Thiên La

Chương 267: Thượng Cổ Chiến Trường 39



Trấn Yêu Thạch trên người Lâm Phong lóe sáng, uy áp thiên thú dần bị đẩy lui, Lâm Phong vội đổi hướng bơi đi, vừa bơi được một lúc lại nhìn thấy một đám hải sa chặn đường.

Từng đạo uy áp thiên thú truyền đến dù có Trấn Yêu Thạch hộ thể thì hắn vẫn có cảm giác như thái sơn áp đỉnh, tức ngực khó thở.

- Lần này trời không độ ta rồi.

Bên dưới hải vực, tốc độ của Lâm Phong thua xa đám hải sa, ma trận không thể sử dụng, hai tên tiểu đệ còn đang bị trọng thương, Thiên Ảnh Ma Điêu một khi xuống nước không chừng còn bị đuối.

- Tiểu tử ngươi còn không mau chạy tới chỗ phong ấn.

- Phong ấn ở chỗ nào?

- Bên phải.

Lâm Phong lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt, một thanh cự đao chém thẳng về phía bên phải của hắn, đám yêu thú lập tức tránh ra hai bên.

Phi Vân rực sáng, một đạo ngân quang phá nước lao đi, chớp mắt đã biến mất bên trong hải vực, đám yêu thú lập tức đuổi theo phía sau.

Lâm Phong vừa thoát được một đám yêu thú thì bị một đám khác chặn đường, hắn lại phải kích hoạt pháp chỉ mở đường, linh lực không ngừng tiêu hao.

Lại có thêm một đầu thiên thú xuất hiện phía trước, Lâm Phong lấy ra một cái ma trận ném xuống rồi đổi hướng bơi đi.

Dù có Phi Vân trợ giúp nhưng tốc độ của Lâm Phong vẫn thua xa đám hải sa, chỉ bơi được một lúc đã bị bọn chúng đuổi kịp, một đầu thiên cấp hải sa phóng thẳng về phía Lâm Phong, yêu khẩu mở lớn như muốn nuốt chửng con mồi.

- Chỉ là một đám thiên thú cũng muốn thịt lão tử, hô biến.

Thân ảnh Lâm Phong đột nhiên tan biến, đám hải sa chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì ngân quang đã xuất hiện cách đó mấy dặm.

- Lão đầu, phong ấn nằm ở chỗ nào?

- Bạch sơn phía trước chính là một cái phong ấn.

- Cái này… không lẽ là Vạn Cốt Sơn?

Trước mặt Lâm Phong là một ngọn bạch sơn cao hơn ngàn trượng, hình dáng tương tự như một cái kim tự tháp, bên ngoài phủ đầy rong rêu, nhìn kỹ sẽ thấy rất nhiều hoa văn kỳ lạ.

Đây chính là Vạn Cốt Sơn mà thiên hạ thường đồn đại, sở dĩ cự sơn phủ bạch sắc là do hàng vạn bộ hài cốt chất chồng lên mà thành, một khi đến gần sẽ lập tức bị sát khí nghiền nát.

- Nơi này hình như không đáng sợ như lời đồn.

- Lời của thiên hạ mà tiểu tử ngươi cũng tin?

- Ngọn bạch sơn này thật sự là một cái phong ấn sao?

- Tiểu tử ngươi đừng có nói nhảm nữa, đám hải sa sắp đuổi tới nơi rồi.

Lâm Phong kích hoạt pháp chỉ, hư ảnh bạch sắc cự đao chém về phía bạch sơn, khi cự đao sắp chạm vào thì bị bạch quang ngăn lại, một đạo uy áp khủng khiếp tỏa ra tứ phía.

Lâm Phong lấy ra Thông Thiên Lệnh nắm trong tay sau đó kích hoạt Phi Vân lao thẳng vào bên trong bạch quang, thân ảnh của hắn hoàn toàn biến mất giữa đại hải, như chưa từng xuất hiện.

- ẦM…

Hải vực chấn động, bạch sơn rực sáng, một đạo bạch quang tỏa ra tứ phía, mấy chục đầu thiên cấp hải sa ở gần đó đều bị quét bay đi.

Bên trên đại hải, đám lão đầu đang giao chiến với yêu thú đột nhiên dừng lại, ánh mắt kinh ngạc cùng nhìn về một hướng, nơi đó có một đạo bạch quang bắn thẳng lên thương khung.

- Là kẻ nào đang phá cấm?

- Đúng là không biết sống chết.

Lần trước Thượng Cổ Chiến trường mở ra, mười mấy vị tôn giả cùng liên thủ phá giải phong ấn, kết quả không chỉ thất bại mà còn bị phản phệ làm cho vài vị tôn giả trọng thương.

Bây giờ chỉ còn lại số ít tôn giả ở lại tham chiến nhưng mục tiêu của bọn họ không phải phong ấn của Vạn Cốt Sơn mà là thượng cổ binh khí trong tay đám dị cốt.

Bạch quang chỉ lóe lên rồi biến mất chứng tỏ đối phương đã dừng lại, một là phong ấn bị phá, hai là tên đó đã bị phong ấn đánh bay.

Lâm Phong vừa xuyên qua bạch quang liền cảm giác được một lực hút từ bên dưới truyền đến, cả người hắn lập tức rơi xuống.

- Cứu mạng… ẦM… Ui…

- Không ngờ bên trong phong ấn lại còn có một cái cấm trận.

Giọng nói của lão đầu ẩn chứa kinh ngạc, chỉ một cái phong ấn bên ngoài đã vô cùng cường đại, bây giờ lại thêm một cái cấm trận bên trong, dù lão đã tồn tại mấy chục vạn năm cũng chưa từng thấy qua thế trận lợi hại như thế này.

- Đây là đâu, ta là ai?

Lâm Phong chật vật bò dậy, hắn đẩy bạo nữ đang đè lên người qua một bên, ánh mắt mờ mịt nhìn xung quanh, nơi này như một căn phòng trống, ngoài hắn ra thì chỉ còn lại bốn bức tường đá, mỗi bức đều khắc đầy hoa văn kỳ lạ, bên trên còn lơ lửng mấy chục khối lam thạch, không biết là thứ gì.

- Bây giờ tiểu tử ngươi đang ở bên trong phong ấn.

- Nói vậy nơi này là bên trong Vạn Cốt Sơn?

- Bạch sơn chỉ là hư ảnh bên ngoài.

Theo lời lão đầu, Vạn Cốt Sơn không phải thiên địa hình thành, cũng không phải do hàng vạn hài cốt chất chồng lên nhau tạo thành mà là hư ảnh của một cái phong ấn, cho nên khi Lâm Phong xuyên qua bạch quang thì bạch sơn cũng biến mất.

Lâm Phong đứng một bên nghe lão đầu giải thích, cái hiểu cái không, mấy thứ này đâu liên quan gì đến hắn, vấn đề bây giờ là làm sao rời khỏi cái nơi này.

Phong ấn không giống với trận pháp, công dụng chủ yếu của phong ấn là dùng để giam cầm, phong ấn càng cường đại thì thứ bị giam cầm bên trong càng lợi hại.

Hơn nữa trước mặt còn có một cái cấm trận chứng tỏ chủ nhân nơi này lo sợ một cái phong ấn vẫn chưa đủ sức giam cầm nên mới bố trí thêm cấm trận.

Nghĩ đến đây, Lâm Phong lén lấy ra một cái ma trận nắm trong tay, trước khi tiến vào phong ấn, hắn đã ném một cái ma trận bên ngoài chỉ cần có biến sẽ lập tức kích hoạt.

Lão đầu vừa nhìn liền đoán ra được ý đồ của hắn.

- Âm Dương Ma Trận không thể sử dụng, tiểu tử ngươi đừng tốn công vô ích.

- Lão đang hù ta đó hả, ta không sợ đâu.

- Không tin thì ngươi cứ thử.

- Thử thì thử.

Lâm Phong chỉ đợi lão đầu nói câu này liền kích hoạt ma trận, kết quả đúng như lão nói, không có gì thay đổi, ma trận không thể sử dụng.

- Sao lại như vậy?

- Không gian nơi này đã hoàn toàn bị phong ấn.

- Chẳng lẽ cái phong ấn này còn lợi hại hơn cả phong linh?

- Nếu chỉ nói về khả năng giam cầm thì cái phong ấn này đúng là có chút lợi hại.

Phong linh là thiên sinh, hoàn mỹ vô khuyết, tuy phong ấn cường đại nhưng chỉ cần nắm rõ nguyên lý thì một tên linh giả cũng có thể tự do ra vào.

- Nói như vậy là ta có thể thoát khỏi nơi này?

- Tiểu tử ngươi thấy ai xây nhà mà không có cửa chưa?

- Vẫn là tiền bối cao minh.

Lâm Phong thở phào một hơi, ma trận không thể sử dụng làm hắn cứ tưởng nửa đời còn lại phải trải qua ở một nơi nhàm chán như thế này.

- Vậy khi nào chúng ta rời đi?

- Tạm thời vẫn chưa thể rời đi.

- Ta hiểu rồi.

- Tiểu tử ngươi thì hiểu cái gì.

Bây giờ bên ngoài vẫn đang hỗn chiến, tình hình vô cùng nguy hiểm, không bằng đợi khi hỗn chiến kết thúc lúc đó có thể lặng lẽ rời đi.

- Lão thấy ta nói có lý không?

- Ngươi quên đây là nơi nào rồi sao?

Nơi này là địa bàn của hải sa, đợi khi hỗn chiến kết thúc, tu sĩ rút lui, hàng vạn hải sa về ổ thì Lâm Phong có mọc cánh cũng khó thoát.

- Vậy bây giờ chúng ta đi luôn.

- Đợi lão phu một chút.

- Có vấn đề gì sao, đừng nói là lão không biết cách phá cái phong ấn này đó nha.

- Chỉ là một cái phong ấn sao có thể làm khó được lão phu.

Sau khi quan sát một thời gian, lão đầu phát hiện nơi điều khiển phong ấn không nằm ở đây, vậy chỉ có thể nằm bên trong cấm trận, muốn phá được phong ấn thì trước hết phải phá được cấm trận.