Thiên La

Chương 265: Thượng Cổ Chiến Trường 37



Ánh mắt Phong Thanh Thanh nhìn về phía thanh niên đối diện, tuy thường ngày dâm tặc hồ ngôn loạn ngữ nhưng lời hắn nói lại có vài phần đạo lý, nàng cũng không muốn bản thân bị tiêu hóa đến chết.

Phong Thanh Thanh nắm chặt trường thương trong tay, ánh mắt do dự dần trở nên kiên định.

- Lâm Phong, có phải ngươi rất hận ta không?

- Đúng vậy, nhiều lúc chỉ muốn treo ngươi lên đánh cho hả giận.

- Ta cho ngươi một cơ hội.

Phong Thanh Thanh đột nhiên ném trường thương về phía Lâm Phong.

- Giết ta đi.

Một nữ tử kiêu ngạo như Phong Thanh Thanh sẽ không chọn cách tự vẫn, đó là hành động của kẻ hèn nhát, thay vì để bản thân phải chịu nỗi khổ thực hóa không bằng dùng một thương kết liễu.

Lâm Phong cầm trường thương trong tay, sau khi đánh giá một lúc thì phát hiện thứ này lại là một kiện thiên cấp binh khí, hắn lập tức thu vào giới chỉ.

Phong Thanh Thanh nhìn thấy hành động của dâm tặc, mày liễu khẽ nhíu.

- Ngươi làm gì vậy?

- Không có gì, chỉ là thói quen.

Mỗi lần thu được bảo vật Lâm Phong đều ném vào giới chỉ trước những chuyện còn lại tính sau, ánh mắt hắn vui vẻ quan sát nữ tử đối diện.

Đôi mắt xinh đẹp của Phong Thanh Thanh nhắm khẽ, ngọc thể thả lỏng, khí tức tiêu tán, lúc này nàng không khác gì một nữ tử bình thường, một khi nàng đã quyết định sẽ không bao giờ do dự.

Đột nhiên trước ngực truyền đến cảm giác tê dại, một đạo linh lực tràn vào cơ thể phong ấn toàn bộ kinh mạch của nàng.

Phong Thanh Thanh mở to mắt nhìn tên nam nhân trước mặt.

- Ngươi lại muốn giở trò gì?

- Không có, ta sợ ngươi đổi ý.

Lâm Phong vừa nói vừa thoát y, vẻ mặt hiện ra nụ cười mờ ám, Phong Thanh Thanh vừa nhìn liền nhận ra ý đồ của dâm tặc, ánh mắt phẫn nộ.

- Dâm tặc khốn kiếp, mau thả ta ra.

- Ngươi có la hét cũng vô dụng thôi, không ai cứu được ngươi đâu, hắc hắc…

- Ngươi dám động vào người ta thì dù cho ta thành quỷ cũng không tha cho ngươi.

- Cùng lắm thì ta cho ngươi bạo gian, lúc đó chúng ta không ai nợ ai.

Lâm Phong vừa nói vừa bước tới gần Phong Thanh Thanh, đến khi cảm giác được hơi thở của bạo nữ thì dừng, cặp sắc nhãn liên tục càn quét từng bộ phận trên cơ thể của nàng.

- Ngươi nghĩ ta nên bắt đầu từ đâu trước?

- Hạ lưu.

- Chậc chậc… thật ra thì nam nhân bọn ta thường bắt đầu từ thượng lưu sau đó đến trung lưu rồi cuối cùng mới đến hạ lưu.

- Ngươi…

Phong Thanh Thanh nhìn cặp sắc thủ của dâm tặc sắp chạm vào cơ thể nàng, ánh mắt hung bạo ẩn hiện lo lắng.

- Chờ đã.

- Xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng, chờ gì nữa.

- Chỉ cần ngươi không động vào ta thì toàn bộ bảo vật của ta đều cho ngươi.

- Thật không?

Lâm Phong nhìn bạo nữ khẽ gật đầu, trong lòng vui như nở hoa, tuy giọng nói của Phong Thanh Thanh vẫn hung hăng nhưng ánh mắt lại không dám đối diện với hắn, chứng tỏ nàng đã run sợ trước dâm uy của hắn.

- Ngươi không được nuốt lời đâu đó.

Lâm Phong vừa nói vừa hành động, đầu tiên là thu lấy túi trữ vật sau đó là giới chỉ, hắn dùng thần thức kiểm tra vài lần phát hiện bên trong có không ít thứ tốt, trong đó có mấy khối lam thạch tỏa ra hàn khí bức người.

- Băng Nguyên Thạch, ngươi giữ thứ này làm gì?

- Đó là chuyện của ta.

- Chẳng lẽ Phong gia cũng có người sở hữu băng linh thể?

Lâm Phong suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu, Phong gia có băng linh thể hay không đâu liên quan gì đến hắn, thần thức tiếp tục đảo qua đám bảo vật còn lại thì nhìn thấy bên trong một góc nhỏ có vài cái rương tinh xảo, mỗi cái đều chứa đựng nữ y sặc sỡ.

- Có nên lấy vài cái cho tiểu sư tỷ không nhỉ?

Ánh mắt Lâm Phong nhìn nữ tử đang tức giận trước mặt, ngọc phong lên xuống theo từng nhịp thở, với kích thước này thì dù là chục năm nữa tiểu sư tỷ của hắn cũng chưa chắc đã so được.

Phong Thanh Thanh nhìn cặp sắc nhãn của Lâm Phong cứ dừng lại ở những bộ vị kiêu ngạo của nàng, tuy trong lòng rất tức giận nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.

- Bảo vật của ta đã đưa hết cho ngươi rồi, còn không mau cởi bỏ phong ấn cho ta.

- Ai nói đã hết.

Lâm Phong chỉ vào cơ thể của Phong Thanh Thanh.

- Không phải vẫn còn thứ này sao?

- Ngươi… ngươi muốn nuốt lời.

- Ta nhất ngôn cửu đỉnh, trước giờ chưa từng nuốt lời.

- Rõ ràng ngươi đã nói sẽ không chạm vào ta.

Ánh mắt Thanh Thanh đã không che giấu được lo lắng, lỡ như dâm tặc thật sự động thủ thì nàng hoàn toàn không có cơ hội chống cự.

Lâm Phong nhếch mép.

- Nếu ta nhìn không lầm thì y phục của ngươi cũng là bảo vật.

- Ngươi muốn lấy y phục của ta?

- Có vấn đề gì sao?

- Ngươi…

Y phục trên người Phong Thanh Thanh là một kiện địa cấp bảo vật phòng ngự mà đã là bảo vật thì sẽ thuộc về Lâm Phong, chỉ là nội y của nàng cũng là một món bảo vật, hơn nữa còn là thiên cấp bảo vật, tuyệt đối không thể để dâm tặc nhìn thấy.

Nhưng linh lực của Phong Thanh Thanh đã bị phong ấn dù muốn ngăn cũng không được, nhìn cặp sắc thủ tới gần, đôi mắt xinh nhắm lại, giọng nói mang theo vài phần run rẩy.

- Đừng…

Phong Thanh Thanh đợi một lúc vẫn không thấy chuyện gì xảy ra, song nhãn khẽ mở thì nhìn thấy dâm tặc đã lui lại, ngọc thủ nàng nắm chặt, giọng nói nghiến răng nghiến lợi.

- Dâm tặc khốn kiếp, đợi lão nương khôi phục linh lực sẽ cho ngươi sống không bằng chết.

Tuy nàng không biết Lâm Phong đang giở trò gì nhưng đây là cơ hội thoát khỏi sự khống chế của hắn, với tu vi của nàng thì chỉ cần nửa giờ là có thể phá vỡ phong ấn.

Thật ra từ lúc Lâm Phong nhìn thấy Băng Nguyên Thạch bên trong giới chỉ của Phong Thanh Thanh thì hắn đã tìm ra được phương pháp rời khỏi cơ thể cự kình nhưng hắn vẫn muốn trêu chọc bạo nữ thêm một lúc, ai bảo ngày thường nàng thích ức hiếp hắn.

- Xem ra mạng ta vẫn chưa tận, cổ nhân nói không sai, ở hiền sẽ gặp lành, người tốt như ta sẽ được trời độ.

- Tiểu tử ngươi đừng vội mừng.

Dù có thoát khỏi cơ thể cự kình thì Lâm Phong vẫn chưa an toàn, bên ngoài cự kình nguy hiểm không thua gì bên trong.

- Chỉ là một đám yêu thú cùng với mấy bộ xương khô thì có thể làm gì được ta.

Lâm Phong không biết bên ngoài nguy hiểm thế nào nhưng hắn biết nếu còn tiếp tục ở lại nơi này thì chỉ có một con đường chết, không bằng liều một phen.

Trước khi rời đi, Lâm Phong cần phải làm một chuyện là giải phong ấn cho Phong Thanh Thanh, với tình trạng bây giờ của bạo nữ chỉ cần một chút uy áp của yêu thú cũng có thể làm cho nàng đăng xuất.

Phong Thanh Thanh đang vận công thì cảm giác có người đến gần, tiếp đó là giọng nói của dâm tặc truyền đến.

- Có cần ta giúp một tay không?

Lâm Phong khẽ vuốt vài sợ tóc tán loạn trên gương mặt xinh đẹp của nàng, chỉ một hành động nhỏ của hắn đã làm cho chút ít linh lực vừa khôi phục của Phong Thanh Thanh tan biến.

Nàng nhìn tên nam nhân trước mặt, ánh mắt tràn đầy phức tạp, vừa tức giận vừa phẩn nộ, vừa bất lực vừa cam chịu, từ khi gặp nhau đến giờ nàng đã bị hắn chiếm không ít tiện nghi, dù cho thực lực hoàn toàn áp đảo nhưng nàng vẫn không thể làm gì được hắn.

- Chẳng lẽ tên khốn này là khắc tinh của ta.

Lâm Phong mỉm cười nhìn nữ tử đối diện.

- Có muốn ta giúp ngươi giải phong ấn không?

- Ngươi lại muốn giở trò gì?

- Ngươi đáp ứng ta hai điều kiện thì ta sẽ giải phong ấn cho ngươi.

Phong Thanh Thanh khẽ gật đầu, bây giờ nàng chỉ có thể làm theo lời của hắn.

- Nói.

- Thứ nhất, sau khi rời khỏi nơi đây, những chuyện đã xảy ra không được nhắc lại?

- Điều kiện thứ hai là gì?

- Đợi ngươi phát thệ xong thì ta sẽ nói điều kiện thứ hai.

Sau khi Phong Thanh Thanh phát thệ, Lâm Phong lập tức nói ra điều kiện tiếp theo.

- Ngươi gọi một tiếng hảo ca ca thì ta sẽ giải phong ấn cho ngươi.

Lâm Phong vừa dứt lời liền lấy ra Lưu Ảnh Thạch nắm trong lòng bàn tay, thời khắc hiếm có này nhất định phải ghi lại, đợi khi trở về sẽ lấy ra hù dọa gian thương.