh lực sẽ nhiễm hỏa khí, khi đi qua hỏa lâm sẽ bị hỏa thụ công kích, thậm chí là kỳ trận vây khốn.
Lâm Phong đứng trên đỉnh hỏa sơn, ánh mắt liếc nhìn bạo nữ bên cạnh, trận cuồng phong vừa rồi là do Phong Thanh Thanh tạo ra.
- Thế nào, có hả giận không?
- Cảm giác không tệ.
Phong Thanh Thanh nhìn bộ dáng chật vật của Lý Hạo Nhiên, hỏa khí trong lòng giảm đi một chút, hình ảnh của Lâm Phong cũng tốt hơn một chút.
Lãnh Hàn Băng đứng bên cạnh nhìn lưu manh, giọng nói ẩn chứa vài phần lo lắng.
- Tiếp tục như vậy thì các vị trưởng lão sẽ không thể đến được chỗ của thánh thụ.
Bên cạnh Lý Hạo Nhiên có cả trưởng lão, chấp sự, thánh tử và đệ tử của Cửu Huyền Thánh Cung, số lượng không ít.
Khóe môi Linh Mộng khẽ cong lên, nàng không quan tâm nhiều như Hàn Băng, ngược lại còn có một chút cảm giác vui sướng khi thấy người gặp họa.
- Muội không cần quan tâm đến bọn họ, một khi đã tranh giành kỳ ngộ dù là đồng môn cũng không thể nương tay.
- Nhưng mà…
- Nếu để đám lão đầu đó đến được chỗ của thánh thụ thì tên nam nhân ngốc của muội sẽ bị đá đi.
Càng tu luyện gần Vô Cực Thánh Thụ thì lợi ích thu được càng lớn, nếu toàn bộ đám người Lý Hạo Nhiên đến được chỗ của thánh thụ thì không chỉ Lâm Phong mà cả Linh Mộng cũng không có một vị trí tốt để tu luyện.
Nam Cung Như Mộng chỉ đứng bên cạnh quan sát, vẻ mặt không chút biến đổi, dù sao trong đám người bên dưới cũng không có tu sĩ Trường Hà.
- Chúng ta đi thôi.
Lâm Phong để Thiên Ảnh Ma Điêu ở lại quạt gió thêm một lúc còn hắn thì tiếp tục đi về phía của thánh thụ, từ trên đỉnh hỏa sơn có thể nhìn thấy bạch quang ẩn hiện phía xa, đó chính là vị trí của Vô Cực Thánh Thụ.
Hai ngày trôi qua, Lâm Phong thuận lợi đến dưới chân núi, Vô Cực Thánh Thụ chính là đang ở trên đỉnh của ngọn cự sơn này.
- Lão đầu, tiếp theo đi đường nào đây?
- Tùy ý.
Nơi Lâm Phong đứng đã là tâm của thiên địa kỳ trận, trước mặt đã không còn nguy hiểm.
- Phía trước đã không còn trận pháp, mọi người có thể yên tâm lên đỉnh.
Lâm Phong vừa dứt lời liền đi tới vách đá gần đó, ánh mắt hắn lướt qua vài lần cuối cùng dừng lại trên một khối cự thạch, hắn vận linh lực xoay khối cự thạch một vòng rồi rời đi.