Lâm Phong chợt cảm giác như rơi từ thiên đường xuống đáy vực, ánh mắt căm tức nhìn lão đầu.
- Lão có thể nói hết một lần được không.
- Có một tin vui và một tin buồn, tiểu tử ngươi muốn nghe tin nào trước.
- Cả hai.
- Cấp độ của đầu yêu thú này vượt xa thánh thú, rất có thể là thần thú trong truyền thuyết.
Tương truyền yêu tộc không phải do thiên địa khai sinh mà là đến từ ngoại vực, đám yêu tộc đầu tiên xuất hiện được gọi là thần thú, bọn chúng sở hữu sức mạnh kinh thiên, trải qua hàng trăm vạn năm, huyết mạch yêu tộc trở nên hỗn tạp dẫn đến sức mạnh dần suy giảm.
- Chẳng lẽ thanh niên giống chuột đó là một trong những đầu yêu thú đầu tiên xuất hiện trên đại lục?
- Khả năng này không nhỏ.
Phong ấn nơi này đã xuất hiện từ thời Thần Ma nhị tộc, lúc đó thủy tổ của đám yêu tộc có khả năng vẫn còn sống.
Lâm Phong khẽ gật đầu, phân tích của lão đầu không khác gì hắn.
- Lần này thơm rồi.
Nếu thanh niên giống chuột này là một trong những thủy tổ của yêu tộc thì nhất định phải có giá trị liên thành, chỉ tính riêng giá trị lịch sử đã có thể lên đến hàng chục vạn khối thượng phẩm linh thạch.
- Muh ha ha ha ha…
- Tiểu tử ngươi cười cái gì, lão phu còn chưa nói hết.
- Hay là lão đừng nói sẽ tốt hơn, tim của ta dạo này không tốt.
- Tuy là thần thú nhưng không thể sử dụng thì cũng vô dụng.
Với hiểu biết về luyện khí của lão đầu, có thể khẳng định vào thời đại suy thoái như bây giờ tuyệt đối không đủ điều kiện để luyện chế được đầu yêu thú này.
- Không luyện chế được thì cũng có thể trưng chơi cho vui mà.
- Nếu để thiên hạ biết tiểu tử ngươi sở hữu một đầu thần thú thì có vui nổi không?
- Cũng đúng, lúc đó còn vui cái nỗi gì.
Giá trị của một đầu thần thú là không thể đong đếm, thất phu vô tội hoài bích có tội, một khi tin tức Lâm Phong sở hữu thần thú truyền ra nhất định sẽ mang đến cho hắn vô số phiền phức, thậm chí là đại họa.
Tuy áp lực của thần thú đã hoàn toàn biến mất nhưng Lâm Phong lại bắt đầu cảm thấy khó thở, ôm một núi linh thạch trong người mà không thể sử dụng, cảm giác chẳng khác gì vừa thoát y xong lão bà lại nói hôm nay không được.
Trong lúc Lâm Phong đang cảm thán cho số phận đen đuổi của mình thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Tuy thứ này không thể sử dụng nhưng cũng không hoàn toàn vô dụng.
- Tiền bối có cao kiến gì sao?
- Chuyện này không vội, trước tiên phải tìm cách rời khỏi nơi này.
- Lão đợi đó.
Ánh mắt Lâm Phong đảo vài vòng xung quanh, nơi này ngoại trừ đầu thần thú ra thì còn có một bộ hài cốt đang ngồi vận công cùng với mấy cái rương lớn không biết chứa thứ gì bên trong.
Từ hình dáng bên ngoài thì bộ hài cốt này có lẽ đã ở đây một thời gian rất dài, y phục đã hoàn toàn mục nát chỉ còn lại bộ xương trắng.
- Thánh cốt.
- Cái gì là thánh cốt?
- Là hài cốt của thánh nhân.
Trong lúc Lâm Phong đang đánh giá bộ hài cốt trước mặt thì giọng nói của lão đầu truyền đến dọa cho hắn thất kinh.
Thánh nhân là cường giả đứng đầu thiên hạ, là thần long thấy đầu không thấy đuôi, đây là lần đầu tiên Lâm Phong được diện kiến một vị thánh nhân, không ngờ lại gặp nhau trong hoàn cảnh thế này.
- Đây thật sự là hài cốt của thánh nhân?
Ánh mắt Lâm Phong hoài nghi nhìn bộ hài cốt trước mặt, thứ này nhìn qua không khác gì hài cốt phàm nhân, một chút khí tức của tu sĩ cũng không có.
- Tiểu tử ngươi nghĩ một thứ bình thường có thể tồn tại ở cái nơi thế này sao?
Tuy bộ hài cốt này rất bình thường nhưng đã ở đây một thời gian, dưới uy áp hùng mạnh của thần thú vẫn không chút tổn hại thì chỉ có thể là cường giả đạt đến trình độ phản phác quy chân, cũng chính là thánh nhân cửu cấp.
Lâm Phong nghe lão đầu giảng giải một lúc, vẻ mặt kinh ngạc dần trở nên lo lắng, ngay cả thánh nhân cũng không thoát khỏi nơi này thì một tên linh giả như hắn còn làm ăn gì nữa.
- Xem ra nửa đời còn lại của lão tử phải làm bạn với bộ thánh cốt này rồi.
- Tiểu tử ngươi yên tâm, không phải còn lão phu ở đây sao?
- Chẳng lẽ tiền bối đã tìm ra cách phá trận?
- Chỉ là mấy cái trận pháp sao có thể làm khó được lão phu.
Khiêm tốn là hai từ không bao giờ xuất hiện trong từ điển của lão đầu, Lâm Phong đã sớm biết điều này nhưng vẫn dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn lão.
- Cái trận pháp này ngay cả thánh nhân cũng không thể phá được đó, chẳng lẽ lão còn lợi hại hơn cả thánh nhân?
- Cũng không hẳn như vậy.
Tuy phong ấn nơi này cường đại nhưng muốn vây khốn thánh nhân không phải là chuyện dễ, ngay cả đầu thần thú vừa rồi cũng có thể thoát khốn bất kỳ lúc nào nhưng không hiểu vì sao cả hai lại bị vây chết ở đây.
Lâm Phong thở phào, lão đầu đã nói như vậy thì chắc chắn hắn có thể rời khỏi nơi này, trong lòng không còn lo lắng, hắn bắt đầu quan sát bộ hài cốt trước mặt.
Ánh mắt Lâm Phong đảo vài vòng cuối cùng dừng lại trên một ngón tay của bộ hài cốt, nơi đó có một chiếc nhẫn đang nằm im, trong đầu hắn chợt lóe lên một suy nghĩ, hơi thở dồn dập, nhịp tim điên cuồng tăng lên.
Lâm Phong cẩn thận tháo chiếc nhẫn khỏi bộ hài cốt, thần thức vừa đảo qua, vẻ mặt mừng như điên.
- Muh ha ha ha ha…
Trong tay Lâm Phong chính là một cái không gian giới chỉ của thánh nhân, chưa cần biết bên trong có gì, chỉ cần nhìn bên ngoài thôi đã làm cho máu nóng trong người hắn sôi sục.
- Tiểu tử ngươi cười đủ chưa, mau nhìn xem bên trong có thứ gì đáng giá không?
Lâm Phong nhìn giới chỉ trong tay, trong lòng không ngừng cầu nguyện, hắn không cần tuyệt thế bảo vật, chỉ cần vài món như Định Hải Thần Châu là đủ rồi.
Thần thức Lâm Phong bắt đầu tiến vào giới chỉ, không gian bên trong lớn gấp mười mấy lần túi trữ vật thông thường, vật phẩm cũng có rất nhiều như đan dược, linh dược, binh khí, pháp chỉ, khoáng thạch đều có đủ.
Lâm Phong càng xem càng hưng phấn, lần này đúng là nhân họa đắc phúc, không muốn phát tài cũng không được.
Thần thức của hắn lướt qua mấy chục bình ngọc chứa đan dược, sắc mặt lập tức thay đổi, sau khi kiểm tra một lúc, vẻ mặt hưng phấn dần trở nên hoang mang.
- Sao lại như vậy?
- Có chuyện gì sao?
- Lão tự xem đi.
Lâm Phong lấy toàn bộ vật phẩm bên trong giới chỉ bày ra ngoài, lão đầu nhìn qua một lúc cũng chỉ biết thở dài, tội nghiệp thằng nhỏ.
Vật phẩm bên trong giới chỉ đúng là có rất nhiều, chỉ là thời gian quá lâu nên phần lớn đều đã hết hạn sử dụng, linh dược khô héo, binh khí hao tổn, đan dược chỉ còn là một đám tro tàn.
- Hình như có chỗ không đúng.
Lâm Phong nghe lão đầu nói, hai mắt lóe lên hi vọng.
- Có phải những thứ này còn cứu được không?
- Không phải.
- Chẳng lẽ còn có huyền cơ?
- Mấy món binh khí này là do giao chiến dẫn đến tổn hại.
Lão đầu chỉ những mảnh binh khí được bảo quản cẩn thận bên trong hộp ngọc, từ hoa văn bên ngoài chứng tỏ phẩm cấp của bọn chúng ít nhất cũng đạt đến thiên cấp.
- Thật sự là thiên cấp binh khí sao?
Lâm Phong nhìn từng mảnh vỡ trước mặt, vẻ mặt bi phẫn, lòng đau như cắt, mấy chục kiện thiên cấp binh khí sắp đến tay thì vỡ nát, ai thấu nỗi đau này.
- Tiểu tử ngươi không thấy có gì kỳ lạ sao?
- Đúng là kỳ lạ, sao lại không có một món nào còn nguyên thế này?
- Những thứ không thuộc về tiểu tử ngươi thì có cưỡng cầu cũng vô ích.
Thiên cấp binh khí không phải phàm vật, dù thánh nhân muốn phá hủy cũng phải tốn không ít công sức nhưng ở đây lại có rất nhiều mảnh vỡ, chứng tỏ người này đã trải qua một trận chiến vô cùng ác liệt.