Lâm Phong vừa nhìn thấy bảo vật liền sáng mắt.
- Phong chấp sự, bán cho đệ tử vài tờ pháp chỉ được không?
- Hết rồi.
Phong Thanh Thanh dứt lời thì ném cho hắn một tờ pháp chỉ sau đó đuổi theo hai đầu cự yêu.
Lâm Phong nhìn tờ pháp chỉ trên tay, tam văn hiện rõ, chứng tỏ đây là hàng địa cấp, ánh mắt có chút hoang mang, từ bao giờ bạo nữ lại dễ nói chuyện như vậy.
- Có khi nào bạo nữ muốn chơi ta không?
- Tiểu tử ngươi yên tâm, thứ này không có vấn đề.
Lão đầu đã nói không có vấn đề vậy thì chắc chắn là không có vấn đề, tuy lão thích đâm chọt Lâm Phong nhưng những chuyện liên quan đến tính mạng thì lão sẽ không lấy ra đùa giỡn.
Luyện chế pháp chỉ thì khó chứ kích hoạt pháp chỉ thì dễ, Lâm Phong truyền một ít linh lực vào, hỏa quang lóe lên, hàn khí bị đẩy lùi.
- Đúng là thứ tốt.
Phi Vân rực sáng, Lâm Phong lập tức đuổi theo phía sau, tuy nơi này hàn khí bức người nhưng chỉ có phía trên của đại hải bị băng hóa, bên dưới hải vực ngoại trừ lạnh một chút thì không có gì thay đổi.
Càng tiến về phía trước thì nhiệt độ càng lúc càng giảm, dù có địa cấp pháp chỉ hộ thể nhưng Lâm Phong vẫn có cảm giác hàn khí đã dần tiến vào cơ thể.
Vài giờ trôi qua, hai lão cự yêu đang bơi thì đột nhiên dừng lại, trước mặt bọn chúng xuất hiện một bức tường băng chắn hết đường đi.
- Tới rồi.
- Đây là băng đảo đó hả?
- Nó đó.
Phần lớn hải đảo bên trong Thượng Cổ Chiến Trường là cự sơn bị hải vực nhấn chìm chỉ còn lại một phần bên trên.
Bức tường trước mặt Lâm Phong kéo dài không thấy điểm cuối, nơi này chắc chắn không chỉ có một ngọn băng sơn mà là cả một dãy sơn mạch bị băng hóa.
Khoảng cách giữa Lâm Phong và băng thành còn đến cả dặm nhưng hắn vẫn cảm nhận được hàn khí mãnh liệt truyền đến, muốn đào được nguyên thạch từ chỗ này không phải là chuyện dễ.
Trong lúc Lâm Phong đang không biết phải làm sao thì phía trên đột nhiên truyền đến linh lực dao động.
- Có chuyện gì vậy?
- Chắc là có vài tên muốn đào băng thạch bị đám hải cẩu phát hiện.
Cự giải không cần nhìn cũng đoán được chuyện xảy ra bên trên, lần trước lão lén đào băng thạch cũng xảy ra hiện tượng tương tự.
Nguyên thạch không chỉ ẩn chứa lượng linh khí ngang với cực phẩm linh thạch mà còn mang theo nguyên khí thiên địa, đối với yêu thú hay tu sĩ đều có lợi ích rất lớn.
Thỉnh thoảng sẽ có một vài đầu yêu thú kéo đến nơi này đào nguyên thạch, thanh niên nào có nhân phẩm tốt thì đào được vài khối, nhân phẩm kém chẳng những không đào được mà còn bị đám hải cẩu hội đồng.
Vào thời gian này, không chỉ có đám yêu thú đến đào Băng Nguyên Thạch mà còn có cả tu sĩ, băng đảo trở nên náo nhiệt hơn bình thường cũng là thời cơ thích hợp để Lâm Phong đào nguyên thạch, chỉ là đến giờ hắn vẫn chưa tìm ra cách.
- Lão đầu, có cao kiến gì không?
- Địa hình nơi này khá phức tạp, không dễ xác định vị trí của băng linh mạch.
Theo suy đoán của lão đầu thì bên dưới nơi này có thể là một cái đại thiên linh mạch trải dài hơn vạn dặm, nếu không thể xác định được chính xác vị trí của linh mạch thì cơ hội đào được nguyên thạch là rất thấp.
Lâm Phong gật đầu, gần đây nhân phẩm của hắn không được tốt, không thể nhắm mắt đào bừa được.
- Nếu quan sát hết địa thế khu này e là sẽ tốn rất nhiều thời gian.
- Lão phu chỉ cần vài ngày là tìm được vị trí linh mạch.
Giọng nói của lão đầu tràn đầy tự tin, xác định vị trí linh mạch đối với lão chỉ là chuyện nhỏ, vấn đề là lão vẫn chưa tìm ra cách để đào nguyên thạch.
Với thực lực của Lâm Phong chắc chắn không thể đào sâu vào băng sơn, nếu dùng đến thiên cấp pháp chỉ sẽ kinh động đến đám hải cẩu, lúc đó lại phải tìm đường bỏ chạy.
- Tiểu tử ngươi nên chuẩn bị tâm lý, chỉ sợ lần này lại mất không ít linh dược.
- Ta hiểu mà.
Trước mắt chỉ có một cách duy nhất giúp Lâm Phong lấy được Băng Nguyên Thạch đó là hợp tác với cự giải, dự vào đôi càng lớn của lão đào xuyên qua băng sơn, vì hạnh phúc tương lai đành phải hi sinh vài thứ.
Bên trên băng đảo, một đám tu sĩ giao chiến với đàn hải cẩu được nửa giờ thì rút lui, dù bọn chúng có thắng được hải cẩu thì cũng không còn đủ linh lực để đào nguyên thạch.
Trên đường rút lui, đám tu sĩ nhìn thấy một đạo lam quang bay về phía bọn hải cẩu, một tên vội mở lời.
- Đạo hữu xin dừng bước.
- Cút.
Giọng nói lạnh lùng từ bên trong lam quang truyền ra, tiếp đó là một đạo hàn khí bay về phía đám tu sĩ, một lão đầu lập tức bước lên ngăn cản.
- Tất cả mau lui lại.
Lão đầu giơ lên pháp trượng, hỏa ảnh xuất hiện ngăn cản hàn khí, hai bên vừa va chạm, hỏa ảnh liền bị dập tắt, đại thủ của lão đầu cũng bị hàn khí nhập thể.
- Hàn khí thật bá đạo.
Lão đầu vội vận linh lực đẩy lui hàn khí bên trong cánh tay, tuy chỉ có một chút nhưng lại làm cho lão tốn không ít công sức.
Đám người phía sau càng không phải nói, sắc mặt tái xanh, trong số tu sĩ có mặt thì tu vi của lão đầu là cao nhất nhưng vẫn không chịu nổi một đòn của đối phương.
Một tên nhịn không được hỏi.
- Chấp sự đại nhân, hình như nữ nhân đó đang bay về phía đám hải cẩu, chúng ta có nên đi theo không?
Lão chấp sự suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu.
- Trước tiên tìm một chỗ khôi phục linh lực, sau đó tính tiếp.
Lão đầu vừa nghe liền biết tên tiểu bối này muốn làm ngư ông đắc lợi nhưng thực lực của nữ nhân vừa rồi thật sự quá lợi hại, không cẩn thận là đăng xuất cả đám.
Bên dưới đại hải, Lâm Phong đã bơi được vài canh giờ, tốc độ không nhanh không chậm để lão đầu có thời gian quan sát địa thế xung quanh.
Bơi thêm được một lúc thì hai đầu cự thú phía trước đột nhiên dừng lại, Lâm Phong nhịn không được hỏi.
- Có chuyện gì hả?
- Thấy cái lỗ đó không?
Cự giải dùng cái càng lớn chỉ lên phía trên, nơi đó có một cái lỗ lớn xuyên qua lớp băng dày, từ bên dưới hải vực nhìn lên có thể thấy được lam sắc tinh vân trên cao.
Lâm Phong gật đầu, cái lỗ trước mặt rộng đến vài trượng, vừa nhìn đã thấy.
- Có vấn đề gì sao?
- Cái lỗ này là do đám hải cẩu đào.
Công dụng chủ yếu là dùng để tẩu thoát, khi đám hải cẩu bại trận sẽ chui vào lỗ trốn xuống hải vực, ngoài ra cái lỗ này còn dùng để đánh dấu vị trí đào nguyên thạch.
Băng Nguyên Thạch nằm sâu bên dưới hải vực, muốn đi từ trên xuống thì cách đơn giản nhất là đào một cái lỗ xuyên qua lớp băng dày.
Một cái lỗ rộng vài trượng chỉ tồn tại được trong vài ngày, sau một thời gian sẽ bị băng hóa, cái lỗ phía trên vẫn còn khá lớn chứng tỏ thứ này chỉ vừa được đào gần đây.
Cự giải nhỏ giọng trao đổi với cự xà bên cạnh.
- Ngươi ở lại coi chừng hai tên này, ta đi một chút rồi về.
- Cứ giao cho ta.
Lâm Phong nhìn cự giải bơi đi rồi nhìn qua cự xà bên cạnh, không biết hai lão yêu này lại muốn chơi trò gì, hắn chuẩn bị mở lời thì nhìn thấy cự giải đã quay trở lại, giọng nói của lão còn mang theo vài phần hưng phấn.
- Cơ hội tới rồi, đi thôi.
Cự giải vừa dứt lời liền bơi đi, Lâm Phong và Thanh Thanh nhảy lên người cự xà đuổi theo, một lúc sau, cả đám dừng lại trước một cái hố lớn, Lâm Phong nhìn thấy cự giải muốn nhảy xuống hố liền ngăn lại.
- Đợi đã.
- Có chuyện gì?
- Không phải lão nói cái hố lão đào đã bị đánh sập rồi sao?
- Cái này không phải bản tọa đào, là đám hải cẩu đào.