Lúc sắp rơi vào miệng cự kình, Lâm Phong đã cầm sẵn ma trận trong tay, đột nhiên trong đầu hắn lại xuất hiện một kế hoạch, nếu có thể thu phục được cự kình không chừng sẽ thu được thượng cổ binh khí và yêu cốt.
Không ngờ Hỏa Dương Cổ Thụ lại không có tác dụng, cự kình đã không thể thu phục thì nơi này cũng không cần phải ở lại, Lâm Phong lập tức lấy ra ma trận kích hoạt.
- Hô biến… biến… biến… hô biến…
Phong Thanh Thanh nhìn thanh niên trước mặt, một tay chống hông, một tay chỉ trời, chân đạp xuống đất, miệng liên tục nói nhảm, đã đến lúc này mà hắn vẫn còn tâm tình đùa giỡn.
- Ngươi có thôi đi không?
- Đại sự không ổn rồi.
Lâm Phong chợt nhớ ra ma trận của hắn nằm bên ngoài Vạn Cốt Sơn, có lẽ vì khoảng cách quá xa nên ma trận không thể kích hoạt.
Hỏa Dương Cổ Thụ không có hiệu quả, ma trận không thể kích hoạt, Kim Vương Đỉnh sắp bị tiêu hóa, chẳng lẽ lão ad chán viết truyện rồi sao.
- Lão đầu, hình như lần này ta chơi hơi lớn rồi.
- …
Thần thức Lâm Phong liên tục đảo qua giới chỉ, hy vọng có thể tìm thấy thứ gì đó hữu dụng, thời gian dần trôi, trên gương mặt hắn dần hiện rõ vẻ bất lực.
Lâm Phong thở dài, ánh mắt chán nản nhìn bạo nữ bên cạnh.
- Lần này là ta liên lụy ngươi, thành thật xin lỗi.
- Không liên quan đến ngươi, ta chỉ đang thực hiện lời hứa của mình.
- Không phải ngươi quan tâm đến ta nên mới liều mình cứu ta sao?
- Hoang tưởng.
Phong Thanh Thanh trừng mắt nhìn dâm tặc, ẩn sâu bên trong ánh mắt hung hăng kia là một chút bối rối, lúc nàng nhìn thấy hắn rơi vào miệng yêu thú rõ ràng là có thể bỏ mặc nhưng không hiểu sao lại lao vào cứu hắn.
- Dù sao hắn cũng từng cứu ta một mạng, xem như không ai nợ ai.
Lâm Phong ngồi suy nghĩ một lúc vẫn không tìm ra được biện pháp thoát thân, ánh mắt vô tình dừng lại trên người bạo nữ, nhìn kỹ thì nữ nhân này cũng không thua kém gì Hàn Băng sư tỷ, vài bộ phận còn vượt trội hơn chỉ là tính cách bất đồng, nóng lạnh thất thường làm cho đám sắc lang không dám tới gần.
Phong Thanh Thanh đang vận công đột nhiên mở mắt nhìn tên bên cạnh.
- Còn nhìn nữa coi chừng ta móc cặp sắc nhãn của người.
- Tùy ngươi.
- Ngươi nghĩ ta không dám?
- Không phải.
Lâm Phong lắc đầu.
- Chết dưới hoa mẫu đơn làm quỷ cũng phong lưu, so với bị tên to xác nào đó tiêu hóa thì tốt hơn nhiều.
Phong Thanh Thanh nhìn thấy bộ dáng không chút hoảng sợ của Lâm Phong, ánh mắt thoáng hiện kinh ngạc, nàng nhịn không được hỏi.
- Ngươi thật sự không sợ chết sao?
- Chết có gì mà đáng sợ?
- Hừ, nếu ngươi không sợ chết vậy sao mỗi lần giao chiến ngươi đều né tránh.
Mỗi lần có chiến sự xảy ra, cái tên này không trốn ở phía sau thì cũng chạy đi thu dọn chiến trường, chưa bao giờ nàng nhìn thấy hắn tham gia vào quân tiên phong.
Lâm Phong nghe bạo nữ nói, ánh mắt quét qua vài lần cơ thể của nàng, cuối cùng dừng lại trên cặp ngọc phong bạo mãn kia, thầm nghĩ cổ nhân nói không sai, nữ nhân ngực to đúng là não nhỏ.
- Ta là đan sư, chạy ra chiến trường làm gì, thực lực của ta cùng lắm chỉ có thể so với nội môn đệ tử Chiến Cung, một khi xung phong nhất định là đi dễ khó về, ngược lại nếu ta ở lại hậu phương thì có thể chữa trị cho không ít đồng môn, phát huy sở trường, hạn chế sở đoản đó mới là chính đạo.
Phong Thanh Thanh nhìn vẻ mặt tràn đầy chính khí của dâm tặc, nhất thời không biết phải nói gì, rõ ràng nàng biết hắn đang ngụy miệng nhưng lại không thể chứng minh, cuối cùng chỉ có thể tức giận lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt.
- Quân tử động khẩu không động thủ, ngươi muốn làm gì?
Lâm Phong lập tức dùng cự giải che chắn trước người, ánh mắt cảnh giác nhìn bạo nữ, sợ nàng thẹn quá giận.
Ngọc thủ Phong Thanh Thanh kết ấn, linh quang lóe lên, một thanh kim sắc trường thương xuất hiện trước mặt nàng.
- Phá…
Kim thương phóng ra khỏi Kim Vương Đỉnh sau đó đâm vào cơ thể cự kình, kim quang lóe lên rồi biến mất, để lại một vết cắt mờ nhạt trên vách thông đạo.
Phong Thanh Thanh nhìn vết cắt đang dần khôi phục, nàng lập tức kích hoạt pháp chỉ thêm một lần nữa, kết quả vẫn không khá hơn lần đầu bao nhiêu.
Trải qua vài lần kích hoạt pháp chỉ, sắc mặt Phong Thanh Thanh dần tái nhợt, nàng lấy ra một viên đan dược nuốt vào rồi tìm một chỗ vận công khôi phục.
Lâm Phong ngồi gần đó, sắc mặt so với Phong Thanh Thanh cũng không tốt hơn bao nhiêu, mỗi đòn công kích vừa rồi của bạo nữ đều có uy lực ngang với tôn giả, vậy mà không thể làm tổn thương cự kình, hắn còn muốn đợi cự xà và cự giải khôi phục rồi hợp lực tấn công, với tình hình này thì e là không thể.
Trong lúc Lâm Phong tìm cách thoát thân thì bên ngoài cự kình thanh âm chiến đấu vẫn vang vọng khắp Vạn Cốt Sơn, mấy ngàn dặm đại hải đã biến thành huyết hải, thi thể yêu thú nằm la liệt, tu sĩ bỏ chạy tán loạn chỉ còn một ít cường giả ở lại tham chiến.
Vài canh giờ trôi qua, phe yêu thú dựa vào số lượng áp đảo dần chiếm được thế thượng phong, cách đó không xa, ngũ đại Thánh Cung vừa đánh vừa lui.
Khi đám yêu cốt bất ngờ xuất hiện thì mọi chuyện đã nằm ngoài dự tính của tu sĩ nhưng mấy lão tôn giả vẫn muốn chờ thời nên do dự không quyết, lúc này Vạn Cốt Sơn đã bị yêu thú vây kín, bọn chúng như thủy triều kéo đến, liên miên vô tận, còn không rời đi sẽ rơi vào tình cảnh nguy hiểm.
Mấy vị tôn giả đi trước mở đường, đệ tử Thánh Cung đi theo phía sau cùng xông phá vòng vây, từ trên cao nhìn xuống, bọn họ như chim bay ngược gió, cá bơi ngược dòng.
- Hàn Băng, chúng ta mau đi thôi.
Linh Mộng vừa đánh bay một đám địa cấp yêu cầm liền thúc giục nữ tử bên cạnh, cả hai đang ở sau cùng, nếu còn chậm trễ sẽ bị bỏ lại.
Phong ấn trên người Lãnh Hàn Băng đã được phá bỏ, tu vi khôi phục đỉnh phong, nàng vừa chiến đấu vừa nhìn về phía thánh thú cự kình phía xa.
- Ta không thể bỏ hắn ở lại một mình.
- Chẳng phải muội nói chỉ cần ta giúp muội giải phong ấn thì muội sẽ cùng ta rời đi sao?
- Linh Mộng, xin lỗi.
- Hàn Băng.
Linh Mộng nhìn lam quang bay về phía cự kình lập tức hét lên nhưng Hàn Băng chẳng những không dừng lại mà tốc độ còn nhanh hơn.
- Lúc trước muội nói ta ngốc, bây giờ muội còn ngốc hơn cả ta.
Lời vừa dứt, Linh Mộng liền hóa thành một đạo hồng quang đuổi theo, mấy vị trưởng lão Cửu Huyền Thánh Cung đang bận giao chiến với yêu thú đến khi nhìn lại thì hai đạo linh quang đã bay xa.
Một vị trưởng lão nhíu mày.
- Các ngươi ở lại phá vòng vây, hai nha đầu đó giao cho lão phu.
Lão đầu vừa dứt lời liền hóa thành kim quang đuổi theo, đám lão đầu còn lại tiếp tục mở đường, càng tiến ra bên ngoài thì số lượng yêu thú càng giảm, tốc độ di chuyển càng nhanh, không tới một canh giờ là có thể thoát khỏi vòng vây của đám yêu thú.
Bên trong cơ thể cự kình, tình hình vẫn không có gì thay đổi, Phong Thanh Thanh vận công một lúc, linh lực đã khôi phục nhưng sắc mặt vẫn rất tệ, vừa rồi chính là đòn công kích mạnh nhất nàng có thể thi triển, ngay cả một vết thương cũng không có thì nói gì đến chuyện phá vỡ phòng ngự của cự kình.