Đám tu sĩ vừa xông vào hải vực liền bị vô số Thất Thải Cự Hà tấn công, tốc độ của đám cự hà vô cùng nhanh, chỉ chớp mắt đã áp sát đối thủ, vài tên chưa kịp đề phòng đã bị cặp càng của cự hà kẹp lấy.
- Kẹp chặt dữ.
Vài chục tên tu sĩ bị Thất Thải Cự Hà kẹp chặt, có vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát ra nhưng có một thanh niên gần đó chỉ dùng vài chiêu là thoát được, ánh mắt khinh thường nhìn đám cự hà.
- Hừ, mấy tên này sao kẹp chặt bằng lão bà của ta.
- Huynh đệ, mau tới giúp ta một tay.
- Tới liền.
Hai bên lao vào hỗn chiến, tu sĩ chiếm ưu thế về chất lượng, cự hà chiếm ưu thế về địa hình nên hai bên nhất thời bất phân thắng bại.
Bên dưới hải vực có vài chục cái hố lớn, miệng hố rộng gần cả dặm, sâu không thấy đáy, hỏa khí từ bên trong không ngừng phun trào.
Gần miệng hố có vài gốc linh dược sinh sống, chiều cao khoảng nửa thước, cành lá trong suốt như ngọc, toàn thân tỏa ra nhị sắc linh quang, đó chính là Thủy Hỏa Song Linh Thảo mà đám tu sĩ đang tìm kiếm.
Bên cạnh linh dược có một đám Thất Thải Cự Hà canh giữ, bọn chúng chỉ đứng gần miệng hố canh chừng, hỏa khí nơi này vô cùng bá đạo, địa cấp cự hà một khi rơi vào miệng hố cũng bị đốt thành tro tàn.
Cách đó không xa, tình hình chiến sự vẫn rất căng thẳng, đám lão đầu bị mười mấy đầu thiên cấp cự hà cầm chân, số tu sĩ còn lại cũng tạm thời không thể phá được vòng vây.
Đúng lúc này, phía trên xuất hiện dị biến, nhị quang hợp nhất, thời cơ hái linh dược đã điểm.
- Xông lên…
Một lão đầu tế ra pháp chỉ, lam quang phủ xuống ngàn trượng đại hải, đám lão đầu đứng bên trong lam quang cảm giác áp lực từ hải vực hoàn toàn biến mất, lúc này bọn họ có thể bộc phát toàn bộ chiến lực.
- Các vị đạo hữu, thuật pháp của lão phu chỉ có thể kéo dài trong nửa giờ, đừng để lãng phí thời gian.
- Xem đao.
Lão đầu vừa dứt lời thì một đạo đao khí kéo dài mấy trăm trượng chém thẳng về phía cự hà.
- Keng…
Hai bên vừa va chạm, Thất Thải Cự Hà Lập tức bị đẩy lui, đám lão đầu thừa thế xông lên, bọn họ không cần đánh bại cự hà chỉ cần mở ra một con đường dẫn tới linh dược là đủ.
- RỐNG…
Cự hà vừa xông tới liền bị một tấm lưới lớn cản lại, tiếp đó bị một thanh trường côn to lớn đánh bay.
- Phá…
Một thanh kim thương đâm thẳng vào cơ thể Thất Thải Cự Hà, chỉ thấy ánh lửa lóe lên rồi biến mất, trên lớp vỏ cự hà xuất hiện thêm vài vết xước.
Thất Thải Cự Hà dùng đôi càng lớn kẹp lấy trường thương sau đó dùng lực ném đối thủ bay đi, có lẽ bọn chúng đã đoán ra ý đồ của đám tu sĩ nên phần lớn cự hà đều tập trung xung quanh linh dược để thủ hộ, hoàn toàn không có ý định tấn công.
Linh Mộng nhẹ nhàng lướt qua đám Thất Thải Cự Hà, mỗi lần trường kiếm vun lên là có vài đầu cự hà nằm xuống, dù hỏa linh thể của nàng bị hải vực áp chế nhưng thực lực vẫn hơn xa đám địa cấp cự hà.
Tuy vậy Linh Mộng không có ý định ra tay đồ sát Thất Hải Cự Hà, không phải vì nàng nhân từ mà là muốn dùng đám cự hà để cầm chân số tu sĩ còn lại, càng ít người tranh giành thì cơ hội có được linh dược càng cao.
Phong Thanh Thanh so với Linh Mộng còn dễ dàng hơn, phong linh thể của nàng không bị hải vực áp chế mãnh liệt như hỏa linh thể nhưng vẻ mặt của nàng lúc này lại ẩn hiện tức giận.
Phía sau Phong Thanh Thanh có một nam tử luôn bám theo, cho dù nàng có dùng cách gì cũng không thể thoát khỏi sự đeo bám của đối phương.
Mấy hôm trước, trong lúc chờ đợi nhị quang hợp nhất, Phong Thanh Thanh cảm thấy nhàm chán nên đã đi xung quanh dạo chơi thì vô tình gặp được một tên nam tử.
Tên khốn này vừa nhìn thấy Phong Thanh Thanh liền muốn bắt nàng về làm lão bà, kết quả là hai bên giao chiến liên tục mấy canh giờ, cuối cùng Phong Thanh Thanh rơi vào thế hạ phong phải chạy về căn cứ Cửu Huyền Thánh Cung để lánh nạn.
Sau khi xông vào thủy vực, thanh niên này vẫn tiếp tục bám theo nàng.
- Ngươi có thôi đi không.
Phong Thanh Thanh đột nhiên dừng lại, trường thương đâm về phía thanh niên, thất đạo thương ảnh phá không bay đi, nam tử nhẹ nhàng né tránh nhưng hai đầu cự hà ở gần đó lại bị đâm trúng, lập tức đăng xuất.
- Ngay cả lúc nổi giận cũng đáng yêu.
- Ngươi…
- Có phải nàng đã đồng ý làm lão bà của ta rồi không?
- Mơ tưởng.
Phong Thanh Thanh dứt lời liền xoay người rời đi, dù là văn hay võ nàng đều không phải đối thủ của tên khốn này, ở lại chỉ chịu thiệt.
Nguyên Đông nhìn mỹ nhân rời đi lập tức đuổi theo, hắn tiến vào Thượng Cổ Chiến Trường chỉ để dạo chơi không ngờ lại tìm thấy một nữ tử cá tính như vậy.
- Lần này lời to rồi.
Đám tu sĩ càng đánh càng kéo gần khoảng cách với Thủy Hỏa Song Linh Thảo, một lão đầu tế ra pháp chỉ, hoàng kim cự sơn từ trên cao rơi xuống.
- ẦM…
Hai đầu Thất Thải Cự Hà không kịp né đòn lập tức bị kim sơn trấn áp, đám lão đầu được thế xông thẳng về phía miệng hố.
Đám cự hà đang đuổi theo đột nhiên dừng lại, mười mấy lão đầu đang xông về phía linh dược cũng dừng lại, ánh mắt ngưng trọng cùng nhìn về một phía.
- RỐNG…
Tiếng thét kinh thiên từ xa truyền đến làm cho mấy trăm dặm hải vực dậy sóng, một đầu kiếm ngư điên cuồng phóng tới, ở giữa song nhãn có vết thương vô cùng đáng sợ vẫn đang rỉ máu.
- Tiểu tử thúi, tất cả đều do chuyện tốt của ngươi gây ra.
- Lúc đó ta tưởng vậy là ngầu.
Lâm Phong ngồi trên Thiên Ảnh Ma Điêu, bộ dáng vô cùng thảm hại, khóe miệng dính máu, sắc mặt tái nhợt nhưng tình hình của hắn vẫn tốt hơn ba tên còn lại.
Sau khi lão kiếm ngư đuổi theo mấy ngàn dặm vẫn không làm gì được đám người Lâm Phong thì lão đã có ý định dừng truy đuổi nhưng cây muốn lặn mà gió chẳng chịu ngừng.
Lâm Phong bị kiếm ngư đuổi đánh suốt hai ngày một đêm, đã chịu không biết bao nhiêu đau khổ sao có thể để tên này dễ dàng rời đi, kiếm ngư vừa đổi hướng thì hắn lập tức tế ra pháp chỉ, bạch sắc cự đao chém thẳng vào đầu thanh niên bên dưới, kết quả là hắn lại phải quay đầu bỏ chạy.
Vừa chạy được vài trăm dặm, Lâm Phong cảm giác khí tức lão kiếm ngư trở nên hỗn loạn sau đó thì chìm xuống đại hải.
- Có khi nào lão ngủm rồi không?
Một đao vừa rồi của Lâm Phong có uy lực không thua gì một đòn của vương giả đỉnh cấp lại còn chém đúng vào chỗ hiểm của đối thủ, khả năng kiếm ngư đăng xuất là rất cao.
Lâm Phong do dự một lúc rồi ra lệnh cho Thiên Ảnh Ma Điêu quay trở lại, nếu kiếm ngư thật sự ngủm thì lần này hắn vô mánh rồi.
Thiên Ảnh Ma Điêu vừa bay tới chỗ lão kiếm ngư chìm xuống thì một đạo uy áp khủng bố từ bên dưới hải vực truyền lên, tiếp đó là giọng nói nóng vội của lão đầu.
- Tiểu tử chạy mau.
- HỐNG…
Thiên Ảnh Ma Điêu lập tức vỗ cánh bay đi, một đầu kiếm ngư từ bên dưới đại hải nổi lên, cuồng phong gào thét, hải vực dậy sóng, thiên địa biến sắc, cơ thể kiếm ngư tỏa ra hắc khí lượn lờ, uy áp so với vừa rồi còn mạnh hơn vài phần.
Cả ba thanh niên ngồi trên Thiên Ảnh Ma Điêu cùng nhìn về phía kiếm ngư, thân thể không nhịn được mà rung lên.
- Tên đó vậy mà đột phá rồi.
- Không sai, đây là dấu hiệu yêu thú đột phá.
Khí tức trên người kiếm ngư lúc mạnh lúc yếu, gần như không thể kiểm soát, sau khi yêu thú đột phá thì yêu lực sẽ trở nên hỗn loạn, cần một khoảng thời gian để khôi phục.
Nhưng kiếm ngư thì ngược lại, thanh niên này vừa nổi lên liền đuổi theo đầu yêu cầm phía trên, tốc độ so với lúc trước còn nhanh hơn vài phần.