Thiên La

Chương 163: Phản Công



Lâm Phong nhìn yêu nữ sắp động thủ, hắn vội lấy ra mấy tờ thư tịch đưa cho nàng.

- Đùa thôi, những thứ ngươi cần toàn bộ đều ở trong này.

Linh Mộng nhận lấy thư tịch, ánh mắt vừa lướt qua liền ghi nhớ hết những thứ bên trong.

- Người đâu.

Hai tên huyết y vệ xuất hiện bên ngoài phòng.

- Có thuộc hạ.

- Mau tập hợp toàn bộ trưởng lão và chấp sự, trong vòng nửa giờ phải có mặt ở đại sảnh.

- Tuân lệnh.

Linh Mộng nhìn mấy tờ thư tịch trong tay, với trình độ của nàng tất nhiên biết được những thứ này có giá trị to lớn thế nào, ánh mắt ẩn hiện kinh ngạc, không ngờ tên nam nhân này có thể giải quyết vấn đề làm cho cả Nam Hoang đau đầu.

Linh Mộng suy nghĩ một lúc thì nhìn thấy tên khốn kia vẫn cùng tỷ muội của nàng thưởng trà, kế sách đã vào tay, không cần phải giữ tên này ở lại.

Lâm Phong vừa thưởng trà vừa ngắm nhìn Hàn Băng, đột nhiên trong lòng xuất hiện cảm giác bất an, hắn vừa xoay người thì bị yêu nữ tung cước đã bay ra khỏi phòng.

Lâm Phong còn chưa kịp rơi xuống đã có người xuất hiện đỡ lấy hắn.

- Đa tạ các vị đại ca tương trợ.

- Hừ.

Lúc đầu Lâm Phong còn tưởng là huyết y vệ giúp đỡ nhưng khi nghe thấy giọng nói quen thuộc, hắn lập tức nhìn qua, vẻ mặt kinh ngạc.

- Phong hộ vệ, sao ngươi lại ở đây?

Phong Thanh Thanh đẩy Lâm Phong qua một bên, nàng không trả lời mà hỏi ngược.

- Ngươi chạy đến nơi này làm gì?

- Xem thú triều a.

- Ngươi… có phải ngươi bị bệnh không?

Sau khi trở về Phong gia, Phong Thanh Thanh còn chưa kịp nghỉ ngơi được mấy ngày thì Phong Viêm đã chạy đến, nói là Lâm Phong đã tới Bạch Vân Thành cho nên nàng phải lập tức chạy tới đây.

- Ngươi tốt nhất nên ở lại bên trong thành, không được chạy lung tung.

- Biết rồi.

Lâm Phong nhìn vẻ mặt bất thiện của bạo nữ, hắn vội gật đầu một cái rồi chạy về phòng, chỉ có tên ngốc mới đi nói lý với nữ nhân, nhất là nữ nhân đang tức giận.

Năm ngày trôi qua, thú triều lần nữa kéo đến, Lâm Phong đứng trên cổng thành nhìn hàng vạn yêu thú ở phía xa, khóe miệng nhếch lên.

- Lần này cho các người vào được mà không ra được.

Hộ thành đại trận lần nữa kích hoạt, kim võng phủ kín Bạch Vân Thành, đám yêu thú vẫn điên cuồng tấn công, một đầu vừa bị trận pháp tiêu diệt liền có một đám xông lên.

- RỐNG…

Phía xa truyền đến tiếng rống kinh thiên, hai đầu thiên cấp man ngưu mấy hôm trước lại xuất hiện, bọn chúng liên tục hút vào đại trận.

- Là tên nào nói yêu thú không biết dùng cái đầu để chiến đấu, nhất định chưa thấy qua cảnh này.

Nửa giờ trôi qua, có thêm vài đầu thiên thú kéo đến, hộ thành trận đã bắt đầu xuất hiện lỗ hổng, thời khắc quyết chiến đã đến gần.

Cách đó vài trăm dặm, hai lão đầu đột nhiên xuất hiện ở lối vào phong linh, trên tay cầm theo mấy cái trận bàn liên tục ném vào thông đạo.

Thông đạo rộng lớn bắt đầu thu hẹp, chỉ một lúc sau đã hoàn toàn biến mất như chưa từng xuất hiện, đám yêu thú đang tràn vào cũng dừng lại.

Cách đó vài dặm, một đám hắc y nhân nhìn thông đạo đột nhiên biến mất thì đứng hình mất vài giây, rõ ràng bọn chúng đâu có thu hồi trận pháp.

Trong lúc mấy thanh niên áo đen ngơ ngác thì một đám người xuất hiện, mỗi tên đều mang theo binh khí, không nói một lời mà đã lao vào tấn công.

Bên trong phong linh, đại chiến đã bắt đầu, trưởng lão Thánh Cung dẫn theo hàng vạn tu sĩ xông ra đại trận quyết chiến với đám yêu thú.

Linh Mộng kích hoạt song chỉ, hai đầu hỏa điêu xuất hiện cùng nàng vây đánh thiên cấp man ngưu, một vị trưởng lão tay cầm đại đao chém bay một đầu thiên xà, trên không, hai vị trưởng lão đang vây đánh một đầu thiên cấp yêu cầm.

Lâm Phong cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu cùng Hàn Băng và Phong Thanh Thanh xông vào chiến trường, hắn ném mấy viên bạo đan vào đám yêu thú bên dưới làm cho mấy chục đầu bị nổ tan nát.

Hàn Băng ngồi bên cạnh phụ trách phòng ngự, chỉ cần có yêu thú đến gần lập tức bị nàng hóa băng, Phong Thanh Thanh chỉ ở bên cạnh đứng nhìn, nhiệm vụ của nàng là bảo vệ Lâm Phong, không có hứng thú truy đuổi yêu thú.

- HÉT…

Thiên Ảnh Ma Điêu rống lớn một tiếng, uy áp địa thú bạo phát làm cho một đám yêu cầm vừa bay tới bên cạnh liền rơi xuống, đây chính là uy lực của huyết mạch Ảnh Điêu sau khi được thăng cấp.

- ẦM…

Lâm Phong đang thả bạo đan thì nhìn thấy một đạo kiếm khí kéo dài tới mấy trăm trượng chém xuống, gần ngàn đầu yêu thú vừa trúng chiêu lập tức phi thăng.

- Thời tới cản không nổi.

Thiên Ảnh Ma Điêu lập tức lướt tới, nơi Ảnh Điêu bay qua, thi thể yêu thú đều biến mất, vài tên tu sĩ vừa chạy tới hôi của chỉ biết phẫn nộ nhìn theo.

Lão đầu trên không nhìn thấy cũng không để ý, số yêu thú bên dưới xem như bồi thường cho đám đệ tử đã chiến đấu vất vả mấy tháng nay, chỉ là lão không biết tên hôi của nhiều nhất lại là tên nhàn hạ nhất.

Số lượng yêu thú càng lúc càng giảm, vài giờ trôi qua, chỉ còn lại mấy đầu thiên thú và hơn ngàn đầu địa thú giao chiến với hàng vạn tu sĩ.

- RỐNG…

Một đầu thiên cấp man ngưu rống lên một tiếng rồi gục xuống, thanh niên này tuy chưa chết nhưng đã hoàn toàn mất đi sức chiến đấu.

Linh Mộng xuất hiện bên cạnh đầu man ngưu còn lại, trường kiếm trong tay chém xuống, yêu ngưu bị đánh bay đi vài chục trượng rồi nằm bất tỉnh trên mặt đất.

Trên không, một đám lão đầu vây đánh hai đầu thiên cấp yêu cầm, nếu không phải vì muốn thu phục thiên cầm là thú sủng thì bọn chúng đã bị đám lão đầu đập chết từ lâu.

Đám đệ tử nội môn vừa giao chiến vừa tìm kiếm thú sủng, phong linh đã khôi phục, đám yêu thú như cá trong chậu, cơ hội tốt thế này không phải lúc nào cũng có được.

Lâm Phong cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu lượn vài vòng để lão đầu tìm vài đầu yêu thú được giá, cuối cùng không có thanh niên nào lọt vào mắt xanh của lão.

Nửa ngày trôi qua, toàn bộ yêu thú đều bị quét sạch, trận chiến hôm nay tu sĩ đại thắng, không chỉ đánh tan thú triều mà còn bắt được mấy chục tên dư nghiệt Ma Giáo, thu về hơn trăm cái trận bàn.

Trận bàn Ma Giáo sử dụng để mở ra phong linh được luyện chế từ một loại khoáng thạch có chứa không gian chi lực, loại khoáng thạch này tương tự như Hư Không Ma Thạch, vô cùng quý hiếm, muốn luyện chế phải mất không ít thời thời gian và sức lực.

Tin tức Bạch Vân Thành đẩy lùi thú triều nhanh chóng truyền đi, mấy ngày tiếp theo, thú triều ở các đại thành trì của Cửu Huyền Thánh Cung liên tục bị đẩy lui, trong khi tứ đại Thánh Cung còn lại vẫn đang chật vật chống đỡ.

Tất cả những chuyện này đều là nhờ vào kế sách của lão đầu, sau khi tìm hiểu một thời gian, lão đầu phát hiện muốn khai mở phong linh cần ít nhất một canh giờ, từ khi phong linh mở ra cho đến khi thú triều kéo đến lại cần thêm vài canh giờ, đây chính là bước ngoặt của vấn đề.

Lão đầu biết một loại trận pháp có thể phát hiện linh khí dao động trong phạm vi vạn dặm, nguyên bản của loại trận pháp này là dùng để truy tung nhưng sau khi được lão cải biến thì có thể phát hiện sự dao động của linh khí.

Một khi phong linh bị khai mở, linh khí bên trong thiên địa linh mạch sẽ tràn ra bên ngoài Hoang Nguyên, từ đó có thể phát hiện được vị trí của thông đạo.