Thiên La

Chương 158: Nam Hoang Chi Biến



Linh Mộng mỉm cười.

- Bản thánh nữ đúng là có chuyện muốn nói với ngươi, nhờ có ngươi mà ta đến được chỗ của thánh thụ, ngươi muốn ta trả công thế nào đây?

- 1000 khối thượng phẩm linh thạch, không thương lượng.

- Ta có thể cho ngươi những thứ tốt hơn linh thạch, có muốn đổi ý không?

Lâm Phong nhếch mép, ánh mắt khinh bỉ nhìn yêu nữ.

- Nam nhân nhất ngôn cửu đỉnh, không còn gì thì ta đi đây, khỏi tiễn.

Linh Mộng lấy ra một cái túi trữ vật ném cho Lâm Phong.

- Bên trong là toàn bộ tư liệu liên quan đến tình hình Nam Hoang mấy tháng gần đây, đêm nay ngươi phải ghi nhớ, ngày mai ta sẽ mang ngươi đi.

- Đi đâu?

Lâm Phong nhìn nụ cười của Linh Mộng, trong lòng xuất hiện cảm giác bất an, nơi yêu nữ mang hắn tới chắc chắn không phải chỗ tốt đẹp gì.

Đúng như Lâm Phong dự đoán, giọng nói của yêu nữ truyền đến làm cho hắn đứng hình mất mấy chục giây.

- Đi xem thú triều.

Cách đó không xa, Phong Thanh Thanh vừa trở về Phong gia thì nhìn thấy tên biểu đệ đang đứng trước đại môn đợi nàng.

Phong Viêm vừa thấy biểu tỷ liền chạy đến bên cạnh.

- Chúc mừng biểu tỷ bình an trở về.

- Phong lão đầu có bên trong không?

- Các vị trưởng bối đang ở bên trong chờ tỷ.

Phong gia có ba người tham gia bí cảnh, trong đó có hai người đi theo Lý Hạo Nhiên bị thiên địa kỳ trận vây khốn, chỉ có Phong Thanh Thanh là không biết đã đi đâu.

Bên trong đại sảnh của Phong gia, toàn bộ tộc nhân quan trọng đều có mặt đầy đủ, ánh mắt Phong Thanh Thanh lướt qua từng người trong số bọn họ, chính những người được xem là trưởng bối này năm xưa đã bỏ mặc mẫu thân của nàng.

Phong lão gia tử mỉm cười nhìn hậu bối xuất sắc nhất của Phong gia.

- Thanh Thanh, đi đường có mệt không?

Phong Thanh Thanh không trả lời, ánh mắt kiên định nhìn lão đầu đối diện.

- Ta muốn cứu mẫu thân.

Một vị tộc lão gần đó mở lời.

- Thanh Thanh, chuyện này không thể tùy tiện nói ra.

- Viên Viên phạm vào trọng tội của Thánh Cung, không phải muốn cứu là cứu.

Mấy lão đầu xung quanh gật đầu phụ họa, không phải bọn họ không muốn cứu người, nếu chuyện này mà làm không ổn thì Phong gia sẽ đắc tội với Lãnh gia.

Phong Thanh Thanh lấy ra Thánh Chủ Lệnh, ánh mắt nhìn đám lão đầu xung quanh.

- Chỉ cần cứu được mẫu thân, thứ này sẽ là của các ngươi.

- Thánh Chủ Lệnh...

- Thật là Thánh Chủ Lệnh sao?

Phong Viêm nhìn thấy biểu tỷ cầm Thánh Chủ Lệnh trong tay, vẻ mặt tràn đầy lo lắng, hy vọng là tên sư đệ của hắn không có chuyện gì.

Phong Chính nhíu mày.

- Thanh Thanh, Thánh Chủ Lệnh này từ đâu có được?

- Đó là chuyện của ta.

Một lão đầu xen vào.

- Lão phu nhớ vài tháng trước Thánh Cung có ban thưởng Thánh Chủ Lệnh cho một tên đệ tử.

- Tên đó là Lâm Phong, đệ tử chân truyền của nhị trưởng lão Đan Cung.

- Lâm Phong?

Đám lão đầu nhìn nhau, cách đây không lâu, bên trong Phong gia xuất hiện tin đồn cho rằng Phong Thanh Thanh vì bị một tên đệ tử nhìn thấy ngọc thể nên quyết định lấy hắn làm nam sủng, tên dâm tặc xui xẻo đó hình như là Lâm Phong.

Ôn thần Lâm Phong lúc này đã nổi danh khắp Nam Hoang, thanh niên này ngang trời xuất thế, đánh bại Nam Cung Như Mộng, giành lấy danh hiệu đệ nhất thiên tài đan đạo Nam Hoang, không ai là không biết.

Chuyện của Phong Thanh Thanh và Lâm Phong nếu như là sự thật vậy Phong gia sẽ xuất hiện hai vị tuyệt thế thiên tài, hai tên yêu nghiệt này một khi kết thành đạo lữ thì hậu duệ chắc chắn sẽ thuộc hạng kỳ tài, đời sau của Phong gia cũng không cần phải lo.

Nghĩ đến đây, Phong lão gia tử quyết đoán gật đầu.

- Trong vòng ba ngày, lão phu sẽ mang Phong Viên Viên rời cấm địa.

Phong Thanh Thanh nghe lão nói liền ném Thánh Chủ Lệnh cho Phong Viêm, sau đó xoay người rời đi.

- Thanh Thanh, đợi chút.

- Chuyện gì?

- Khi nào có thời gian thì mời Lâm Phong đến Phong gia để các vị trưởng bối gặp mặt.

Phong Thanh Thanh nhíu mày, nàng cảm giác có gì đó không đúng, tên dâm tặc đó sao lại xuất hiện vào lúc này.

- Các ngươi muốn gặp hắn thì tự đi mà gặp.

Một lão đầu mỉm cười.

- Chuyện của tiểu bối đám lão đầu chúng ta không tiện xen vào, chỉ có điều Phong gia dù gì cũng là đại tộc, tiểu tử đó muốn bước qua đại môn cũng phải chào hỏi đám lão đầu này vài câu.

- Đúng đó, khi nào hai đứa cử hành đại hôn thì phải thông báo trước để bọn ta còn chuẩn bị.

- Chỗ của lão phu có vài gốc hồn dược khá tốt, không chừng tiểu tử kia sẽ thích.

Phong Thanh Thanh liếc nhìn đám lão đầu xung quanh, thì ra bọn họ nghĩ nàng dùng thân thể để đổi lấy Thánh Chủ Lệnh, linh lực trong người có dấu hiệu bạo phát.

Phong Viêm đứng gần Phong Thanh Thanh nhất, cũng là người đầu tiên phát hiện vị biểu tỷ này sắp động thủ, hắn vội bước tới ngăn cản.

- Biểu tỷ, bây giờ không phải là lúc tranh luận, cứu di nương quan trọng hơn.

- Hừ.

Phong Thanh Thanh hừ lạnh một tiếng rồi xoay người rời đi, dù sao quan hệ của nàng với các vị trưởng bối trong tộc vốn không tốt, có bị hiểu lầm cũng chẳng sao.

Đêm đến, Lâm Phong ngồi trong phòng cùng lão đầu đọc tài liệu mà Linh Mộng đã giao cho, càng đọc càng thấy được tình hình của Nam Hoang lúc này đã vô cùng căng thẳng.

- Không ngờ đại chiến lại khốc liệt như vậy.

Chỉ một tháng trôi qua, đã có gần vạn tu sĩ Nam Hoang ngã xuống, thi thể yêu thú lên đến mấy chục vạn, trong đó huyền thú và hoàng thú chiếm đến bảy phần.

- Tốc độ tu luyện của yêu thú nhanh hơn tu sĩ, tiếp tục thế này sẽ rất bất lợi.

- Lão có kế sách gì không?

- Tạm thời không có.

- Lão cũng có lúc thất thủ vô sách?

Lão đầu thở dài.

- Chuyện lão phu không thể làm có rất nhiều, tiểu tử ngươi quá đề cao lão phu rồi.

- Vậy bây giờ phải làm sao?

- Tùy cơ ứng biến.

Lâm Phong suy nghĩ một lúc rồi thôi, chuyện mà lão đầu cũng không giải quyết được thì hắn có thể làm được gì, Lâm Phong ném mấy thứ của Linh Mộng qua một bên sau đó lấy ra một thứ có hình dáng giống như quả trứng vịt, tỏa ra bạch quang mờ ảo.

Thứ Lâm Phong cầm trong tay chính là Vô Cực Linh Căn, tuy hình dáng có chút phổ thông nhưng hắn có thể cảm nhận được một luồng khí tức sinh mệnh hùng mạnh ẩn chứa bên trong thứ này.

- Tiểu tử ngươi nhất định phải mau ăn chóng lớn, tương lai của lão tử đều nhờ vào ngươi đó.

Vừa nhìn thấy Vô Cực Linh Căn, ánh mắt chán nản của Lâm Phong lại hiện lên chút hy vọng, có Vô Cực Thánh Thụ trợ giúp, chỉ cần vượt qua kiếp nạn lần này thì tiền đồ của hắn còn rộng lớn hơn cả Nam Hoang.

Sáng hôm sau, truyền tống trận bên trong Bạch Vân Thành lóe sáng, một đoàn người từ bên trong bước ra.

- Nơi này thật sự là thành trì sao?

Lâm Phong nhìn cảnh tượng xung quanh, ánh mắt kinh ngạc, trước mặt hắn là một đống phế tích, tất cả đều đổ nát, từ nhà cửa, khách điếm, thương hội không có thứ gì còn nguyên vẹn.

Trên đường đi chỉ còn mấy chục tu sĩ lang thang và một đám người đang tiến hành tu sửa.

Lâm Phong đi phía sau Linh Mộng, vừa đi vừa nhìn khung cảnh xung quanh, nơi này bây giờ giống một cái di tích hơn là một cái thành trì.

Đám người đi đến trước một tòa biệt viện thì dừng lại, đây chính là một trong những cứ điểm của Thánh Cung ở Bạch Vân Thành, nhìn qua thì vẫn không có gì thay đổi.

- Cuối cùng cũng tìm được một nơi toàn thây.

Bên ngoài biệt viện có đại trận bao phủ, muốn phá hủy nơi này không phải là chuyện dễ, bên trong biệt viện có truyền tống trận nối thẳng vào Hoang Nguyên, dù Bạch Vân Thành thất thủ thì vẫn có đường tẩu thoát.

Một đám người từ trong biệt viện bước ra, dẫn đầu là chấp sự của Thánh Cung, lão vừa nhìn thấy Linh Mộng liền hành lễ.

- Tham kiến Thánh Nữ.

- Dẫn đường.

- Mời các vị đi theo lão phu.

Bên trong biệt viện, trưởng lão Thánh Cung đã chờ sẵn ở đại sảnh, vẻ mặt của đám lão đầu cực kỳ nghiêm trọng, không khí vô cùng căng thẳng.

Từ khi Ma Giáo phát động tập kích, Thánh Cung liên tục chịu thiệt, chưa tới một tháng đã tổn thất vài ngàn đệ tử, trong đó có hơn trăm nội môn đệ tử, chưa kể đến chuyện thành trì bị tàn phá nghiêm trọng, thiệt hại vô cùng to lớn.