Hàn Băng cảm giác thiên địa đảo loạn, cơ thể vô lực ngã vào người Linh Mộng rồi ngất đi.
- Hàn Băng, thứ lỗi cho ta.
Hồng quang lóe lên cuốn cả hai bay về phía ngũ đại Thánh Cung, mấy vị Cửu Huyền trưởng lão đang quan chiến thì nhìn thấy một đạo linh quang bay tới, khi nhìn thấy người đến thì thở phào một hơi.
Một lão đầu nhìn thấy Hàn Băng nằm trong lòng Linh Mộng, nhịn không được hỏi.
- Hàn Băng bị thương sao?
Linh Mộng lắc đầu.
- Linh lực suy kiệt, nghỉ ngơi một chút sẽ không sao.
- Vậy thì tốt.
Lãnh Hàn Băng là đệ nhất thiên tài Cửu Huyền Pháp Cung, lỡ như xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì tương lai Thánh Cung sẽ mất đi một vị cường giả.
Một lão đầu nhìn trận chiến trước mặt sau đó nhìn qua đám lão đầu bên cạnh.
- Nơi này không thể ở lâu, lão phu đề nghị tạm thời rút lui.
- Vậy bảo vật thì sao?
- Đợi khi trận chiến kết thúc sẽ quay lại lấy.
- Chỉ có thể như vậy.
Sau khi đám lão đầu thương lượng xong thì xoay người rời đi, đột nhiên một giọng nói truyền đến.
- Đợi đã.
Người lên tiếng là Cửu Huyền Thánh Tử, ánh mắt Trịnh Luân nhìn về phía chiến trường, vẻ mặt ẩn hiện hưng phấn.
Chỉ thấy vài bộ thần cốt, ma cốt cùng lúc xuất hiện, trong đó có một bộ thần cốt tay cầm ngân thương lấp lánh, mũi thương trong suốt như thủy tinh, thân khắc long văn, tỏa ra khí thế bá đạo.
Thêm vài món thượng cổ binh khí xuất thế, mỗi món đều là tuyệt thế bảo vật làm cho thiên hạ thèm muốn, ngay cả đám tôn giả vừa có ý định rời đi cũng phải quay trở lại.
- RỐNG… HỐNG… RỐNG…
Đúng lúc này, vô số tiếng gầm thét từ khắp nơi truyền đến, hàng vạn đầu yêu thú cùng bơi về phía Vạn Cốt Sơn, trong đó có đến vài trăm đầu thiên thú, bốn phương tám hướng đều bị yêu thú vây kín, dù muốn chạy cũng không dễ.
Giữa chiến trường, thần cốt, ma cốt và yêu cốt đang giao chiến kịch liệt, hai bên liên tục lao vào nhau, bên ngoài vòng chiến, đám yêu thú vừa kéo đến thì nhìn thấy tu sĩ liền xông tới tấn công, mấy ngàn dặm hải vực đâu đâu cũng là chiến địa.
Trong lúc hỗn chiến diễn ra thì Lâm Phong lại trôi dạt bên trong cơ thể của một thanh niên nào đó, nơi này giống như một dòng đại hà, bên trên thì âm u còn bên dưới là lục thủy.
- Lão tử thật sự ở bên trong cơ thể của yêu thú sao?
Đây không phải lần đầu tiên Lâm Phong tiến vào cơ thể của một đầu yêu thú, hắn nhớ dạ dày của cự xà chỉ là một cái thông đạo rộng mấy trượng còn nơi này ít nhất rộng vài chục trượng, tức là thanh niên này to hơn cự xà cả chục lần.
- Đừng có nhìn nữa, ngươi còn không mau nghĩ cách rời khỏi nơi này.
- Ta thấy chỗ này cũng không tệ, hay là chúng ta tạm thời ở lại đây đợi khi đại chiến kết thúc sẽ ra ngoài.
- Đầu óc ngươi có vấn đề gì không?
Phong Thanh Thanh trừng mắt nhìn tên dâm tặc bên cạnh, nếu hắn không chạy lung tung thì nàng đâu có rơi vào tình cảnh như thế này.
Khi Lâm Phong vừa rơi vào xoáy nước thì nhìn thấy một đạo tử quang bay tới, lúc đầu hắn còn tưởng là thuật pháp của vị tôn giả nào đó bay lạc nên mới né tránh.
Lúc sau hắn nhận ra là bạo nữ đến ứng cứu nên không chạy nữa vậy là cả hai cùng rơi vào miệng của yêu thú, lần này đúng là do hắn nhất thời sơ suất không phân biệt rõ đồng minh và kẻ thù.
Lục thủy bên dưới chính là dịch thể tiêu hóa thức ăn của yêu thú, thứ này có khả năng thôn phệ bá đạo, ngay cả vương giả như Phong Thanh Thanh cũng không thể chống lại.
Đã có kinh nghiệm trước đó, lần này vừa rơi vào miệng yêu thú Lâm Phong liền ném ra Kim Vương Đỉnh sau đó kéo Phong Thanh Thanh vào bên trong, bây giờ hắn và bạo nữ đã thật sự cùng hội cùng đỉnh.
Lâm Phong nhìn vẻ mặt tức giận của bạo nữ, khóe miệng khẽ nhếch lên.
- Đã đến lúc này rồi có những chuyện cũng nên nói cho ngươi biết.
- Ngươi lại muốn nói gì?
- Thật ra mọi chuyện đều nằm trong kế hoạch của ta.
- Ngươi không nói khoác sẽ chết sao?
Phong Thanh Thanh nhìn vẻ mặt đắc ý của dâm tặc chỉ muốn bay tới đánh cho hả giận, đáng tiếc nàng không thể tổn thương hắn.
Lâm Phong thừa biết chỉ nói suông thì bạo nữ sẽ không tin nên tiếp tục buông lời dụ dỗ.
- Nếu ta nói ta có thể thu phục đầu yêu thú này thì ngươi có tin không?
- Ngươi nghĩ ai cũng hoang tưởng như ngươi?
- Đợi chút nữa ta sẽ cho ngươi mở rộng tầm mắt.
Vừa dứt lời, Lâm Phong liền quay qua nhìn hai đầu cự thú, cổ nhân có câu biết người biết ta trăm trận trăm thắng, trước tiên phải biết bản thân đang ở đâu cái đã.
- Hai lão sao rồi, còn sống không?
- Chút nữa là gặp được yêu tổ rồi.
Vết thương bên ngoài của hai đầu cự thú đã có dấu hiệu khôi phục chỉ là không biết bên trong như thế nào, Lâm Phong nhìn cự xà vẫn nằm bất động xem ra thương thế vẫn còn rất nghiêm trọng, hắn lấy ra một viên đan dược bỏ vào miệng cự xà.
Cự giải đang bò bên cạnh đột nhiên lăn ra bất tỉnh, tám cẳng hai càng chỉ thiên, không ngừng thở gấp.
- Lão đừng có làm màu nữa, ta có vài chuyện muốn hỏi lão đây này.
- …
- Hỏi xong ta sẽ cho lão vài chiếc xà diệp.
- Chuyện gì?
Sau khi hỏi đáp với cự giải một lúc, Lâm Phong biết được bản thân đang ở bên trong cơ thể của một đầu cự kình.
Theo lời của lão giải thì cự kình không chỉ có kích thước to lớn mà còn là một trong những cự thú sở hữu sức mạnh vô đối bên trong Thượng Cổ Chiến Trường.
- Có phải hai lão bị tên này đánh trọng thương không?
- Nó đó.
- Để đó cho ta.
- Ngươi lại muốn giở trò gì?
Lâm Phong nhếch mép.
- Quân tử có ân phải trả có thù phải báo, để ta giúp lão thu phục tên này.
- Lão kình không dễ chơi, ngươi đừng có manh động.
- Chỉ là một đầu thánh thú ta còn chưa để vào mắt.
- Đợi đã.
Cự giải nhìn tên trước mặt chuẩn bị hành động lập tức ngăn lại.
- Trước khi ngươi hành động có thể nghe bản tọa nói một câu không?
- Quân tử nhất ngôn, lòng ta đã quyết, lão có nói gì cũng vô dụng.
- Ngươi còn thiếu ta vài chiếc xà diệp, mau trả đây?
- Đây là chuyện lão muốn nói?
Lâm Phong mở to mắt nhìn đầu cự giải trước mặt, giờ phút sinh ly tử biệt mà lão còn nghĩ đến những chuyện phàm tục như vậy.
- Đợi ta giải quyết xong tên này sẽ trả cho lão.
- Không được, lỡ tiểu tử ngươi một đi không trở lại thì sao?
- Đậu xanh, lão có thôi đi không.
Đúng lúc này, giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Tiểu tử ngươi muốn làm gì thì làm nhanh đi.
- Có chuyện gì sao?
- Kim Vương Đỉnh sắp không chịu được rồi.
- Cái gì?
Lâm Phong nghe lão đầu nói liền dùng thần thức kiểm tra thì phát hiện Kim Vương Đỉnh có dấu hiệu bị hòa tan nhưng chỉ là một phần vạn, với tốc độ thế này thì vài năm nữa lão cự kình chưa chắc đã tiêu hóa được cái đỉnh của hắn.
- Làm hú hồn, giờ này lão còn tâm trạng đùa giỡn nữa hả?
- Lão phu nhất ngôn cửu đỉnh.
Kim Vương Đỉnh đúng là cần vài năm để hoàn toàn bị tiêu hóa nhưng để thêm một thời gian nữa sẽ ảnh hưởng đến phẩm cấp và khả năng phòng ngự.
Kim Vương Đỉnh là bảo vật phòng ngự tốt nhất của Lâm Phong lúc này, tuyệt đối không thể để bị tổn hại, hắn lập tức lấy một chi lớn của Hỏa Dương Cổ Thụ ném ra bên ngoài.
Phong Thanh Thanh ngồi một bên nhíu mày.
- Ngươi lại giở trò gì vậy?
- Ném linh dược.
- Ngươi… ngươi nghĩ một chút linh dược có thể thuần phục được một đầu thánh thú?
- Có được hay không chút nữa sẽ biết.
Lâm Phong vừa dứt lời thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Không cần chờ, tiểu tử ngươi có ném hết Hỏa Dương Cổ Thụ cũng không có kết quả gì đâu.
- Chẳng lẽ là vì chênh lệch phẩm cấp?
- Không sai.
Thiên dược chỉ có tác dụng với thiên thú, đối với thánh thú thì phải sử dụng loại hàng có cấp bậc như Vô Cực Thánh Thụ, đáng tiếc gốc thánh thụ của Lâm Phong lại không ẩn chứa hỏa nguyên chi khí.
- Đúng là người tính không bằng trời tính.