Phong Thanh Thanh ngẩng đầu nhìn dâm tặc, ánh mắt hoài nghi.
- Chỉ cần ta đáp ứng hai điều kiện này thì ngươi sẽ giải phong ấn cho ta?
- Quân tử nhất ngôn.
- Tốt.
- Ngươi thật sự đồng ý?
Phong Thanh Thanh nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Lâm Phong thì bĩu môi nhưng chợt nhận ra hành động có chút không đúng, ánh mắt hung hăng trừng tên nam nhân đối diện.
- Ta còn có lựa chọn khác sao?
- Cũng đúng.
Lâm Phong nhìn bạo nữ ngày thường hung hãn giờ lại bày ra bộ dáng đáng yêu, trong lòng thầm đắc ý.
- Tiểu muội ngoan, mau gọi ca ca nào.
- Ngươi…
Thanh Thanh hít một hơi ổn định khí huyết đang dâng trào, giọng nói như muỗi kêu truyền đến.
- Ca ca.
- Dạo này thính giác của ca ca không được tốt, làm phiền tiểu muội lớn giọng một chút.
- Ngươi đừng quá đáng.
- Đúng rồi, phải nói lớn như thế này thì ca ca mới nghe rõ.
Lâm Phong nở một cười mà hắn cho là ấm áp.
- Ca ca nói cho muội biết một tin tốt, chúng ta sẽ không chết ở đây?
- Chẳng lẽ ngươi đã tìm ra cách thoát khỏi cự kình?
- Ca ca của muội bản lãnh thông thiên, chỉ một đầu thánh thú còn không đáng nhắc đến.
- Khoác lác, xàm ngôn, hoang tưởng điên dại.
Phong Thanh Thanh đã bắt đầu hối hận, có lẽ lúc đó nàng nên để cự kình nuốt tên khốn này thì thiên hạ sẽ bình yên hơn một chút.
Lâm Phong hoàn toàn không để ý lời nói của bạo nữ, từng bước tiến về phía nàng.
- Với tình trạng bây giờ của muội, một khi rời khỏi cự kình sẽ rất nguy hiểm.
- Ngươi muốn làm gì, ngươi không được tới đây.
- Ca ca sẽ dùng tấm thân này bảo vệ cho muội.
- Ngươi…
Phong Thanh Thanh nhìn dâm tặc từng bước áp sát, cuối cùng nhịn không được mà hét lên.
- Ca ca.
- Là hảo ca ca.
- Hảo ca ca, ca ca tốt, giải phong ấn giúp tiểu muội có được không?
- Ngoan.
Lâm Phong điểm vài cái lên người Phong Thanh Thanh, phong ấn dần được phá bỏ, tu vi của nàng liên tục tăng lên đến linh giả ngũ cấp thì dừng lại.
Phong Thanh Thanh tức giận nhìn tên dâm tặc đối diện.
- Ngươi muốn nuốt lời.
- Ca ca nhất ngôn cửu đỉnh, đợi thêm chút nữa phong ấn của muội sẽ tự phá giải.
Bây giờ mà phá bỏ phong ấn thì nhất định Lâm Phong sẽ bị bạo nữ tiền gian hậu sát, chuyện ngu ngốc như thế này một thiên tài như hắn tuyệt đối sẽ không làm.
Lâm Phong lấy ra một khối hỏa thạch cầm trong tay, bộ dáng do dự không quyết, Phong Thanh Thanh vừa nhìn liền nhận ra lai lịch của khối hỏa thạch.
- Hỏa Nguyên Thạch, không ngờ ngươi lại có được thứ này.
Lần trước ở bên trong Vô Cực bí cảnh Lâm Phong đã trộm được vài khối Hỏa Nguyên Thạch của Xích Viêm Xà, thứ này hắn luôn cất giữ cẩn thận để dành sau này đột phá thánh nhân, bây giờ lại phải lấy ra sử dụng.
Hỏa Nguyên Thạch ẩn chứa hỏa nguyên chi khí tinh thuần nhất bên trong thiên địa, có thể so với nguyên khí bên trong thánh dược, cấp độ còn cao hơn Hỏa Dương Cổ Thụ.
- Nếu không phải vì cứu muội thì ca ca cũng không nỡ dùng tới Hỏa Nguyên Thạch.
- Ngươi còn nói linh tinh thì đừng trách ta.
- Hắc hắc… đã đến lúc lão tử trở lại.
Lâm Phong ném Hỏa Nguyên Thạch ra bên ngoài Kim Vương Đỉnh, hỏa thạch bay một vòng rồi rơi vào lục thủy, lục vụ dần bốc lên, lục thủy sôi trào, nhiệt độ xung quanh điên cuồng tăng lên.
- Thành công rồi.
- RỐNG…
Trong lúc hỗn chiến đang diễn ra, đột nhiên cự kình há miệng phun ra một đạo hỏa quang rực rỡ, hỏa ảnh ngập trời, vài trăm đầu yêu thú trước mặt cự kình lập tức bị thiêu rụi.
Mấy lão tôn giả đứng gần đó cũng bị dọa xanh mặt.
- Từ khi nào thủy quái lại biết phun lửa rồi?
- Lão phu sống hơn hai trăm năm vẫn chưa thấy trường hợp nào như thế này.
- Bất ngờ chưa mấy ông già…
Một giọng nói từ bên trong hỏa ảnh truyền ra rồi biến mất, đám lão đầu dùng thần thức quét qua vài lần nhưng vẫn không tìm thấy được khí tức tu sĩ, có thể là một tên tiểu tử nào đó vô tình bơi vào phạm vi công kích của cự kình rồi bị đốt tan nát.
Lãnh Hàn Băng đang phi hành đột nhiên dừng lại, vẻ mặt kinh ngạc nhìn về phía hỏa quang, trong lúc mơ hồ nàng đã nghe được giọng nói của Lâm Phong truyền đến.
- Hắn vẫn còn sống.
- Tên khốn này sống cũng dai thật.
Không chỉ Hàn Băng mà ngay cả Linh Mộng cũng kinh ngạc với khả năng sống nhây của Lâm Phong, một tên linh giả có thể tồn tại trong bụng thánh thú suốt mấy canh giờ lại còn có thể trốn thoát, đúng là kỳ tích.
Lãnh Hàn Băng lập tức lấy ra La Bàn Vĩnh Cửu để xác định vị trí của Lâm Phong nhưng la bàn lại không thể bắt được tín hiệu.
- Sao có thể?
Phạm vi hoạt động của La Bàn Vĩnh Cửu lên đến vạn dặm, Lâm Phong chỉ vừa xuất hiện trước mặt nàng sao có thể hoàn toàn biến mất, dù hắn có dùng đến ma trận thì la bàn vẫn sẽ bắt được tín hiệu.
Linh Mộng đứng bên cạnh nhíu mày, ngay cả nàng cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, dù tên khốn kia có bị thiêu chết thì la bàn cũng không thể biến mất, trừ khi cả hai cùng bị thiêu trụi hoặc là tên ngốc đó vì một nguyên nhân nào đó đã thu la bàn vào giới chỉ.
Bên dưới hải vực, một cái kim đỉnh từ bên trong vách đá rơi ra, giọng nói của lão đầu vang lên.
- Tiểu tử ngươi còn sống không?
- Ui… cái lưng của ta.
Dựa theo kế hoạch, khi Lâm Phong rời khỏi cơ thể cự kình sẽ dùng Thiên Ảnh Ma Điêu trốn thoát nhưng lực nôn của cự kình quá khủng khiếp, hắn chỉ kịp hét lên một câu đã bị dìm xuống tận đáy hải vực.
Lâm Phong lật đật ngồi dậy, chợt cảm giác có thứ gì đó đè lên người, khi nhìn kỹ lại thì ra là bạo nữ.
Tu vi của Phong Thanh Thanh chỉ vừa khôi phục đến ngũ cấp linh giả, so với Lâm Phong còn thấp hơn một chút nên thương thế cũng nặng hơn.
- Lão đầu, mau kiểm tra xem nàng có sao không?
- Chỉ tạm thời bất tỉnh.
- Vậy hai tên tiểu đệ của ta thì sao?
- So với nha đầu kia thì nghiêm trọng hơn một chút.
Lúc rời khỏi cơ thể cự kình, cự giải đã giúp Lâm Phong ngăn lại phần lớn hỏa khí, cự xà thì bảo vệ Kim Vương Đỉnh, nhờ vậy mà một tên linh giả như hắn mới toàn thây.
Lâm Phong lấy ra hai viên thiên cấp đan dược bỏ vào miệng hai lão yêu, số đan dược hắn lấy được bên trong U Minh bảo khố sắp bị hai tên này dùng hết rồi.
- Lão phu vừa phát hiện ra một cái phong ấn, tiểu tử ngươi có muốn đi xem thử không?
Lâm Phong lấy ra một viên đan dược nuốt vào, ánh mắt tò mò nhìn lão.
- Nơi này cũng có phong ấn?
- Là một cái phong ấn rất bá đạo.
- Bá đạo cỡ nào?
- Bên dưới thánh nhân không thể phá.
Lão đầu vừa dứt lời, Lâm Phong liền hành động, một tay ôm lấy Phong Thanh Thanh, một tay ném hai tên tiểu đệ vào Kim Vương Đỉnh rồi phóng đi, hắn bơi được một lúc thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Tiểu tử ngươi nhầm hướng rồi, phong ấn nằm bên kia.
- Bên đó là đường thẳng còn ta đi đường vòng.
- Tiểu tử ngươi vòng đi đâu vậy?
- Đi thật xa để trở về.
Phong ấn ngay cả tôn giả cũng không thể động vào, vừa nghe đã thấy rén, chỉ có mấy lão đầu không biết sống chết mời chui vào.
Đúng lúc này, một cái bóng đen to lớn xuất hiện phía trước Lâm Phong, uy áp thiên thú tỏa ra làm cho hắn cảm giác hít thở không thông.