Trong lúc mọi người còn đang kinh ngạc chợt có một đạo lam quang bay tới chỗ thần cốt, khi khoảng cách chỉ còn vài trượng thì một lão đầu từ bên trong lam quang bước ra, đại thủ chộp lấy kim cung.
Lão đầu chuẩn bị mang theo hoàng kim cự cung rời đi thì có cảm giác không đúng, thứ này giống như mọc ra từ bộ hài cốt, dù lão có dùng bao nhiêu sức lực cũng không thể rút ra.
- Không ổn.
Lúc này lão đầu đã nhận ra bộ hài cốt này không đơn giản, lão lập tức xoay người bỏ chạy nhưng lão chưa kịp hành động thì trước ngực truyền đến cảm giác đau nhói, cơ thể bị đánh bay đi, miệng phun máu.
Đám tôn giả thấy lão đầu thất thủ chẳng những không tiến lên đoạt bảo mà cùng lúc lui về phía sau giữ khoảng cách với bộ dị cốt.
Tuy khoảng cách khá xa nhưng bọn họ đều nhìn thấy bạch sắc dị cốt chỉ dùng một đòn đã đánh trọng thương một vị tôn giả, bên trong thiên địa ngoại trừ thánh nhân thì không ai có thể làm được.
Đúng lúc này, dị cốt chợt động, cốt thủ kéo căng hoàng kim cự cung nhắm vào đám thú cốt, kim cung rực sáng, một đạo kim quang mang theo khí tức hủy thiên diệt địa phá không bay đi.
Xà cốt đang quấn chặt một đầu thiên thú thì cảm giác nguy hiểm ập đến, xà vĩ quét về phía kim quang, hai bên vừa va chạm, xà vĩ tan nát, kim quang xuyên qua xà cốt đâm thẳng vào yêu đan.
- ẦM…
Yêu đan nổ tung, xà cốt vỡ thành từng mảnh văng đi khắp nơi, mấy vị tôn giả đứng cách đó vài dặm cũng bị chấn lui, uy lực không thua gì thiên thú tự bạo.
Hoàng kim cự cung lần nữa giương lên, mục tiêu lần này là cự cốt yêu quy, đám thú cốt cảm giác được nguy hiểm liền ngừng truy đuổi yêu thú, đổi hướng tấn công dị cốt.
- ẦM…
Kim quang đâm thẳng vào mai rùa của cốt quy làm thủng một lỗ lớn, từ bên ngoài nhìn vào có thể thấy cả yêu đan bên trong.
- HỐNG…
Lão ô quy nhìn thấy tổ tiên bị tấn công chợt thét lớn một tiếng, thân hình khổng lồ lao về phía dị cốt.
Đúng lúc này lại có thêm một bộ hài cốt xuất hiện, hình dáng tương tự như thần cốt chỉ là toàn thân tỏa ra hắc khí tà dị.
- Ngay cả ma cốt cũng xuất hiện, xem ra nơi này không thể ở lâu.
Ánh mắt Lâm Phong dừng lại trên đại thủ của ma cốt, nơi đó có một quả lam cầu không biết dùng để làm gì.
- Lão đầu, có nhìn ra được lai lịch của quả cầu đó không?
- Thứ này rất giống với một món kỳ bảo được ghi lại bên trong cổ thư.
Lão đầu vừa dứt lời thì ngàn dặm đại hải chợt xảy ra biến động, hải vực xuất hiện một vòng xoáy khổng lồ nuốt chửng cự quy, hàng vạn yêu thú trong bán kính trăm dặm xung quanh cũng bị xoáy nước thôn phệ.
- RỐNG…
- ẦM…
Cự quy từ bên trong hải vực phóng ra, nó chỉ vừa ló lên một chút đã bị vô số thủy đằng kéo trở lại, tứ chi cự quy dẫm xuống, một mảnh hải vực lập tức sụp đổ, yêu lực hùng mạnh tạo thành những cơn sóng cao đến vài trăm trượng.
Lâm Phong đang ngồi trên Thiên Ảnh Ma Điêu quan chiến thì bị một đạo dư chấn thổi bay đi, tam nữ cùng lúc động thủ giúp Ảnh Điêu ổn định trên không.
Ảnh Điêu vừa dừng lại thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Định Hải Thần Châu.
- Thần châu?
Lâm Phong vừa nghe lão đầu nói, hai mắt liền sáng lên.
- Lão nói quả cầu đó là thần khí hả?
- Không phải thần khí nhưng uy lực không thua kém bao nhiêu.
Mấy chục vạn năm trước, lão đầu từ đọc một quyển cổ thư có ghi chép về một viên linh châu đã xuất hiện từ lúc thiên địa sơ khai.
Tương truyền linh châu là do thiên địa thủy nguyên khí tích tụ qua hàng vạn năm hình thành, có thể xem là một khối Thủy Nguyên Thạch cỡ lớn sau đó được một vị thánh sư tự tay luyện chế mới có được uy lực gần như sánh ngang với thần khí.
Định Hải Thần Châu có thể điều khiển thủy nguyên chi khí bên trong thiên địa, chỉ cần có đủ linh lực thì toàn bộ hải vực bên trong Thượng Cổ Chiến Trường có thể tùy ý sử dụng.
Yếu điểm duy nhất của Định Hải Thần Châu là chỉ có thể bộc phát toàn bộ uy lực ở những nơi có lượng thủy nguyên chi khí dồi dào, đối với những nơi khô hạn như Sa Nguyên thì uy lực có thể bị hạn chế đến một nửa.
Lâm Phong nghe đến đây thì hưng phấn cũng giảm một nửa, Thiên La đại lục có tới tám phần là đại địa, một khi mang Định Hải Thần Châu ra bên ngoài thì uy lực sẽ giảm không phanh.
- Hinh như cũng không có gì lợi hại.
- Tiểu tử ngươi nghĩ bảo vật tiếp cận với thần khí đơn giản như vậy sao?
- Chẳng lẽ còn có huyền cơ?
- Có huyền cơ hay không cứ mở to mắt nhìn sẽ thấy.
Lão ô quy tạm thời bị Định Hải Thần Châu áp chế, tam đại thánh thú chỉ còn lại hai, hàng trăm xúc tua của chương ngư đổi hướng tấn công ma cốt.
Định Hải Thần Châu tỏa ra lam quang rực rỡ, đám xúc tua vừa chạm vào lam quang liền trở nên khô héo, lam quang quét qua một vùng đại hải, chỉ cần là thứ bị lam quang chạm vào dù là yêu thú hay tu sĩ đều sẽ phát sinh dị biến, cơ thể không ngừng khô hóa.
- Ôi má ơi…
Lâm Phong nhìn một đạo lam quang sắp quét tới liền ra lệnh cho Thiên Ảnh Ma Điêu bay đi, nơi này đã không thể ở lại, tốt nhất là mau chóng rời khỏi.
Đúng lúc này, hai đầu cự thú từ bên trong hải vực phóng tới chỗ Lâm Phong, trường kiếm trong tay Linh Mộng vừa giơ lên liền bị hắn ngăn lại.
- Dừng tay, hai tên đó là tiểu đệ của ta.
Cự xà và cự giải vừa đáp lên Thiên Ảnh Ma Điêu liền lăn ra thở gấp, trên người có không ít vết thương, chứng tỏ bọn chúng vừa trải qua một trận chiến vô cùng ác liệt.
Lâm Phong vội tiến lại thăm hỏi.
- Hai lão còn thở nổi không?
- Bớt nhảm, tiểu tử ngươi có bao nhiêu đan dược mau mang hết ra đây.
Cự giải nằm ngửa trên lưng Ảnh Điêu liên tục thở dốc, cự xà nằm bất tỉnh bên cạnh, hơi thở suy yếu.
Lâm Phong vội lấy ra hai viên đan dược bỏ vào miệng hai đầu cự thú, dù sao cũng vì bảo vệ hắn mà hai lão mới bị thương.
- Là tên khốn nào đánh hai lão ra nông nổi này, đợi khi đại chiến kết thúc ta sẽ tìm hắn tính sổ.
- Không cần đợi, hắn tới rồi.
Cự giải vừa dứt lời thì bên dưới Thiên Ảnh Ma Điêu xuất hiện một xoáy nước khổng lồ hút cả đám rơi vào đại hải.
- Chạy mau.
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Lâm Phong dùng toàn bộ sức lực đẩy Hàn Băng về phía Linh Mộng còn bản thân thì rơi vào bên trong xoáy nước.
- Lâm Phong…
Lãnh Hàn Băng vừa xông tới thì bị một đạo hồng quang cuốn lấy, Linh Mộng ôm lấy tỷ muội bay đi.
Phong Thanh Thanh nhìn dâm tặc rơi vào xoáy nước, ánh mắt thoáng qua chút do dự, nàng lấy ra một cái pháp chỉ kích hoạt, tử quang cuốn lấy cơ thể nàng bay về phía Lâm Phong.
Lâm Phong đang rơi tự do thì nhìn thấy một đạo tử quang bay tới, hắn lập tức dùng Thiên Lý Tùy Hành tránh đi, tử quang tiếp tục đuổi theo, hắn chuẩn bị dùng thuật pháp né tránh thì một giọng nói phẫn nộ truyền đến.
- Ngươi có thôi đi không?
- Hình như ta nghe thấy giọng của bạo nữ.
Phong Thanh Thanh xuất hiện bên cạnh Lâm Phong, ngọc thủ tóm lấy hắn, khi nàng muốn dùng pháp chỉ rời đi thì không gian xung quanh thay đổi, thiên địa tăm tối, thủy lưu tràn đến cuốn cả hai trôi đi.
Cách đó vài chục dặm, Lãnh Hàn Băng ngẩn người nhìn xoáy nước biến mất, ánh mắt thất thần, cõi lòng tan nát nhưng chỉ có thể đứng từ xa mà nhìn.
- Thả ta ra, ta muốn đi cứu hắn.
- Không được.
Trong lúc Hàn Băng hoảng loạn, Linh Mộng đã phong ấn linh lực của nàng, không để nàng làm ra những chuyện dại dột.
- Dù toàn bộ tu sĩ ở nơi này có xông vào hải vực cũng không cứu được hắn.
Đầu yêu thú bên dưới xoáy nước là một trong tam đại thánh thú, một khi xông vào hải vực dù toàn bộ tôn giả nơi này hợp lực cũng chưa chắc đánh bại được nó.
- Không cứu được hắn thì ta sẽ ở lại nơi này cùng hắn.
Lãnh Hàn Băng dùng ánh mắt cầu xin nhìn nữ tử bên cạnh.
- Linh Mộng, thả ta ra có được không?
- Ta…
Ánh mắt Linh Mộng thoáng do dự sau đó lại trở nên kiên định, ngọc thủ điểm vào cơ thể Hàn Băng.