Vài ngày sau, giữa tử sắc đại hải mênh mông vô tận, hai đầu cự thú lướt đi như một cơn gió.
- Hú hú…
- Ngươi có im đi không.
Hai tay Lâm Phong nắm lấy cặp càng của cự giải, vẻ mặt vô cùng hưng phấn, cảm giác lướt sóng còn kích thích hơn lúc bay lượn trên trời.
Phong Thanh Thanh thì ngược lại, thỉnh thoảng dâm tặc ở bên cạnh lại hú lên làm cho nàng không thể tập trung vận công.
- Ngươi không thích thì có thể đi chung với lão xà.
- Cẩn thận lão nương cắt ngươi.
- Éc… cổ nhân nói không sai, độc nhất chính là lòng dạ đàn bà, hình như ngươi còn chưa phải đàn bà sao lại độc như vậy.
Lâm Phong lập tức che lại hạ thể, vẻ mặt đề phòng nhìn bạo nữ, có một số chuyện tuyệt đối không thể đùa được.
Phong Thanh Thanh nhìn bộ dáng của dâm tặc, vẻ mặt vừa tức vừa thẹn.
- Ngươi… ngươi nghĩ cái gì vậy?
- Không phải ngươi muốn cắt của ta sao?
- Cái ta muốn cắt chính là cái lưỡi của ngươi.
- Hù, làm hết hồn.
Từ sau khi biết được nơi xuất hiện Băng Nguyên Thạch, dù là ngày hay đêm Lâm Phong đều bám chặt lấy cự giải, sau mấy ngày liên tục bị quấy rối thì lão cũng đồng ý dẫn hắn đi.
Bên cạnh đó, Lâm Phong còn biết được địa bàn của đám hải sa chỉ cách băng đảo nửa tháng đi đường, nếu mọi chuyện thuận lợi thì sau khi đào được vài tấn Băng Nguyên Thạch hắn vẫn sẽ có đủ thời gian chạy đi tìm mảnh Hộ Thần Giáp.
Hai đầu cự thú vừa nghe Lâm Phong nói muốn đến thăm hỏi đám hải sa liền ngăn lại.
- Tốt nhất tiểu tử ngươi đừng đến chỗ đó.
- Lão yên tâm, ta chỉ tìm vài thứ ở đó rồi rời đi, tuyệt đối sẽ không động chạm vào đám hải sa.
- Không chừng lão kiếm ngư đã chạy tới chỗ của đám hải sa.
Trong trận chiến ở địa bàn của Thất Thải Cự Hà, lão kiếm ngư không chỉ bị trọng thương mà còn phải thiêu đốt huyết mạch để chiến đấu, thời gian tiếp theo thực lực của lão sẽ tạm thời suy yếu nên phải tìm một nơi an toàn để khôi phục.
Mối quan hệ giữa lão kiếm ngư và hải sa khá tốt, lần trước khi Thượng Cổ Chiến Trường mở ra thì lão chính là một trong những đồng minh hùng mạnh của đám hải sa.
- Nói vậy là đám hải sa vẫn còn đồng minh khác?
- Có vài tên còn mạnh hơn cả lão kiếm ngư.
- Dữ vậy sao.
Lâm Phong nghe đến đây thì có chút rén, một lão kiếm ngư đã đuổi hắn thừa sống thiếu chết nếu thêm vài tên thì đúng là nuốt không trôi.
Trong lúc Lâm Phong đang suy nghĩ có nên đi đến Vạn Cốt Sơn hay không thì một luồng hàn khí từ đâu đó thổi đến làm cho hắn lạnh cả người.
- Ketttttttttttt…
Cự giải phanh dài một đường trên đại hải rồi dừng lại.
- Tới rồi.
Lâm Phong mở to mắt nhìn xung quanh cuối cùng thấy được một khối băng có kích thước như một cái tiểu đảo cách đó vài dặm.
- Lão giải, sao ta không thấy tên hải cẩu nào hết vậy?
- Còn chưa tới địa bàn của đám hải cẩu.
- Không phải lão nói bọn chúng ở trên băng đảo sao?
- Đúng vậy.
Lâm Phong chỉ khối băng lớn phía trước.
- Đó không phải địa bàn của bọn hải cẩu sao?
- Không phải.
- Có phải lão muốn chơi ta không?
Cự giải nhìn vẻ mặt hoang mang của tên tiểu tử bên cạnh, lão giải thích.
- Thứ đó chỉ là một khối băng trôi, không phải băng đảo.
- Có loại băng trôi lớn như vậy?
- Có chứ, lần trước bản tọa đã đào được một khối băng thạch trên đó.
Cự giải vừa dứt lời thì Lâm Phong liền vác theo đại đao phóng tới khối băng lớn cách đó vài dặm, càng đến gần thì hàn khí càng mạnh, ngay cả linh lực hộ thể cũng bị xuyên qua.
- Keng…
Hắc sắc đại đao chém vào khối cự băng để lại một vết cắt dài mấy trượng, Lâm Phong liên tục chém ra mấy chục đao tạo thành một cái hố lớn bên trên khối cự băng.
- Lão đầu, nhìn giúp ta xem có khối nguyên thạch nào rơi ra không?
- Tiểu tử ngươi đừng có tốn công vô ích, nơi này chắc chắn không có Băng Nguyên Thạch.
Băng Nguyên Thạch chỉ xuất hiện ở khu vực trung tâm của băng linh mạch, khối cự băng này vừa nhìn đã biết là từ bên ngoài băng đảo tách ra.
Đúng lúc này, hai đầu cự yêu cũng bơi tới bên cạnh khối băng thạch.
- Tiểu tử ngươi có đào được khối nào không?
- Chỗ này làm gì có Băng Nguyên Thạch mà đào, có phải lão muốn lừa ta không?
- Ngươi không đào được thì không có sao?
Cự giải dùng cái càng lớn đâm vào khối cự băng, lúc lão thu càng thì lấy được một khối băng nhỏ.
- Đây không phải là băng thạch sao?
- Băng thạch lão nói chính là thứ này đó hử?
- Nó đó.
Cự giải bỏ khối băng thạch vào miệng nhai một lúc rồi thở ra một hơi hàn khí, vẻ mặt phê pha.
- Mùi vị không tệ chỉ là chất lượng quá kém.
- Lão…
Lâm Phong chợt có xúc động muốn mắng người, từ đầu đến cuối hắn luôn nghĩ băng thạch mà cự giải nói chính là Băng Nguyên Thạch, ai mà biết thứ lão nói lại là mấy cục nước đá này.
Sau một lúc tịnh tâm, Lâm Phong tiếp tục tiến về phía băng đảo, càng đi về phía trước hắn càng gặp được nhiều khối băng trôi, nhiệt độ càng lúc càng lạnh, bề mặt hải vực đã xuất hiện băng hóa.
Đúng lúc này, vài thân ảnh lướt ngang qua chân trời, bọn họ chỉ liếc nhìn đám người Lâm Phong rồi rời đi.
- Xem ra không chỉ có lão tử đến đào nguyên thạch.
- Trong đám người vừa rồi có hai tên vương giả.
Phong Thanh Thanh đang vận công chợt lên tiếng, linh lực của nàng gần như đã khôi phục hoàn toàn, tuy đối phương chỉ lướt qua nhưng vẫn không thoát được pháp nhãn của nàng.
Lâm Phong nhếch môi kinh thường.
- Đừng nói là vương giả, dù là tôn giả thì ta cũng không ngán.
Lúc này dưới trướng của Lâm Phong có hai tên tiểu đệ vô cùng hổ báo, dù đánh không lại cũng có thể bỏ chạy.
Đám người Lâm Phong đi thêm một lúc nữa thì đại hải đã hoàn toàn bị băng hóa, hải vực rộng lớn bị một lớp băng dày gần cả trượng phủ kín.
- Chậc chậc… đúng là quá hoành tráng.
Phía trước bọn họ chính là băng đảo, vạn dặm băng nguyên phản chiếu tử sắc linh quang tạo nên một cảnh tượng huyền diệu, cảm giác như là đi vào một không gian vô cực, không có điểm dừng.
Phong Thanh Thanh thoáng ngẩn người, cảnh tượng kỳ dị như thế này lần đầu nàng gặp phải, đúng là làm cho lòng người rung động.
Lâm Phong nhìn một lúc thì cảm giác có chút không ổn, một nơi như thế này không dễ tìm được đường đi.
- Lão giải, bây giờ đi đường nào đây?
- Không biết.
- Lão muốn chơi dơ hả, mau trả linh dược cho ta.
Lâm Phong bay tới ôm lấy cái càng lớn của lão giải, trước khi xuất phát, cả hai bên đã thỏa thuận chỉ cần cự giải đưa Lâm Phong tới chỗ đào Băng Nguyên Thạch sẽ nhận được 20 chiếc xà diệp, hắn đã đặt cọc một nửa, số còn lại sau khi tới nơi sẽ giao.
- Đợi bản tọa một chút.
Cự giải dùng cái càng lớn đâm vào mặt băng dưới chân, sau vài cú đâm như trời giáng thì bên dưới cự giải xuất hiện một cái lỗ lớn.
- Theo bản tọa.
Lâm Phong nhìn hai lão cự thú nhảy xuống hố băng, trong lòng thầm mặt niệm.
- Chắc là không lạnh đâu… tủm…
Hắn vừa rơi xuống nước liền cảm như rơi vào hầm băng, dù có linh lực hộ thể cũng bị hàn khí làm cho cả người tê cứng.
- Vạn Hỏa Khai Thiên.
Hỏa khí trong người Lâm Phong cuồn cuộn tỏa ra, cơ thể hắn dần ấm lên, Phong Thanh Thanh ở bên cạnh so với hắn tốt hơn một chút, nàng lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt, hàn khí lập tức bị đẩy lui.