Thiên La

Chương 157: Rời Đi



Không cần biết có phải là linh căn hay không, trước tiên cứ thu vào rồi tính, sau khi lấy được khối cự thạch, Lâm Phong cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu trở lại bên cạnh thánh thụ, trên đường đi không ngừng ca ngợi lão đầu.

- Tiền bối quá là lợi hại, làm sao tiền bối biết được lúc đó linh căn sẽ xuất hiện?

- Đoán.

- Tiền bối đúng là thần cơ diệu toán, tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả.

Thật ra lúc đó lão đầu cảm giác được đại trận bị công kích, có lẽ là do đám người Lý Hạo Nhiên làm ra, một khi đại trận bị công kích thì vị trí của linh căn sẽ bại lộ trong thời gian ngắn, lần trước cũng nhờ cách này mà lão biết được linh căn ở bên trong sơn mạch.

Cách đó hơn trăm dặm, Lý Hạo Nhiên trừng mắt nhìn lão đầu gần đó.

- Triệu lão đầu, chẳng phải ta đã nói không được công kích đại trận rồi sao?

- Rõ ràng là ngươi không thể phá trận còn đổ thừa cho lão phu.

- Lão thì biết cái gì mà nói.

- Lão phu không muốn đi nữa, trả linh thạch đây.

Đám lão đầu bắt đầu xung đột, gần một tháng trời bị vây trong đại trận thử hỏi ai mà không nóng máu, Lý Hạo Nhiên cũng đã không giữ được bình tĩnh, lão ném túi trữ vật cho đối phương.

- Linh thạch của lão đây.

Triệu lão đầu nhận lấy túi linh thạch rồi quay qua nhìn đám lão đầu xung quanh.

- Các vị đạo hữu, thời gian không còn nhiều, cho dù có đến được chỗ Vô Cực Thánh Thụ cũng không tu luyện được bao lâu, không bằng chúng ta xông ra bên ngoài tìm kiếm kỳ ngộ cho bản thân.

- Triệu lão đầu, có phải lão muốn kiếm chuyện với ta không?

Lý Hạo Nhiên tức giận chỉ về phía Triệu lão đầu, đám người này mà rời đi thì kế hoạch của lão không phải sẽ thất bại sao.

Đám lão đầu nhìn nhau, bây giờ có tới được chỗ của thánh thụ thì cũng chẳng làm ăn được gì, không bằng ra ngoài tìm chút kỳ ngộ.

Một lão đầu bước tới.

- Lý lão đầu, trả linh thạch cho lão phu.

- Lão phu cũng muốn ra ngoài.

Lý Hạo Nhiên nhìn đám lão đầu trước mặt, một mình lão không thể cân hết đám người này, đành phải giao ra linh thạch.

Sau khi nhận lại linh thạch, đám lão đầu lại phát hiện ra một vấn đề, bọn họ không biết đường ra, cả đám cùng nhìn về phía Lý Hạo Nhiên.

- Các ngươi…

Dưới gốc thánh thụ, Lâm Phong vừa tu luyện vừa nghe lão đầu thông báo tình hình, không hiểu vì sao đám người Lý Hạo Nhiên lại đổi hướng rời đi.

- Như vậy càng tốt, không có ai đến giành chỗ với lão tử.

Thời gian một tháng trôi qua, hôm nay chính là ngày Vô Cực bí cảnh đóng cửa, lão chấp sự nhìn thấy ngọc bài truyền tống đã đủ số lượng thì ra lệnh khởi động truyền tống trận, đưa tất cả trở về Vô Cực Thánh Cung.

Lâm Phong vừa bước ra khỏi truyền tống trận liền nhìn thấy mấy vị chấp sự Cửu Huyền Thánh Cung đã đứng đợi bên ngoài, hắn còn chưa hiểu đám người này sao lại ở đây thì một vị chấp sự bước tới.

- Toàn bộ đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung lập tức tập hợp.

Sáng hôm sau, trên dưới Cửu Huyền Thánh Cung tập trung ở Vô Cực Chủ Cung, nơi này có một cái đại truyền tống trận nối thẳng đến Thiên Tinh Thành, mỗi lần kích hoạt sẽ tiêu tốn 10000 vạn trung phẩm linh thạch, không đến lúc nguy cấp sẽ không sử dụng.

Lâm Phong theo sau đoàn người bước vào đại trận, đến bây giờ hắn vẫn chưa tin vào những chuyện đã xảy ra. Trong thời gian Lâm Phong tiến vào Vô Cực bí cảnh, Ma Giáo tập kích, thú triều xuất hiện, phong linh bị phá, tất cả đều là những chuyện kinh thiên động địa.

- Xem ra ngày tháng yên bình sắp kết thúc, tiểu tử ngươi không còn nhiều thời gian.

- Lão đừng có nói những lời xui xẻo như vậy chứ, quân tử như ta nhất định sẽ được trời độ.

- Lần này thượng thiên cũng không độ nổi tiểu tử ngươi.

Ma Giáo sử dụng yêu thú tiêu hao thực lực của Thánh Cung, rõ ràng bọn họ muốn làm ngư ông đắc lợi, một khi thời cơ đến, đại chiến xảy ra, lúc đó muốn chuẩn bị cũng không kịp nữa.

Lâm Phong là đệ tử của Thánh Cung tất nhiên phải tham gia đại chiến, với thực lực của hắn muốn toàn thây từ chiến trường trở về thật sự rất khó.

Lâm Phong nghe lão đầu nói một lúc, vẻ mặt đã trở nên hoảng loạn, nhân sinh tươi đẹp của hắn chỉ vừa bắt đầu sao có thể kết thúc như vậy.

- Tiền bối có cao kiến gì không?

- Sinh tử hữu mệnh, tiểu tử ngươi có tâm nguyện gì thì tranh thủ làm đi.

Lâm Phong càng nghe càng hoang mang, sau khi từ bí cảnh trở ra, hắn đã nhận thức được thực lực bản thân vẫn còn yếu kém, chỉ đối đầu với một lão chấp sự Ngự Thú Thánh Cung cũng không có cơ hội chiến thắng.

Một khi Thánh Ma đại chiến bùng nổ, toàn bộ tôn giả, vương giả Nam Hoang gần như sẽ tham chiến, vừa nghĩ đến thôi đã thấy đau tim.

Năm ngày trôi qua, Lâm Phong lần nữa bước ra khỏi truyền tống trận, ánh mắt nhìn dòng người tấp nập xung quanh, trong lòng yên tâm hơn một chút, cuối cùng hắn cũng đã trở về Cửu Huyền Thánh Thành, một trong những nơi an toàn nhất Nam Hoang.

Đúng lúc này, hai tên huyết y vệ bước tới đối diện Lâm Phong, bọn họ còn chưa kịp động thủ thì Phong Thanh Thanh đã ra tay ngăn cản.

- Các ngươi muốn làm gì?

Lâm Phong không ngờ bạo nữ lại phản ứng khoa trương như vậy, hắn vội bước ra hòa giải.

- Làm phiền hai vị huynh đệ đợi ta một chút.

Hai tên huyết y nhân gật đầu rời đi, Lâm Phong kéo Phong Thanh Thanh qua một bên, hắn lấy ra Thánh Chủ Lệnh đưa cho nàng.

- Ấn ký ta đã xóa bỏ, ngươi có thể tùy ý sử dụng, chuyện còn lại ta sẽ giúp ngươi giải quyết.

Bây giờ Thánh Chủ Lệnh đã là vật vô chủ, Phong Thanh Thanh chỉ cần đánh ấn ký vào là có thể sử dụng, đợi Lâm Phong đến Chủ Cung thông báo một tiếng là có thể hoàn tất thủ tục.

Phong Thanh Thanh cầm lấy Thánh Chủ Lệnh, ánh mắt nhìn hai tên huyết y nhân đối diện.

- Nếu hắn xảy ra chuyện thì ta sẽ sang bằng Thánh Nữ Phủ.

Nửa giờ sau, Lâm Phong đã xuất hiện bên trong Thánh Nữ Phủ, lúc này hắn đang đứng trước cửa phòng Linh Mộng, vừa đến nơi hắn liền nghe được giọng nói của yêu nữ từ trong phòng truyền ra.

- Các ngươi lui xuống.

- Tuân lệnh.

Huyết y nhân rời đi, Lâm Phong nhíu mày, mười lần hắn đến đây thì có chín lần bị ném vào, lần này lại để hắn tự đi vào, nhất định là có vấn đề.

Bên trong căn phòng, Linh Mộng nửa ngồi nửa nằm trên giường, ánh mắt lười biếng nhìn tên nam nhân vừa bước vào.

- Lần này ngươi làm ta có chút kinh ngạc.

Một tên đan sư có thể phá được thiên địa kỳ trận, nói ra nhất định sẽ không ai tin, càng đến gần tên nam nhân này Linh Mộng càng thấy hắn không đơn giản, cảm giác như đi vào màn đêm vô tận, không thể nhìn thấu.

- Chẳng lẽ Hàn Băng đã sớm nhận ra điểm này nên chọn hắn làm đạo lữ.

Lâm Phong bị yêu nữ nhìn đến lạnh người, ánh mắt của nàng như muốn xuyên thấu qua cơ thể của hắn.

- Tìm ta có chuyện gì?

- Ngươi nói chuyện với bản thánh nữ như vậy sao?

- Có gì thì nói mau, ta còn phải trở về nghỉ ngơi.

Lâm Phong vừa sử dụng đại truyền tống trận, cần phải trở về khôi phục thần thức, bây giờ không có tâm trạng đấu khẩu với yêu nữ.