Băng linh mạch có hình dáng như một dòng linh tuyền ẩn chứa hàn khí chảy bên dưới đại địa, cái linh mạch này đã hoàn toàn hóa băng chứng tỏ đã ngừng hoạt động từ rất lâu.
- Không hoạt động cũng không sao, chỉ cần có nguyên thạch là được.
Lâm Phong lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt, ngân sắc đại đao chém thẳng xuống lớp băng bên dưới.
- ẦM…
Thông đạo khẽ rung lên, mặt băng xuất hiện một vết chém dài khoảng vài trượng cùng với vài vết nứt xung quanh.
- Cứng dữ.
Chiêu vừa rồi của Lâm Phong tuy chỉ sử dụng có năm viên địa cấp yêu đan nhưng có thể so với một đòn của vương giả sơ kỳ, vậy mà không thể phá hủy lớp băng bên dưới.
- Nhìn bản tọa mà học hỏi này.
Cự giải liên tục dùng đôi càng lớn đâm xuống lớp băng dưới chân, tốc độ nhanh khủng khiếp, chỉ một lúc đã đào được một cái lỗ to gấp mấy lần cái lỗ Lâm Phong tạo ra.
Lâm Phong nhìn thấy mà đỏ mắt.
- Xem ra ta không có duyên với cái nghề đào hang này rồi.
- Tìm thấy rồi.
Cự giải đột nhiên dừng lại, cặp càng lớn của lão rút ra một khối Băng Nguyên Thạch từ bên trong lớp băng.
Cự giải ném khối nguyên thạch cho Lâm Phong sau đó tiếp tục đào lỗ, chưa tới nửa giờ đã tìm được khối Băng Nguyên Thạch thứ hai.
- Thật sự là Băng Nguyên Thạch sao?
Lâm Phong nhìn thanh niên trước mặt đào mà thấy ham, hắn cảm giác đào nguyên thạch còn dễ hơn so với đào linh thạch.
- Lão đầu, có chắc thứ này là Băng Nguyên Thạch không?
- Nó đó.
Không chỉ Lâm Phong mà ngay cả lão đầu cũng cảm thấy kinh ngạc trước tốc độ đào nguyên thạch của cự giải.
- Thời của tiểu tử ngươi tới rồi.
- Dừng… chẳng phải ta đã nói lão đừng dùng câu này nữa rồi sao.
Trong thời gian chờ đợi, Lâm Phong đảo qua hai tên bên cạnh, cự xà tuy là thiên thú nhưng lại không giỏi đào hang, ánh mắt hắn dừng lại trên người bạo nữ.
- Phong chấp sự không muốn đào chút nguyên thạch sao?
- Thứ này đối với ta không có nhiều tác dụng.
Phong Thanh Thanh sở hữu phong linh thể nên không thể luyện hóa băng nguyên chi khí bên trong Băng Nguyên Thạch, quan trọng là nàng không muốn thiếu ân tình của tên dâm tặc này.
Lâm Phong nghe bạo nữ nói thì mỉm cười.
- Hay là chúng ta giao dịch có được không?
- Giao dịch?
- Phong chấp sự có thể dùng nguyên thạch trao đổi với đệ tử.
Phong Thanh Thanh nhíu mày.
- Có phải ta muốn đổi thứ gì cũng được không?
- Chuyện này còn phải xem chấp sự đào được bao nhiêu nguyên thạch.
Một khối nguyên thạch có thể đổi được cả vạn khối thượng phẩm linh thạch nhưng muốn hắn vì mấy khối nguyên thạch mà lấy thân báo đáp là chuyện không thể.
- Hừ.
Trường thương trong tay Phong Thanh Thanh đâm xuống lớp băng bên dưới, mặt băng khẽ chấn động, từng vết nứt liên tục hiện ra.
Phong Thanh Thanh lăng không bay lên, cơ thể xoay một vòng trên không rồi lao xuống, trường thương mượn thế đập thẳng vào lớp băng.
- ẦM…
Mấy chục khối băng như mọc cánh bay lên rồi vỡ thành từng mảnh, cự giải đang điên cuồng đào linh thạch bên cạnh đột nhiên chuyển hướng, lão chạy tới chỗ mấy chục khối băng bạo nữ vừa đào được, cặp càng lớn kẹp lấy một khối rồi chạy đi.
Lâm Phong nhịn không được hỏi.
- Lão đang làm trò gì vậy?
- Nhìn cho kỹ vào.
Cái càng lớn của cự giải kẹp nát khối băng, từng mảnh băng rơi xuống chỉ còn lại một khối Băng Nguyên Thạch bị lão kẹp lấy.
- Á đu…
Lâm Phong trợn mắt nhìn trăn trối, giữa thanh thiên bạch nhật lại có một tên không biết sống chết dám lấy đồ của bạo nữ.
- Lão tới số rồi.
Hắn vừa dứt lời thì một đạo thương ảnh phá không bay tới, cự giải lập tức lui lại, Phong Thanh Thanh xuất hiện trước mặt cự giải, ánh mắt ẩn hiện sát khí.
Lâm Phong cảm giác tình hình không ổn, nhỏ giọng khuyên nhủ cự giải.
- Cổ nhân có câu, đắc tội tiểu nhân chứ đừng chọc giận nữ nhân, lấy vật của người không phải chính đạo, mau trả lẹ đi.
- Hình như ngươi rất sợ nha đầu này?
- Tại hạ đã ngán ai bao giờ nhưng bây giờ không phải lúc đánh nhau, dĩ hòa vi quý cùng nhau phát tài mới là chính đạo, thiện tai.
- Thứ đã rơi vào càng của bản tọa thì chính là của bản tọa.
Cự giải vừa dứt lời liền há miệng nuốt mất khối Băng Nguyên Thạch, ánh mắt khiêu khích nhìn nữ tử đối diện.
Phong Thanh Thanh không nói một lời, trường thương trong tay đâm về phía cự giải, thương ảnh mang theo phong chi lực sắc bén lao đi.
- Keng…
Cự giải dùng cặp càng chống đỡ, hai bên vừa va chạm, thân thể cự giải liền bị đẩy lùi về phía sau.
- RỐNG…
Thanh âm khủng khiếp vang vọng khắp thông đạo, Phong Thanh Thanh đứng đối diện, vẻ mặt thất kinh, nàng không ngờ đầu yêu thú đối diện lại có thể công kích linh hồn.
- Khai.
Phong vực thi triển, cự giải cảm giác như rơi vào một không gian hoàn toàn khác, vô số phong nhận bay về phía lão.
Đột nhiên cự giải lật người, phần thân dưới hướng về phía phong nhận, yếm cua mở ra, Lâm Phong với bộ dáng chắp tay cầu nguyện xuất hiện, ánh mắt hoang mang nhìn vô số phong nhận đang bay về phía hắn.
Phong nhận chỉ cách người Lâm Phong một chút chợt tan biến, Phong Thanh Thanh thu lại trường thương rời đi, nàng đã từng thề trong vòng 10 năm sẽ không tổn thương tên dâm tặc này.
- Hú hồn.
Lâm Phong hít vài hơi lấy lại tinh thần, ánh mắt tức giận nhìn cự giải.
- Lão chơi gì kỳ vậy, lỡ ta không kịp né thì sao?
- Xem ra nha đầu đó rất quan tâm ngươi.
- Lão đừng đánh trống lảng, để an ủi tâm linh nhỏ bé vừa bị lão tổn thương, ta quyết định tịch thu ba khối Băng Nguyên Thạch.
- Có tin bản tọa ném ngươi ra ngoài không?
Cách đó khá xa, lam y nữ tử vẫn đang bị đám hải cẩu truy đuổi, từ khi tiến vào hải vực, ưu thế dần nghiêng về phía hải cẩu, nàng chỉ có thể vừa đánh vừa lui.
Đúng lúc này, lam y nữ tử cảm nhận được một tia linh lực dao động truyền đến, nàng vội chuyển hướng bơi đi, lúc sau thì dừng lại bên cạnh một cái hố lớn.
- Chẳng lẽ đám người Mẫn Quân đang ở bên dưới?
Lam y nữ tử không chút do dự mà phóng xuống, tuy giao chiến với thủy quái bên dưới hải vực rất bất lợi nhưng nàng cũng không thể bỏ mặc đồng môn.
Sau khi trải qua một ít biến cố, Lâm Phong đề nghị cự giải giữ một khoảng cách an toàn với bạo nữ, hai bên tạm thời nước sông không phạm nước giếng.
Vài canh giờ trôi qua, số lượng Băng Nguyên Thạch đào được ngày một giảm dần, tốc độ của cự giải cũng không còn như lúc đầu, nguyên nhân là vì lão vừa đào nguyên thạch vừa phải chống đỡ hàn khí nên thể lực nhanh chóng suy giảm.
- Có lẽ nơi này không còn nhiều nguyên thạch, hay là đổi chỗ.
- Ta cũng có ý này.
Lâm Phong nghe lão đầu nói liền gật đầu, hắn chưa kịp mở lời thì cự giải đã đào được một khối Băng Nguyên Thạch lấp lánh.
Đúng lúc này, một thân ảnh lướt qua đoạt lấy khối nguyên thạch từ trong càng của cự giải.
- Băng Nguyên Thạch?
Lam y nữ tử nhìn khối nguyên thạch trong tay một lúc, sau khi xác định đây đúng là thứ nàng cần liền thu vào giới chỉ.
Lâm Phong bị hành động của lam y nữ tử làm cho đứng hình mất vài giây, từ bao giờ mà đạo tặc lại phổ biến như vậy, hắn chỉ tay vào nữ tử đối diện, vẻ mặt phẫn nộ.
- Nữ tặc to gan, mau trả Băng Nguyên Thạch cho lão tử.