Thiên La

Chương 250: Thượng Cổ Chiến Trường 22



Lâm Phong nhìn cái lỗ trước mặt, cảm giác có chút không ổn.

- Lỡ như đám hải cẩu ở trong cái lỗ này thì sao?

- Tiểu tử ngươi yên tâm, không có tên nào ở bên dưới đâu.

Đám hải cẩu thường đào lỗ theo cặp, cứ hai con sẽ đào một lỗ, một con đào thì một con canh, đề phòng có kẻ lấp hố.

- Đợi ta một chút.

Ngân dực sau lưng Lâm Phong lóe sáng, hắn lướt đi vài dặm rồi dừng lại sau đó tìm một chỗ kín đáo đặt ma trận, đây là nguyên tắc cơ bản của hắn, dù làm chuyện gì thì cũng phải chuẩn bị đường lui.

Sau khi Lâm Phong quay trở lại, cả đám lần lượt nhảy xuống lỗ, vừa xuống được một lúc thì xung quanh trở nên tối đen.

- Cuối cùng cũng đến lúc thể hiện.

Đại thủ Lâm Phong kết ấn, một đóa hỏa ảnh xuất hiện nhưng chưa cháy được bao lâu đã bị hàn khí dập tắt.

Lão đầu thở dài, không biết tên ngốc này khi nào mới chịu trưởng thành.

- Tiểu tử ngươi nhìn qua bên cạnh mà học hỏi.

Phong Thanh Thanh lấy ra một viên dạ minh châu nắm trong tay, ánh sáng lóe lên, cảnh vật xung quanh dần hiện rõ.

Đi được một lúc thì phía trước xuất hiện hai cái thông đạo, thông thường đám hải cẩu sẽ đào rất nhiều thông đạo để tăng khả năng tìm kiếm được nguyên thạch.

Lâm Phong chỉ vào một cái thông đạo rồi phán.

- Đi bên này.

- Ngươi chắc không?

- Ta linh cảm thông đạo bên này có nguyên thạch.

Hai đầu cự thú vừa định bơi vào thông đạo liền dừng lại, một khi đi nhầm đường sẽ tốn rất nhiều thời gian, bọn họ phải tranh thủ đào nguyên thạch trước khi đám hải cẩu trở về.

Sau một thời gian quan sát địa thế nơi này, tuy chưa thể hoàn toàn nắm rõ vị trí của linh mạch nhưng lão đầu đã đoán được vài phần, Lâm Phong là đi theo sự chỉ dẫn của lão.

Lâm Phong lấy ra một cái ma trận đặt vào giữa hai cái thông đạo, nếu đi sai đường thì chỉ cần truyền tống trở lại là được.

- Như thế này đã được chưa?

- Tạm được.

Cả đám tiếp tục lên đường, bơi thêm nửa giờ lại gặp phải hai cái thông đạo, Lâm Phong lại phải tốn thêm một cái ma trận, với tu vi linh giả ngũ cấp đỉnh phong của hắn thì có thể sử dụng liên tục năm lần Âm Dương Ma Trận.

- Chưa gì đã thấy lỗ.

Trong lúc đám người Lâm Phong đi tìm nguyên thạch thì bên trên băng đảo đang diễn ra một trận chiến không công bằng, mười mấy đầu hải cẩu vây đánh một lam y nữ tử.

Hai bên liên tục giao chiến suốt nửa canh giờ vẫn bất phân thắng bại, hải cẩu dựa vào số lượng áp chế đối thủ, lam y nữ tử sở hữu hàn khí kinh người khiến cho đám hải cẩu không dám đến gần.

- Xem ra đám người Mẫn Quân vẫn chưa đến nơi này.

Nữ tử vừa giao chiến vừa quan sát xung quanh, khi hai bên bắt đầu giao chiến nàng đã phát ra tín hiệu, trong vòng trăm dặm nếu có đồng môn sẽ lập tức chạy tới hỗ trợ.

Mục tiêu lần này của lam y nữ tử không chỉ có Băng Nguyên Thạch mà còn có Vạn Cốt Sơn cho nên không thể ở lại nơi này quá lâu.

Trong lúc lam y nữ tử thoáng suy tư thì hai đầu địa cấp hải cẩu phóng về phía nàng, hai thanh niên này vừa đến gần liền bị một luồng hàn khí quét qua, cơ thể lập tức hóa băng rồi rơi xuống vỡ thành từng mảnh.

Trường kiếm trong tay nữ tử chém về phía đám hải cẩu, một đạo kiếm ảnh mang theo hàn khí lạnh lẽo phá không bay đi, đám hải cẩu vội di chuyển qua hai bên né tránh.

Lam y nữ tử lập tức lướt đi, đám hải cẩu đuổi theo nhưng chỉ có vài đầu thiên cẩu là theo kịp, số còn lại đều bị bỏ lại phía sau.

Cách đó vài vạn dặm, tu sĩ và hải sa đã bắt đầu giao chiến, hai bên chủ yếu thăm dò thực lực đối thủ, tu sĩ lăng không phi hành dùng pháp chỉ, pháp bảo và các loại binh khí có khả năng công kích từ xa.

Đám hải sa cũng không phải dạng vừa, bọn chúng ẩn mình bên trong hải vực, dùng thủy kích tấn công, vô số thủy cầu từ bên trong đại hải bắn về phía tu sĩ.

Một khối thủy có bán kính rộng vài trượng từ bên trong đại hải bay thẳng về phía đám tu sĩ trên không.

- Để đó cho lão phu.

Một lão đầu bay tới phía trước đám tu sĩ, trường kiếm trong tay giơ lên, hư ảnh cự kiếm cao đến vài trăm trượng xuất hiện.

- Phá.

Cự kiếm chém về phía thủy cầu, hai bên vừa va chạm liền tạo ra uy lực chấn động làm cho đám linh giả xung quanh bị đẩy lùi.

- RỐNG…

Một thanh cự kiếm từ bên trong đại hải nhô lên, mũi kiếm mang theo yêu lực hùng mạnh chỉ về phía lão đầu.

- Đây là… chạy mau.

Lão đầu lập tức thu lại trường kiếm rồi xoay người bỏ chạy, đám tiểu bối chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một đạo yêu lực bá đạo bay tới, cả đám vội kích hoạt pháp chỉ bỏ chạy tán loạn.

Yêu lực dễ dàng xuyên qua phòng ngự của tu sĩ, vài tên phản ứng chậm bị trúng đòn rơi xuống đại hải, ngay cả kim vân lơ lửng trên cao cũng bị thủng một lỗ.

- Không ngờ đầu kiếm ngư đó lại chạy đến đây.

- Lúc đó chúng ta nên ra tay tiêu diệt đầu nghiệt súc này.

Vài lão đầu từng giao chiến với kiếm ngư nên biết rõ sự bá đạo của thanh niên này, lúc trước bọn họ muốn thu phục đầu yêu nghiệt này nên đã không ra sát chiêu, đúng là thả hổ về rừng.

Bên trên băng đảo, lam y nữ tử phi hành gần một canh giờ thì tìm thấy một cái lỗ lớn xuyên qua lớp băng dày thông xuống hải vực, nàng lập tức tiến vào, đám hải cẩu phía sau cũng nhảy xuống.

Bên trong một cái thông đạo, Lâm Phong và đồng bọn vẫn đang tìm kiếm Băng Nguyên Thạch, vài giờ trôi qua, tuy cả đám chưa tìm được khối nguyên thạch nào nhưng đã đào được không ít linh thạch.

Phần lớn là trung phẩm linh thạch và vài chục khối thượng phẩm linh thạch, càng đi sâu xuống bên dưới thì chất lượng linh thạch càng tăng lên.

- Lão giải, sắp tới chưa?

- Còn vài dặm nữa là tới rồi.

Càng đi sâu vào thông đạo thì hàn khí càng bức người, nơi này đối với một tên linh giả như Lâm Phong đã ngoài sức chịu đựng, hắn chỉ còn cách chui vào cơ thể của cự giải ở tạm.

Bên dưới cự giải có một không gian trống dùng làm nơi ở cho đám hậu duệ, bây giờ đã được Lâm Phong thuê với giá một chiếc xà diệp một giờ.

Tuy cự giải không biết chính xác vị trí của Băng Nguyên Thạch nhưng lão có thể thông qua mức độ mạnh yếu của hàn khí để xác định.

- Tiểu tử, bên kia có mấy khối đá tốt kìa, có lấy không?

- Ở đâu?

Cự giải bới tới gần vách thông đạo, đôi càng lớn đâm vào tường băng tạo ra một cái lỗ rộng mấy trượng, vài khối thượng phẩm linh thạch từ bên trong vách thông đạo rơi ra.

- Oa… quá lợi hại, sao lão biết nơi này có linh thạch vậy?

- Bản tọa ngửi được.

- Linh thạch cũng có mùi sao?

Lâm Phong thử ngửi vài lần, ngoại trừ cảm giác lạnh như băng ra thì không có gì khác thường.

- Có mùi gì đâu?

- Không chừng cái mũi của ngươi có vấn đề.

Một canh giờ sau, đám người Lâm Phong đã tiến đến nơi cuối cùng của thông đạo, bên dưới không còn là hố sâu mà là một lớp băng dày trong suốt như thủy tinh tỏa ra hàn khí lạnh thấu người.

- Tới rồi.

Lần trước cự giải tìm được nguyên thạch ở một chỗ có hàn khí tương tự như thế này, cả đám vừa dừng lại thì giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Đây đúng là băng linh mạch, đáng tiếc đã không còn hoạt động.