Thiên La

Chương 166: Hỏa Nguyên Thạch



Lâm Phong bước vào bên trong phòng, ánh mắt đảo vài vòng xung quanh, căn phòng này khá đơn giản, ngoại trừ một chút vật dụng thông thường thì chẳng có gì đáng giá.

- Xem ra vị bá mẫu này là một người giản dị.

Phong Viên Viên mỉm cười nhìn thanh niên trước mặt.

- Tiểu Phong ngồi đi.

Lâm Phong tìm một chỗ ngồi xuống, vẻ mặt tươi cười nhìn đối phương.

- Bá mẫu có gì muốn nói với tiểu bối sao?

- Lần này ta có thể rời cấm địa là nhờ có Thánh Chủ Lệnh của ngươi, ân tình này ta sẽ ghi nhớ.

- Thật ra Thánh Chủ Lệnh đó là do Phong chấp sự đã trao đổi với tiểu bối.

Phong Viên Viên im lặng nghe Lâm Phong kể rõ đầu đuôi sự việc, so với những gì bà biết cũng không khác bao nhiêu, thiện cảm của bà đối với thanh niên đối diện lại tăng thêm vài phần.

- Tiểu Phong cảm giác Thanh Thanh nhà ta là người như thế nào?

- Sao bá mẫu lại hỏi chuyện này?

- Từ khi bước vào cấm địa, thời gian ta ở bên cạnh Thanh Thanh không nhiều, sau khi ta trở ra lại Phong gia đã được nghe rất nhiều lời đồn không tốt về nữ nhi của mình, ta không biết có nên tin hay không.

Lâm Phong nhíu mày, thời gian hắn ở bên cạnh bạo nữ chưa chắc đã nhiều hơn vị bá mẫu này.

- Hay là nhân cơ hội này tố cáo bạo nữ để trừ uy tín của nàng.

Lâm Phong suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu, nói xấu người khác không phải là đạo quân tử, tuy hắn không thể nói xấu nhưng có thể nói thật.

- Tính tình của Phong chấp sự đúng là có chút không tốt, không giấu gì tiền bối, tiểu bối đã nhiều lần bị Phong chấp sự hành hung.

- Đứa nhỏ này đúng là càng lúc càng không xem ai ra gì.

- Bá mẫu bớt giận, tuy Phong chấp sự tính tình nóng lạnh thất thường nhưng lúc nào cũng nghĩ đến bá mẫu.

Lâm Phong mang hết những chuyện mà Phong Thanh Thanh đã làm để cứu được mẫu thân của nàng kể ra, nhất là trận bạo nữ giao chiến với lão chấp sự Ngự Thú Thánh Cung được hắn cường điệu chẳng khác gì trận chiến với thú triều.

Phong Viên Viên im lặng một lúc, bà mỉm cười nhìn thanh niên đối diện.

- Ta sẽ nói với Thanh nhi, để nó không đi tìm ngươi gây chuyện.

- Vậy tiểu bối xin đa tạ.

Phong Viên Viên và Lâm Phong trò chuyện được một lúc thì Phong Viêm tìm tới, nói là thức ăn đã chuẩn bị xong, Lâm Phong ở lại Phong gia ăn uống với đám lão đầu đến mấy canh giờ, cuối cùng bị Phong Thanh Thanh kéo đi.

Vừa về tới phòng, bạo nữ liền trừng mắt nhìn tên dâm tặc trước mặt.

- Ngươi ăn nhiều như vậy không sợ bị nghẹn chết hả?

- Ngươi thấy tu sĩ bị nghẹn chết bao giờ chưa?

Lâm Phong mỉm cười đắc ý, hôm nay không chỉ được ăn chùa mà còn thu được không ít lợi ích, phần lớn là linh dược và đan dược.

- Trưởng bối của ngươi cũng hào phóng thật, cả hồn dược cũng mang tặng.

- Bọn họ không phải trưởng bối của ta.

- Dù sao các ngươi cũng chung một dòng máu, có câu oan gia nên giải không nên kết.

- Ngươi thì biết gì mà nói.

Phong Thanh Thanh chợt hét lên, ánh mắt tràn đầy căm hận.

- Chính bọn họ đã đẩy mẫu thân của ta vào cấm địa, làm cho ta và mẫu thân phải chia cách hơn hai mươi năm, ta sẽ không bao giờ tha thứ cho bọn họ.

- Vậy ngươi tính làm gì đám người đó?

- Ta…

Lâm Phong vừa nhìn bộ dáng bối rối của bạo nữ liền biết nữ nhân này chỉ mạnh miệng, nếu nàng thật sự muốn trả thù thì đã lên kế hoạch từ lâu.

- Cho dù ngươi hận Phong gia nhưng mẫu thân của ngươi thì sao?

- Mẫu thân nhất định cũng giống như ta.

- Làm sao người biết được?

- Nếu một ngày ngươi bị ta đá vào cấm địa thì ngươi có hận ta không?

Lâm Phong lắc đầu.

- Cái ngày đó sẽ không xảy ra đâu.

- Ngươi không biết suy nghĩ hử?

- Tất nhiên ta biết, nếu một ngày ngươi và Phong gia đánh đến kẻ chết người sống thì mẫu thân của ngươi có vui không? Nếu ngươi không mai gặp chuyện thì mẫu thân của ngươi có vui không? Nếu ngươi tận mắt nhìn thấy từng người thân ngã xuống thì ngươi có vui không?

- Ta đã nói bọn họ không phải người thân của ta.

Phong Thanh Thanh xoay người đi, nàng chưa từng suy nghĩ nhiều như vậy, từ trước đến giờ nàng chỉ nghĩ làm sao để cứu được mẫu thân.

Lâm Phong thở dài.

- Nếu năm đó Phong gia không đẩy mẫu thân của ngươi vào cấm địa thì có lẽ hai người đã không còn cơ hội gặp lại nhau, ngươi là chấp sự Thánh Cung chắc biết rõ sát hại đồng môn sẽ bị xử như thế nào.

- Nhưng lúc đó mẫu thân của ta chỉ vô tình.

- Ai mà biết được.

- Ngươi có ý gì?

Phong Thanh Thanh xoay người, nàng trừng mắt nhìn tên khốn trước mặt, khí tức vương giả có dấu hiệu bạo phát.

Lâm Phong vẫn thờ ơ, bộ dáng cùi không sợ lỡ.

- Nếu ngươi tận mắt nhìn thấy mẫu thân bị đánh chết, lúc đó ngươi sẽ làm gì?

- Người nào động đến mẫu thân của ta thì ta sẽ không tha cho kẻ đó.

- Đấy, chính là như vậy đấy, đó gọi là mẹ nào thì con đấy.

Phong Thanh Thanh ngẩn người, chuyện của mẫu thân là nàng nghe trưởng bối trong tộc kể lại, nếu người rơi vào tình cảnh năm đó là nàng thì nàng có bỏ qua cho kẻ đã sát hại phu quân của mình không?

Lâm Phong cảm giác khí tức của bạo nữ đã có dấu hiệu ổn định, hắn lập tức ra lệnh đuổi khách.

- Không còn gì nữa thì mau đi đi, ta còn phải tu luyện.

Phong Thanh Thanh xoay người rời đi, nàng vừa bước đến cửa phòng thì quay lại nhìn Lâm Phong.

- Nếu ngươi là ta thì ngươi sẽ làm gì?

- Ta không phải là nữ nhân.

- Ngươi…

- Ta cũng không còn người thân, những thứ mà ngươi căm ghét đôi khi lại là những thứ mà người khác mơ ước.

Lâm Phong đóng cửa phòng, trong đầu chợt nhớ về một ngày của mười mấy năm trước, đó là ngày phụ mẫu của hắn tiến vào Hoang Nguyên, sau đó không bao giờ trở lại.

- Làm người tốt đúng là không dễ chút nào.

- Tiểu tử ngươi hôm nay rất khác, bị ai nhập hả?

- Gần đây nhân phẩm của ta không tốt, muốn tích chút công đức để giải hạn.

Lâm Phong vừa dứt lời liền nhảy lên giường, hắn lấy ra một khối hỏa thạch cầm trong tay, đã đến lúc thăng cấp cho linh thể.

Khối hỏa thạch trong tay Lâm Phong chính là Hỏa Nguyên Thạch ẩn chứa thiên địa hỏa nguyên chi khí, có thể giúp cho linh căn của tu sĩ trở nên tinh thuần.

- Luyện…

Vài canh giờ trôi qua, hỏa quang trên người Lâm Phong tan biến, khối hỏa thạch trong tay vẫn không thay đổi, theo lời của lão đầu thì hắn đã thành công luyện hóa một phần trăm hỏa nguyên chi khí bên trong Hỏa Nguyên Thạch.

- Hình như hiệu quả cũng không nhiều.

Lâm Phong thử vận công, đại thủ giơ ra, một cái hỏa cầu xuất hiện trong lòng bàn tay của hắn, màu sắc so với lúc trước gần như tương tự.

Giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Hỏa khí của tiểu tử ngươi so với lúc trước đã tốt hơn một chút.

- Có sao?

- Có hay không cứ thử là biết.

Cách tốt nhất để thử nghiệm hỏa linh thể chính là luyện đan, Lâm Phong lấy ra một cái địa cấp đan đỉnh sau đó bắt đầu luyện chế đan dược.

Ba canh giờ trôi qua, hỏa quang bên trong căn phòng lần nữa vụt tắt, Lâm Phong nhìn 7 viên đan dược đồng nhất trong bình, đều là thượng phẩm, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc.

- Quá xá dữ.

Lần luyện đan gần nhất của Lâm Phong là trước khi tiến vào Vô Cực bí cảnh, lúc đó hắn cũng luyện thành thất đan nhưng viên đan dược cuối cùng chỉ đạt đến trung phẩm.

Với tốc độ này thì Lâm Phong chỉ cần luyện hóa Hỏa Nguyên Thạch thêm vài lần không chừng có thể đột phá cảnh giới bát đan mà không cần phải dùng đến Thông Thiên Đỉnh.