Ánh mắt lam y nữ tử lướt nhìn xung quanh cuối cùng phát hiện thanh âm phát ra từ bên dưới cơ thể cự giải, nơi đó có một thanh niên đang trừng mắt nhìn nàng.
- Đầu cự giải này là của ngươi?
- Liên quan gì đến ngươi, mau trả Băng Nguyên Thạch cho ta.
- Nếu ngươi cho ta mượn đầu cự giải này vài ngày thì ta sẽ trả nguyên thạch lại cho ngươi.
- Nếu ta không đồng ý thì sao?
Trường kiếm trong tay lam y nữ tử chỉ về phía Lâm Phong.
- Ngươi không có lựa chọn.
- Kháo, đừng tưởng ngươi là nữ nhân thì ta không dám đánh.
Lâm Phong vừa dứt lời thì lam y nữ tử lập tức động thủ, trường kiếm chém tới, một đạo hàn khí bay về phía Lâm Phong.
Cự giải lập tức giơ càng ra đón đỡ, đôi càng lớn vừa chạm vào hàn khí lập tức bị hóa băng.
Lam y nữ tử lướt tới phía trước, trường kiếm vừa giơ lên thì một cảm giác bất an từ phía sau truyền đến, nàng lập tức lướt qua một bên tránh né.
Một đạo thương ảnh phá không bay tới, Phong Thanh Thanh xuất hiện trước mặt Lâm Phong, ánh mắt cảnh giác nhìn nữ tử đối diện, khí tức của đối phương mang đến cho nàng một cảm giác cực kỳ nguy hiểm.
- Rắc…
Lớp băng trên đôi càng cự giải bị yêu lực phá nát nhưng cảm giác tê cóng vẫn còn, nếu Phong Thanh Thanh không kịp thời ứng cứu thì cự giải đã bị lam y nữ tử biến thành một khối băng.
- Hàn khí thật bá đạo.
Lâm Phong không ngờ lại gặp phải một tên yêu nghiệt ở chỗ này, xem ra khối Băng Nguyên Thạch của hắn không dễ lấy lại rồi.
Trong lúc Lâm Phong còn đang suy nghĩ làm sao để lấy lại khối nguyên thạch thì hai nữ tử gần đó đã bắt đầu động thủ.
Phong Thanh Thanh chủ động tấn công nhưng lại bị đối phương nhẹ nhàng né tránh sau đó đánh ra một đạo hàn khí.
Sau một lúc thăm dò, lam y nữ tử đột nhiên dừng lại, ngọc thủ bắt ấn, hải vực xung quanh bắt đầu hóa băng.
Phong Thanh Thanh lập tức lui lại, phong vực mở ra chống đỡ băng vực của đối thủ.
Lâm Phong nhìn hai nữ tử giao đấu, cảm giác có chút không ổn, bên dưới hải vực hình như lam y nữ tử có lợi thế hơn bạo nữ.
- Lão xà mau động thủ.
- Chuyện này không liên quan đến bản tọa, tiểu tử ngươi tự lo đi.
- Sao lại không liên quan, nữ tử đó rõ ràng là muốn giết ta, đừng quên ta với lão vẫn còn khế ước đó.
- Tiểu tử ngươi yên tâm, có bản tọa ở đây thì nha đầu đó không đụng tới ngươi được.
Cự xà vừa dứt lời thì một tiếng thét từ bên trên truyền xuống.
- Không ổn, đám hải cẩu đang chạy tới.
Cự giải vừa nghe liền nhận ra đây là thanh âm của hải cẩu, lần trước lão cũng nghe thấy thanh âm tương tự xuất hiện trước khi thông đạo của lão bị đánh sập.
Lập Phong cũng cảm giác được có thứ gì đó đang đi xuống, hắn vội hét lớn.
- Nữ tặc, có dám đánh với ta một trận không?
Lam y nữ tử đang bận giao chiến với Phong Thanh Thanh hoàn toàn không để ý đến lời nói của Lâm Phong, băng vực liên tục mở rộng áp chế phong vực.
Đúng lúc này, một đạo ngân quang lóe lên, hư ảnh ngân sắc cự đao chém về phía lam y nữ tử làm cho nàng phải lui lại, ngọc thủ hóa chưởng, một lớp khiên băng xuất hiện ngăn lại công kích của đối thủ.
Phong Thanh Thanh thừa lúc lam y nữ tử phân tâm liền thoát đến bên cạnh Lâm Phong, ánh mắt kiên kị nhìn nữ tử đối diện, đây là lần thứ hai nàng có cảm giác bất lực khi giao chiến với một đối thủ cùng cấp.
Lâm Phong đắc ý nhìn lam y nữ tử.
- Nguyên thạch tạm thời để ở chỗ của ngươi, sau này lão tử sẽ đến lấy.
- Ngươi nghĩ có thể chạy thoát?
- Lão tử muốn đi thì thánh nhân cũng không ngăn được, hô biến.
Vừa dứt lời, Lâm Phong và đồng bọn lập tức biến mất, lam y nữ tử dùng thần thức kiểm tra một lúc cũng không phát hiện được bóng dáng của đối phương, sắc mặt thoáng hiện kinh ngạc.
- Đúng là có chút bản lĩnh.
Cách đó không xa, Lâm Phong xuất hiện ở nơi giao nhau giữa hai cái thông đạo, hắn lấy ra hắc đao đào một khối cự thạch có kích thước vừa bằng với thông đạo rồi ném xuống.
Cự giải cũng đào thêm vài khối ném xuống bên dưới, tuy không thể làm bị thương lam y nữ tử nhưng có thể làm cho nàng tốn một ít thời gian, không chừng còn bị đám hải cẩu đuổi kịp.
Bên dưới thông đạo, lam y nữ tử chuẩn bị rời đi thì nhìn thấy một đám hải cẩu xuất hiện, sau một hồi giao chiến, nàng vừa thoát khỏi đám hải cẩu liền nhìn thấy mấy khối băng thạch từ phía trên rơi xuống.
Ngọc thủ hóa chưởng đánh tới, một đạo linh lực hùng mạnh đánh tan cự thạch, hàn khí trên người lam y nữ tử không ngừng tỏa ra, sắc mặt lạnh lùng.
- Đừng để ta gặp lại các ngươi.
Lâm Phong vừa rời khỏi thông đạo liền bơi thẳng đến cái lỗ phía trên, nơi này đã không còn an toàn, tốt nhất là nhanh chân rời đi.
Con đường nhanh nhất đương nhiên là đường hàng không, vừa rời khỏi hải vực, Lâm Phong lập tức thả ra Thiên Ảnh Ma Điêu.
- Đi.
- RỐNG…
Ảnh Điêu như một tia chớp lướt ngang nền trời, chớp mắt đã bay được mấy chục dặm, với tốc độ thế này thì chưa tới một canh giờ đám người Lâm Phong có thể rời khỏi băng đảo.
Phong Thanh Thanh ngồi bên cạnh, ánh mắt có chút thất thần, ngọc thủ nắm chặt, lúc đó không nhờ dâm tặc giúp đỡ thì nàng đã bại dưới tay nữ nhân kia.
Từ lúc bị Linh Mộng đánh bại, Phong Thanh Thanh luôn nỗ lực tu luyện chờ đợi ngày phục thù nhưng ngay cả một nữ tử vô danh mà nàng cũng không thể đánh bại thì sao có tư cách khiêu chiến với Cửu Huyền Thánh Nữ.
Lâm Phong vừa kiểm tra xong số Băng Nguyên Thạch cự giải đào được liền quay qua nhìn Phong Thanh Thanh bên cạnh, hắn nhớ không lầm thì bạo nữ cũng đào được vài khối.
Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt thất vọng của Phong Thanh Thanh thì Lâm Phong lại không dám mở miệng, giờ mà đòi nguyên thạch không chừng sẽ bị nàng đá xuống Ảnh Điêu.
Hắn dùng ánh mắt đồng cảm nhìn nàng.
- Đời người ai cũng sẽ trải qua vài lần thất bại, quan trọng là không được bỏ cuộc, chỉ cần ngươi còn sống thì vẫn còn cơ hội làm lại, không phải sao?
- Chuyện của ta không cần ngươi quan tâm.
- Ta cảm giác nữ tặc kia cũng không lợi hại hơn ngươi, chỉ là nơi giao chiến nằm bên dưới hải vực nên nàng ta chiếm được chút ưu thế.
- Dù là giao chiến ở nơi nào thì ta cũng không thể đánh bại nữ nhân đó.
Cao thủ giao chiến chỉ cần vài chiêu là biết được mạnh yếu, lam y nữ tử vừa trấn áp Phong Thanh Thanh vừa đỡ được ám chiêu của Lâm Phong chứng tỏ thực lực của nàng hoàn toàn vượt trội.
Lâm Phong khẽ gật đầu.
- Ngươi nói không sai, bây giờ chúng ta không đánh lại nữ tặc đó nhưng sau này thì ai biết được.
- Ngươi luôn tự tin như vậy sao?
- Thương hải tang điền, thế sự biến thiên, đời người lên voi xuống chó mấy hồi.
- Chỉ biết khoác lác.
Khóe môi Phong Thanh Thanh khẽ cong lên, nói chuyện với tên dở hơi bên cạnh một lúc làm cho tâm tình của nàng đã tốt hơn một chút.
- Có chuyện gì thì nói nhanh.
- Phong chấp sự đúng là tài sắc song toàn, vừa nhìn đã biết được tâm tư của đệ tử.
- Ngươi không muốn nói thì đừng nói.
- Đợi đã.
Lâm Phong nhìn bạo nữ chuẩn bị nhắm mắt vận công liền ngăn lại, hắn chưa kịp mở lời thì có thứ gì đó trong người run lên.
- La Bàn Vĩnh Cửu.
Trong số la bàn Lâm Phong mang theo có một cái vừa bắt được tín hiệu, hắn vừa nhìn thấy ký hiệu trên la bàn, vẻ mặt hiện rõ hưng phấn, ngay cả chuyện nguyên thạch cũng bị ném qua một bên.
- Là la bàn của Hàn Băng sư tỷ.