Thiên La

Chương 164: Trở Về



Lâm Phong cảm thán.

- Chuyện đơn giản như thế này sao mọi người lại không nghĩ ra nhỉ?

- Lý thuyết thì đơn giản nhưng thực hành không dễ.

Truy tung trận của lão đầu là do một vị trận sư thiên tài mấy chục vạn năm trước sáng tạo, có thể cảm ứng linh lực trong phạm vi vạn dặm, với trình độ trận pháp bây giờ, muốn tạo ra loại trận pháp tương tự phải mất ít nhất vài tháng.

- Cũng đúng, ngoài truy tung ra thì trận pháp của lão gần như vô dụng, chỉ có mấy tên nhàm chán mới đi tìm hiểu.

Trước mặt Lâm Phong có mười mấy cái túi trữ vật, mỗi túi chứa gần ngàn đầu yêu thú, phần lớn là huyền cấp và hoàng cấp.

Số yêu thú lần trước lão đầu thu được đã bị Lâm Phong luyện chế, vài ngàn đầu yêu thú chỉ luyện được hai bình yêu huyết, tốn kinh khủng.

Lâm Phong lấy ra Thông Thiên Đỉnh bắt đầu luyện chế, theo kinh nghiệm của lão đầu, muốn Thiên Ảnh Ma Điêu thăng cấp huyết mạch thì cần phải luyện hóa khoảng 10 vạn đầu yêu thú.

Huyết mạch yêu thú được chia thành tam cấp, theo thứ tự từ mạnh tới yếu gồm có tổ huyết, vương huyết và linh huyết.

Đầu tiên là linh huyết, yêu thú sở hữu linh huyết so với yêu thú bình thường mạnh hơn một chút, khi thiêu đốt huyết mạch có thể cường hóa thêm ba phần chiến lực.

Tiếp theo là vương huyết, yêu thú sở hữu vương huyết có thể trở thành yêu vương, thống lĩnh hàng vạn yêu thú, tương truyền đám vương thú này chính là hậu duệ của thượng cổ yêu thú, khi thiêu đốt huyết mạch có thể cường hóa thêm sáu phần chiến lực.

Cuối cùng là tổ huyết, yêu thú sở hữu tổ huyết có thể trở thành tổ thú, thống lĩnh toàn bộ yêu thú trong thiên địa, một khi kích hoạt tổ huyết không chỉ có thể cường hóa chín phần chiến lực mà còn có thể áp chế yêu thú có cấp độ cao hơn.

Thiên Ảnh Ma Điêu sở hữu một tia huyết mạch thượng cổ, cũng chính là vương huyết nhưng vô cùng hỗn tạp, sau khi dùng hết một bình tinh huyết của Lâm Phong luyện chế thì huyết mạch Ảnh Điêu đã tinh thuần thêm một chút.

Vài ngày sau, Lâm Phong trở lại thánh thành, thú triều đã được giải quyết, có ở lại Bạch Vân Thành cũng chẳng làm ăn được gì.

Lâm Phong vừa bước tới trước đại môn của Đan Cung liền nhìn thấy vài thân ảnh quen thuộc đứng chờ, trong lòng dâng lên chút ấm áp.

- Các vị huynh đệ tỷ muội, ta đã trở về rồi đây.

Lãnh Phi Dao là người đầu tiên chạy đến bên cạnh Lâm Phong, ngọc thủ gõ vào đầu hắn một cái rõ to.

- Hừ, mấy ngày không gặp xem ra lá gan của đệ lớn lên không ít há?

- Đệ đã làm gì sai?

- Xưng hô cho đúng một chút, ở đây đệ là nhỏ nhất.

- Đệ biết rồi.

Lâm Phong hướng về đám người đối diện hành lễ.

- Sư đệ tham kiến các vị sư huynh, sư tỷ.

Phong Viêm đi tới bên cạnh vỗ vai Lâm Phong, nhỏ giọng nói.

- Phi Dao vì chúc mừng đệ bình an trở về đã đặt rất nhiều mỹ vị ở Thực Vi Hiên, chúng ta mau đến đó thôi.

- Đa tạ Phi Dao sư tỷ.

- Trở về cho ta vài chục viên yêu đan là được.

Thánh Cung đẩy lui thú triều, Lâm Phong cũng có tham gia, với bản tính gian manh của hắn nhất định lấy được không ít chỗ tốt.

Lâm Phong không ngờ vừa trở về đã bị tiểu sư tỷ giăng bẫy, yêu đan trong người hắn gần như đã bị luyện hóa thành tinh huyết, số còn lại thì tế luyện bạo đan, giờ làm gì còn viên nào.

Trên đường đi, Lâm Phong từ chỗ gian thương biết được không ít chuyện đã xảy ra ở Thánh Cung, chuyện thú triều gần như đã được giải quyết, tứ đại Thánh Cung sau khi biết tin Cửu Huyền dùng trận pháp đẩy lui thú triều đã bỏ ra một cái giá lớn để mua lại, Ma Giáo cũng không còn tập kích, tình hình Nam Hoang dần trở lại bình thường.

Tiếp theo là chuyện liên quan đến Phong gia, hai ngày sau khi Lâm Phong tới Bạch Vân Thành, tộc trưởng của Phong gia đã mang theo Thánh Chủ Lệnh xông vào cấm địa cứu Phong Viên Viên ra ngoài, nghe nói Phong gia đã bỏ ra một cái giá không nhỏ để xoa dịu Lãnh gia.

Ngoài hai chuyện này ra thì những thứ còn lại vẫn bình thường, Lâm Phong nhìn ánh mắt có vài phần tránh né của gian thương, trong lòng cảm giác có gì đó không đúng.

- Nhất định là tên này còn có chuyện giấu lão tử.

Bên trong Thực Vi Hiên, thức ăn đã sớm chuẩn bị đầy đủ, trừ Hàn Băng phải trở về gia tộc để trình diện thì gần như toàn bộ người quen của Lâm Phong đều có mặt.

Lâm Phong nhìn đôi nam nữ trước mặt gấp thức ăn cho nhau tràn đầy tình cảm, xem ra thời gian hắn không có ở đây thì vị Phong sư huynh này làm ăn rất được.

Lãnh Phi Dao ngồi bên cạnh vừa cầm vũ khí chiến đấu vừa trò chuyện với tên sư đệ của nàng.

- Tiểu Phong tử, ta nghe nói thú triều ở Bạch Vân Thành có cả thiên cấp yêu thú xuất hiện đúng không?

- Chỉ là một đám to xác, không có gì lợi hại.

- Ta còn nghe nói trận chiến đó rất quyết liệt, đệ mau kể cho bọn ta nghe đi.

- Chuyện cũ nghĩ lại mà kinh.

Lâm Phong bắt đầu thi triển trảm phong quyết, lúc đó hắn cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu xông thẳng vào chiến trường, giao chiến với trăm vạn yêu thú, mỗi lần đại đao của hắn trảm xuống là mấy chục đầu yêu thú phi thăng, nếu không phải vì bảo vệ thành trì thì hắn đã đuổi vào Hoang Nguyên, truy cùng diệt tận đám yêu thú, vì huynh đệ đồng môn mà báo thù rửa hận...

- Ha ha ha…

Phi Dao nghe Lâm Phong kể một lúc, vẻ mặt nàng kìm nén đến đỏ ửng, nước mắt sắp trào ra, cuối cùng cũng nhịn không được mà cười lớn, nàng dùng một miếng thịt chặn miệng tên sư đệ.

- Ta nghe nói có một tên cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu bay khắp chiến trường để nhặt xác yêu thú, đệ có quen biết tên đó không?

- Làm sao tỷ biết chuyện này?

- Là chấp sự đại nhân kể cho bọn ta nghe.

Lâm Phong nhìn vẻ mặt ta đây biết hết của đám đồng bọn bên cạnh, bây giờ hắn chỉ muốn tìm một chỗ chui vào cho đỡ nhục.

Vài giờ trôi qua, đại tiệc kết thúc, mọi người cùng trở về Thánh Cung, Lâm Phong đi tới trước cửa phòng thì nhìn thấy bạo nữ vẫn đi theo phía sau.

- Ngươi đi theo ta làm gì?

- Mẫu thân của ta muốn gặp ngươi.

- Gặp ta?

Phong Thanh Thanh nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Lâm Phong thì giải thích.

- Nhờ có Thánh Chủ Lệnh của ngươi mà mẫu thân của ta có thể thoát khỏi cấm địa, mẫu thân nói muốn cảm tạ ân tình của ngươi.

Lâm Phong nghe bạo nữ nói, hắn khẽ lắc đầu.

-Ta và ngươi là giao dịch, ân tình gì đó không cần phải đa tạ.

- Ngươi không muốn đi?

- Ta còn rất nhiều chuyện phải làm, tạm thời không có thời gian.

Phong Thanh Thanh đột nhiên xuất hiện bên cạnh Lâm Phong, ngọc thủ đặt lên vai của hắn, khí tức vương giả ẩn hiện.

- Ngươi có đi không?

- Có kiểu mời như ngươi sao?

- Lão nương không muốn nhiều lời, nếu ngày mai ngươi không đến thì đừng trách.

Tuy Phong Thanh Thanh không thể làm tổn thương tên dâm tặc này nhưng nàng có hàng trăm cách để tra tấn hắn mà không để lại thương tích.

Lâm Phong thừa biết thủ đoạn của bạo nữ, vẻ mặt lập tức thay đổi.

- Bá mẫu đã có lời mời thì dù bận trăm công ngàn việc ta cũng sẽ tới.

- Xem như ngươi thức thời.

Phong Thanh Thanh vừa dứt lời liền bước vào căn phòng bên cạnh Lâm Phong rồi đóng cửa.

- Hú hồn.

Lâm Phong thở phào, xem ra hắn phải mau tìm cách thu phục bạo nữ, không thể để nàng tiếp tục dĩ hạ phạm thượng.