Thiên La

Chương 162: Giao Dịch





Trong lúc các vị trưởng lão đang bàn kế sách thì Lâm Phong lại chạy đến chỗ của yêu nữ, đã đến lúc hắn đòi lại công đạo.

Sau một đêm nghiên cứu, lão đầu đã tìm ra vài phương pháp ngăn cản thú triều, theo lời của lão thì muốn ngăn lại nguy cơ lần này không khó, chỉ là trình độ của đám trận sư bây giờ quá tệ, muốn tìm ra phương pháp phá giải thì ít nhất phải mất thêm vài tháng.

Lâm Phong vừa bước vào phòng liền nhíu mày, hắn ngửi được mùi đan dược chữa thương thoang thoảng đâu đây, hắn lập tức chạy đến bên cạnh Hàn Băng, ánh mắt liên tục dò xét cơ thể của nàng.

- Sư tỷ bị thương sao?

Lãnh Hàn Băng nhẹ lắc đầu.

- Ta không sao.

- Không được, sư tỷ mau theo đệ về phòng, đệ sẽ kiểm tra giúp tỷ.

Lâm Phong vừa bước tới gần Hàn Băng thì một cảm giác nguy hiểm lập tức ập đến, chỉ cần hắn bước thêm một bước thì người cần kiểm tra chính là hắn.

Linh Mộng dùng ánh mắt tràn đầy sát khí nhìn tên nam nhân trước mặt.

- Ngươi đến đây làm gì?

- Chút nữa thì quên, ta có chuyện muốn thương lượng với ngươi.

- Nói.

Lâm Phong bày ra bộ dáng nghiêm túc.

- Sau một đêm bế quan suy nghĩ, cuối cùng ta cũng tìm ra được cách ngăn được yêu thú tập kích.

- Ngươi thật sự tìm được cách ngăn được thú triều?

- Quân tử nhất ngôn.

Linh Mộng nhìn vẻ mặt tự tin của Lâm Phong không giống như đang nói đùa, tiếp xúc với hắn một thời gian, nàng biết tên nam nhân này đúng là có bản lĩnh nói được làm được.

- Làm sao ta biết ngươi nói thật hay nói đùa?

- Nếu ngươi không tin thì thôi.

Lâm Phong nhìn băng nữ đứng cạnh yêu nữ.

- Đệ thật sự rất lo cho tỷ, chúng ta về phòng kiểm tra sẽ tốt hơn.

- Ta không sao, thú triều liên quan đến tồn vong của Thánh Cung, không nên chậm trễ.

- Trong lòng của đệ dù có mười cái Thánh Cung cũng không quan trọng bằng sư tỷ.

Lãnh Hàn Băng nghe hắn nói, ánh mắt ẩn hiện ôn nhu nhưng Linh Mộng ngồi bên cạnh lại không được tốt, tên khốn này lại dám tán tỉnh tỷ muội của nàng ngay trước mặt nàng.

- Nói yêu cầu của ngươi đi.

- Ta chỉ muốn cống hiến chút sức lực cho Thánh Cung nhưng Thánh Nữ đã mở lời thì ta cũng không tiện từ chối, ta chỉ có ba điều kiện.

Lâm Phong dừng lại một lúc, ánh mắt đắc ý nhìn yêu nữ.

- Ta muốn một khối Hư Không Ma Thạch nặng ít nhất mười cân trở lên.

- Ta có thể giúp ngươi tìm, còn được bao nhiêu cần thì phải xem vận khí của ngươi.

Hư Không Ma Thạch ẩn chứa không gian chi lực, mức độ quý hiếm còn trên cả hồn thạch, một khối ma thạch bình thường chỉ nặng một đến hai cân, muốn tìm một khối nặng hơn mười cân khó hơn mò kim đáy biển.

- Không được, ít nhất phải có năm cân.

- Ba cân.

- Hàn Băng sư tỷ hay là chúng ta trở về phòng, đệ sẽ giúp tỷ chữa thương.

Linh Mộng nắm chặt tay kiềm chế hỏa khí đang dâng trào bên trong ngọc thể.

- Tốt, nói điều kiện thứ hai của ngươi đi.

- Ta muốn một tờ thánh chỉ.

- Không thể.

Linh Mộng lập tức từ chối, thánh chỉ ẩn chứa thánh lực có thể hủy thiên diệt địa, một khi rơi vào tay của tên này thì nàng sẽ không còn dễ dàng khống chế được hắn.

Lúc đầu thứ Lâm Phong muốn lấy là Thánh Chủ Lệnh nhưng một đệ tử chỉ có thể được ban thưởng một lần, dù hắn có lập đại công thì Thánh Cung cũng sẽ không phá vỡ quy tắc đã tồn tại gần vạn năm.

- Vậy thì thiên chỉ cũng được nhưng ta muốn ba cái thiên chỉ của tôn giả luyện chế.

- Chỉ có một cái.

- Vậy thì một cái của tôn giả, hai cái của vương giả.

Linh Mộng gật đầu.

- Nói điều kiện cuối cùng của ngươi đi.

- Trong vòng mười năm, toàn bộ linh thạch ta sử dụng sẽ do Thánh Nữ Phủ chi trả.

- Không thể nào.

Linh Mộng không cần suy nghĩ lập tức từ chối, đừng nói là mười năm dù là một ngày nàng cũng không đồng ý, lỡ như tên khốn này chạy tới Vạn Bảo Các đặt mua mấy tờ thánh chỉ thì nàng có bán cả Thánh Nữ Phủ cũng không trả hết nợ.

Lâm Phong tìm một chỗ ngồi xuống, bộ dáng mệt mỏi.

- Đêm qua lao lực quá độ nên giờ có chút mệt mỏi, nếu có ngươi giúp ta bưng trà rót nước thì linh thạch gì đó ta sẽ không cần nữa.

- Muốn chết.

Linh Mộng vừa cử động liền bị Hàn Băng ở bên cạnh ngăn lại.

- Để ta.

Lâm Phong ngồi đợi một lúc thì nhìn thấy Hàn Băng bước đến, hắn liền đứng dậy kéo ghế cho nàng.

- Sư tỷ mau ngồi xuống, đệ sẽ giúp tỷ kiểm tra vết thương.

- Ta không có bị thương.

- Sư tỷ đừng có lừa đệ, rõ ràng lúc bước vào phòng đệ có ngửi thấy mùi của đan dược chữa thương.

Lãnh Hàn Băng nghe thấy lưu manh quan tâm đến nàng như vậy, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp.

- Người bị thương là Linh Mộng, không phải ta.

- Vậy thì đệ yên tâm.

Linh Mộng nhìn bộ dáng như trút được gánh nặng của tên khốn trước mặt, lòng nàng lại nổi lửa, tên nam nhân này hoàn toàn không để ý đến sự sống chết của nàng.

Lâm Phong rót một chung linh trà rồi đưa cho Hàn Băng.

- Đây là Thanh Diệp Linh Trà vô cùng hiếm có, mỗi cân có giá 10 vạn trung phẩm linh thạch, sư tỷ thử xem mùi vị thế nào?

- Để ta dâng trà thay Linh Mộng có được không?

Hàn Băng vừa dứt lời liền cầm lấy bình linh trà, nàng chưa kịp làm gì đã bị lưu manh ngăn lại.

- Chẳng lẽ sư tỷ không nhìn ra nỗi khổ tâm của đệ sao?

Lâm Phong nhìn vẻ mặt của Hàn Băng thì biết nàng vẫn chưa hiểu ý định của hắn, hôm nay hắn nhất định phải bắt yêu nữ dâng trà cho bằng được.

- Kế sách của đệ liên quan đến sự tồn vong của Thánh Cung nên đệ muốn tìm một người đáng tin để giao phó, thật ra điều kiện cuối cùng của đệ chỉ muốn thử xem người đệ tìm kiếm có dám vì sự tồn vong của Thánh Cung mà hi sinh bản thân...

- Đủ rồi.

Linh Mộng rời giường, từng bước đi về phía Lâm Phong, khí tức vương giả ẩn hiện, bất cứ lúc nào cũng có thể bùng nổ.

- Ngươi tưởng ta không dám giết ngươi sao?

Lâm Phong nhếch mép, bình thường thì hắn sẽ sợ Linh Mộng giận quá mất khôn nhưng bây giờ hắn đang ở kèo trên, bên cạnh còn có Hàn Băng bảo kê, cơ hội bị đập chết gần như là không thể.

- Muốn chém muốn giết tùy ngươi, tốt nhất là ngươi nên một chưởng đập chết ta nếu không ta sẽ giao kế sách cho một người khác.

- Ngươi nghĩ bọn họ sẽ đồng ý điều kiện vô lý của ngươi?

- Ai biết được, không chừng Thánh Tử của chúng ta sẽ đồng ý.

Trịnh Luân nổi tiếng chịu chơi, chỉ cần Lâm Phong giao ra kế sách không chừng đối phương sẽ đồng ý với điều kiện của hắn.

Linh Mộng tranh đấu với Trịnh Luân mấy năm, ít nhiều cũng hiểu được tham vọng của đối phương, nếu có thể giúp được Thánh Cung qua cơn nguy hiểm lần này thì đừng nói là bưng trà rót nước dù có quỳ xuống cầu xin không chừng tên đó cũng sẽ đồng ý.

Lãnh Hàn Băng ngồi bên cạnh không biết phải làm thế nào, dù là Lâm Phong hay Linh Mộng thì nàng cũng không muốn nhìn thấy ai chịu thiệt.

- Lâm Phong…

- Để ta.

Linh Mộng thu lại khí tức, nàng mỉm cười nhìn tên nam nhân trước mặt, nam nhân cuối cùng cũng chỉ là nam nhân, chỉ biết để ý đến chuyện nhỏ nhặt, không thể thành đại sự.

Linh Mộng rót một chung linh trà rồi đi đến bên cạnh Lâm Phong.

- Bản thánh nữ thay mặt Thánh Cung đa tạ Lâm sư đệ.

- Bảo vệ Thánh Cung là bổn phận của đệ tử, so với sự hi sinh to lớn của Thánh Nữ thì một chút công lao của ta không đáng nhắc đến.

Lâm Phong nhận lấy linh trà uống một hơi cạn sạch.

- Hơi nóng.

- Lâm sư đệ có thể nói cho ta biết làm thế nào để ngăn cản thú triều không?

- Đơn giản thôi, tẩu vi thượng kế.

Linh Mộng nhíu mày, nói cả nửa ngày cuối cùng tên khốn này lại muốn bỏ trốn, đúng là không đánh không được.