La Kinh Sương thu lại hàn khí, có Hàn Băng ngăn cản thì nàng tạm thời không thể ra tay với tên ngốc này.
- Chỉ vài năm không gặp không ngờ tiểu Băng đã trở nên lợi hại như vậy.
Thực lực của Hàn Băng đã vượt ngoài dự đoán của Kinh Sương, dù là bên trong Huyền Băng Thánh Cung cũng chỉ có vài tên thiên tài có thể ép nàng dùng đến tuyệt kỹ.
Lâm Phong đứng một bên nhìn hai nữ tử nói chuyện, từ vị trí của hắn có thể thấy được khóe môi của băng nữ thoáng cong lên, đây là điềm báo chẳng lành.
Vừa rồi Lâm Phong đã tận mắt chứng kiến sự bá đạo của lam y nữ tử, ngay cả khi Hàn Băng và Phong Thanh Thanh liên thủ cũng không áp chế được nữ tặc này, chỉ dựa vào hai đầu cự thú thì chưa chắc hắn đã bình yên vô sự.
Trong lúc Lâm Phong còn đang nghĩ cách làm sao để thoát khỏi hiểm cảnh thì giọng nói của La Kinh Sương truyền đến.
- Tiểu Băng, hình như quan hệ giữa muội và tên ngốc này rất tốt.
- Hắn là sư đệ của muội.
- Chỉ là sư đệ thôi sao?
Lãnh Hàn Băng cúi đầu, ánh mắt có chút né tránh vị sư tỷ đối diện, La Kinh Sương chỉ cần nhìn vào biểu cảm bối rối trên gương mặt lạnh lùng kia là có thể đoán ra được vài phần.
- Nếu hắn đã là đồng môn của muội thì ta sẽ tha cho hắn một mạng nhưng muội phải bắt hắn trả lại những thứ đã lấy của ta.
- Thật ra mọi chuyện chỉ là hiểu lầm.
Lâm Phong từ phía sau Hàn Băng ló đầu nhìn lam y nữ tử, trong tay nắm chặt ma trận, vẻ mặt tươi cười như người quen lâu ngày gặp lại.
- Tiểu đệ Lâm Phong, tham kiến Kinh Sương sư tỷ.
- Ý của ngươi là chuyện ngươi cướp Băng Nguyên Thạch của ta chỉ là hiểu lầm?
Đám người Huyền Băng Thánh Cung đứng bên cạnh dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía Lâm Phong, bộ dáng như nhìn thấy sinh vật lạ, đây là lần đầu tiên bọn họ nghe nói có người dám trộm đồ trong túi của Kinh Sương sư tỷ.
Sở Linh nhỏ giọng thì thào.
- Tên ngốc này ở đâu chui ra vậy?
La Tử Cường lắc đầu cảm thán.
- Nhân phẩm của tên này quá nhọ.
Lãnh Hàn Băng nhíu mày, nàng biết vị sư tỷ này tính tình kiêu ngạo, tuyệt đối sẽ không chịu thiệt, ánh mắt lạnh lùng nhìn lưu manh bên cạnh.
- Có phải ngươi đã lấy nguyên thạch của Kinh Sương sư tỷ?
- Đệ… chuyện này cũng không thể trách đệ, là do sư tỷ động thủ trước.
Lâm Phong mang mọi chuyện từ đầu đến cuối kể ra, bộ dáng thành thật, có mặt La Kinh Sương ở đây nên hắn không thể thi triển Trảm Phong Quyết.
Sau khi nghe Lâm Phong kể hết mọi chuyện, Mẫn Quân là người đầu tiên đứng ra hòa giải.
- Sư tỷ, chuyện lần này muội cho rằng chỉ là hiểu lầm.
Sở Linh gật đầu phụ họa.
- Kinh Sương sư tỷ đừng tức giận, muội thấy tên ngốc đó cũng không xấu chỉ là bị lòng tham che mờ mắt.
La Tử Cường vẫn còn ghi hận chuyện bị Lâm Phong chơi lén, hắn định thừa cơ tố cáo nhưng chưa kịp mở miệng thì đã bị ánh mắt của tỷ tỷ dọa cho câm nín.
Lâm Phong vội lấy ra 6 khối Băng Nguyên Thạch đưa cho đối phương.
- Kinh Sương sư tỷ, đây là nguyên thạch của tỷ, mời kiểm tra.
La Kinh Sương thu lại nguyên thạch, ánh mắt lạnh lùng nhìn thanh niên đối diện.
- Chuyện lần này ta sẽ không tính với ngươi.
- Đa tạ sư tỷ khai ân.
- Nhưng vẫn còn thiếu một khối Băng Nguyên Thạch.
- Không thể nào.
Lâm Phong lập tức phủ nhận, vừa rồi ở dưới thông đạo cự giải chỉ đào được 12 khối Băng Nguyên Thạch, chia theo giao ước thì mỗi người được 6 khối.
- Đệ chắc chắn không nhớ nhầm.
- Ý của ngươi là ta nhầm lẫn.
- Tất nhiên… là không phải.
Từ trước đến giờ chỉ có La Kinh Sương chiếm tiện nghi của người khác, nàng tuyệt đối không bao giờ cho phép bản thân chịu thiệt.
Lâm Phong cắn răng lấy ra thêm một khối Băng Nguyên Thạch đưa cho đối phương, xem như là hắn trả công cho nàng đã chăm sóc Hàn Băng trong khoảng thời gian ở Huyền Băng Thánh Cung.
Sau khi lấy được nguyên thạch, La Kinh Sương đi đến chỗ đám người Mẫn Quân cùng bàn luận về hành trình tiếp theo.
Theo như kế hoạch ban đầu, tất cả mọi người sẽ tập hợp ở băng đảo để đào nguyên thạch nhưng bây giờ chỉ có vài người có mặt, nếu đợi đến khi tập hợp đầy đủ sẽ tốn rất nhiều thời gian.
- Ta sẽ đến Vạn Cốt Sơn trợ giúp các vị trưởng lão, Mẫn Quân sẽ ở lại đợi người của Thánh Cung đến.
La Kinh Sương đã có 6 khối Băng Nguyên Thạch đủ cho nàng dùng trong một thời gian dài nên không cần thiết phải ở lại nơi này.
Sở Linh vội chạy tới ôm lấy ngọc thủ của sư tỷ.
- Muội cũng muốn đến Vạn Cốt Sơn.
- Không được, nơi đó rất nguy hiểm.
- Có Kinh Sương sư tỷ ở bên cạnh, muội không sợ.
- Lần này ta không thể dẫn muội theo.
Vạn Cốt Sơn là cấm địa duy nhất bên trong Thượng Cổ Chiến Trường, dù là tuyệt thế thiên tài như La Kinh Sương cũng không dám chắc có thể tự do ra vào.
Cách đó không xa, Lâm Phong vừa khôi phục linh lực vừa hóng chuyện, khi hắn nghe nữ tặc nói muốn đến Vạn Cốt Sơn, trong đầu chợt lóe lên một diệu kế.
Lam y nữ tử bá đạo tuyệt luân, trên đường đến Vạn Cốt Sơn có nàng đi cùng sẽ an toàn hơn rất nhiều, bỏ một khối nguyên thạch để thuê một tên tuyệt thế cường giả làm bảo tiêu cũng không lỗ vốn.
- Hắc hắc… lão tử đúng là thiên tài.
Trong lúc Lâm Phong đang đắc ý thì một thân ảnh bước đến bên cạnh hắn, ánh mắt ẩn hiện lo lắng.
- Ngươi có sao không?
- Sư tỷ yên tâm, đệ không sao.
Tuy Hàn Băng đã bảo vệ được lưu manh nhưng nàng vẫn cảm giác không yên lòng, nhất là khi nhìn thấy hắn ngồi cười một mình như tên ngốc.
Lâm Phong lấy ra mấy khối Băng Nguyên Thạch đưa cho Hàn Băng.
- Hàn Băng sư tỷ, tặng cho tỷ.
- Băng Nguyên Thạch?
- Mấy thứ này đúng là không dễ tìm, đệ phải vượt qua không biết bao nhiêu là nguy hiểm mới có thể đào được.
Lãnh Hàn Băng nhìn mấy khối nguyên thạch tỏa ra hàn khí bức người, ánh mắt lạnh lùng hiện lên chút do dự, nàng khẽ lắc đầu.
- Thứ này ta không thể lấy.
- Tại sao?
- Ta sẽ tự mình tìm nguyên thạch.
- Cũng được.
Lâm Phong nghe Hàn Băng nói thì gật đầu, có làm mới có ăn, không ngờ lão bà lại có chung tư tưởng với hắn, đúng là tâm linh tương thông, phu thê một lòng.
Đột nhiên sắc mặt của Lâm Phong thay đổi, hắn thở dài một hơi.
- Hài… như vậy thì đáng tiếc quá.
- Có chuyện gì sao?
- Chút nữa đệ sẽ khởi hành đến Vạn Cốt Sơn, đệ không thể ở lại cùng sư tỷ đào nguyên thạch được.
- Ngươi muốn đến Vạn Cốt Sơn?
Hàn Băng nhìn lưu manh gật đầu, nàng vội khuyên ngăn.
- Vạn Cốt Sơn rất nguy hiểm, không phải là nơi ngươi có thể đến.
- Nhưng nơi đó có thứ rất quan trọng với đệ.
Lâm Phong mang chuyện liên quan đến mảnh Hộ Thần Giáp nói ra, Hàn Băng nghe hắn nói xong, ánh mắt lại thoáng hiện do dự.
Nàng là một trong số ít người biết về chuyện Lâm Phong thu thập mảnh Hộ Thần Giáp, vì thứ này hắn đã tốn không ít công sức để lấy lòng nàng.
Vạn Cốt Sơn vô cùng hung hiểm, Hàn Băng tuyệt đối sẽ không để Lâm Phong một mình đến đó nhưng nếu nàng đi cùng hắn thì sẽ không có thời gian đào Băng Nguyên Thạch.
Đối với tu sĩ sở hữu băng linh thể thì Băng Nguyên Thạch còn trân quý hơn thiên đan diệu dược, không chỉ giúp tu sĩ tinh thuần linh lực mà còn là một trong số ít thiên địa linh vật giúp đột phá cảnh giới cuối cùng của tu chân, thánh nhân cửu cấp.