Thiên La

Chương 276: Thượng Cổ Chiến Trường 48



Diệt Thần Tiễn không thể lập tức giết chết ngoại vực dị thú nhưng có thể làm cho nó rơi vào tình trạng vô thức, mất đi khả năng tiêu hóa bảo vật.

Lâm Phong nghe lão đầu nói, hai mắt lấp lánh thần quang, nếu mọi chuyện đúng như lão đoán thì bên trong cơ thể dị thú chắc chắn không chỉ có một món bảo vật.

- Lão đầu, còn món nào không?

- Vẫn còn vài thứ không tệ, đáng tiếc chỉ có thanh kim đao này hợp với tiểu tử ngươi.

- Có thật không đó…

Lâm Phong vừa dứt lời thì vài món bảo vật xuất hiện trước mặt, ánh mắt hắn lướt qua vài lần, vẻ mặt hiện rõ hưng phấn.

Trong số bảo vật vừa xuất hiện có một thanh huyết kiếm, trên thân có khắc hình phượng hoàng sống động như thật, thanh phượng kiếm này không chừng là cùng một cặp với long đao.

Bên trong đống bảo vật còn có một cái lam chỉ nhưng không phải là không gian giới chỉ mà là một kiện pháp bảo vừa có chức năng phòng ngự, vừa cường hóa hàn khí.

Lâm Phong nhìn lam chỉ trong tay chợt nhớ đến Hàn Băng, nến nàng biết hắn vì tìm được thứ này mà không màng cả tính mạng nhất định sẽ rất cảm động.

- Không chừng còn muốn lấy thân báo đáp, hắc hắc…

- Tiểu tử ngươi muốn lấy thêm thứ gì không?

- Không có, tạm thời cứ để mấy thứ này ở chỗ của lão đi.

Lâm Phong chỉ vào một cái bát cổ trước mặt.

- Lão biết đây là thứ gì không?

- Là một cái khốn trận.

Cổ bát có màu đen bóng, trên thân khắc hình cửu yêu gồm long, hổ, tượng, ngưu, xà, cầm, ngư, lang và hầu, một khi bị nhốt vào sẽ bị cửu yêu vây khốn.

- Nghe có vẻ lợi hại.

- Lợi hại hay không còn phải xem vào chủ trận.

Muốn phát huy toàn bộ sức mạnh của khốn trận phải là người am hiểu về trận đạo, biết điều khiển đám yêu thú hợp lý, nếu để một tên ngu ngốc sử dụng thì bảo vật cũng thành phế vật.

Lâm Phong nhếch môi, không cần nghĩ cũng biết lão đầu đang nói xéo hắn, dù muốn phản bác cũng không được, ai bảo lão nói đúng còn nói to.

Đúng lúc này, hoa văn bên trên một cái đại môn phát sáng, Lâm Phong vội thu lại bảo vật, ánh mắt đề phòng.

- Tiểu nha đầu kia đến rồi.

- Nha đầu?

Bây giờ Lâm Phong mới nhớ ra bạo nữ vẫn còn ở bên trong Khốn Yêu Đại Trận, không ngờ mới đó mà nàng đã mò được đến đây.

Lâm Phong bước tới bên cạnh đại môn, kim quang trên người lóe sáng, hư ảnh huyền vũ xuất hiện.

- Phá.

Phong Thanh Thanh đang giao chiến với một đầu hung thú thì đột nhiên kim quang từ đâu bắn tới, đầu hung thú hét lên một tiếng rồi hóa thành một luồng lam quang bao phủ cơ thể nàng.

Phong Thanh Thanh chuẩn bị vận linh lực chống cự thì đại môn mở ra, giọng nói của Lâm Phong truyền đến.

- Đừng chống cự.

- Tên khốn kiếp ngươi sao lại ở đây?

- Còn không phải là vì đợi ngươi sao.

Lâm Phong dùng vẻ mặt thiếu kiên nhẫn nhìn bạo nữ.

- Nếu không phải ai đó quá tệ, ngay cả một cái khốn trận đơn giản cũng không phá được thì ta đâu cần phải chờ ở đây.

Phong Thanh Thanh nhìn vẻ mặt đắc ý của dâm tặc, nhất là đôi mắt châm biếm của hắn, lửa giận dâng trào.

- Đừng tưởng ngươi phá được một cái trận pháp là giỏi, có bản lĩnh thì đánh một với lão nương.

- Ta không thích ức hiếp nữ nhân.

Lâm Phong lắc đầu, hắn không phải loại người thích tự ngược.

- Mau đi thôi.

Vừa dứt lời, Lâm Phong liền xoay người rời đi, Phong Thanh Thanh lặng lẽ đi phía sau, ánh mắt không ngừng đánh giá xung quanh.

- Không ngờ bên dưới đại hải lại có một nơi như thế này.

- Thiên hạ rộng lớn, chuyện gì mà không có.

- Hừ.

Lâm Phong đi tới trước một bức tường, bên trên có khắc một vài hoa văn, hắn dùng linh lực nối từng đoạn hoa văn lại với nhau, một bức trận đồ dần xuất hiện.

- Truyền tống trận.

Tuy Phong Thanh Thanh không hiểu về trận pháp nhưng nàng đã sử dụng truyền tống trận vô số lần, chỉ cần nhìn qua là nhận ra.

Cái truyền tống trận này là thông đạo duy nhất thoát khỏi Vạn Cốt Sơn, một khi kích hoạt thì phong ấn sẽ tự mở ra một lỗ hổng để người bên trong thoát ra.

- Trước tiên là xác định phương hướng.

Lâm Phong lấy ra La Bàn Vĩnh Cửu ra quan sát, hắn muốn xác định vị trí của Hàn Băng sau đó sẽ dùng truyền tống trận tống thẳng đến chỗ của nàng.

- Sao kỳ vậy nè?

- Có chuyện gì?

- La bàn của ta hình như bị hư rồi.

Phong Thanh Thanh nhìn la bàn trong tay Lâm Phong không bắt được tín hiệu, nàng đành phải lấy ra la bàn của mình quan sát, kết quả la bàn của nàng cũng không khác gì của hắn.

- Bên trong phong ấn không thể dùng la bàn, tiểu tử ngươi đừng tốn công vô ích.

Lâm Phong nghe lão đầu nói, vẻ mặt trầm ngâm.

- Bây giờ đi hướng nào đây?

- Hướng Tây.

Người trả lời không phải lão đầu mà là Phong Thanh Thanh, linh cảm nói cho nàng biết phía Tây nhất định sẽ an toàn.

- Ta biết rồi.

Lâm Phong kích hoạt truyền tống trận hướng về phía đông, đừng bao giờ tin vào lời nữ nhân, nhất là nữ nhân xinh đẹp.

- Khốn kiếp, ngươi…

Phong Thanh Thanh chưa kịp dứt lời thì hào quang lóe lên, thân ảnh cả hai cùng lúc tan biến như chưa từng xuất hiện.

Cách Vạn Cốt Sơn mấy vạn dặm, tình hình vô cùng căng thẳng, hai nữ tử lăng không đối diện nhau, ánh mắt dâng tràn chiến ý.

- Nam Hoang Nhị Mộng xem ra chỉ là hư danh.

La Kinh Sương tay cầm trường kiếm chỉ về phía nữ tử đối diện, ánh mắt lạnh lùng ẩn hiện tiếu ý, Linh Mộng lăng không phi hành, cơ thể chìm trong hỏa quang, sắc mặt có chút tái nhợt.

Từ khi Linh Mộng trở thành Cửu Huyền Thánh Nữ thì đây là lần đầu tiên nàng gặp được một nữ tử có thể cùng nàng giao chiến bất phân thắng bại.

- Chỉ vài chiêu thức đơn giản của ngươi mà muốn đánh bại ta.

- Vậy sao?

Cơ thể La Kinh Sương tỏa ra lam quang rực rỡ, ngọc cốt chỉ về phía Linh Mộng, một đạo lam quang phá không bay đi.

- Hỏa vực.

Lam quang chạm vào hỏa ảnh như đá rơi vào nước, tốc độ ngày một giảm dần nhưng vẫn không dừng lại.

Linh Mộng nhìn lam quang bay tới, nàng vội kết thủ ấn, hỏa khí xung quanh hóa thành một vòng sáng bảo vệ cơ thể.

- ẦM…

Lam quang lần nữa xuyên qua hỏa ảnh, Linh Mộng cảm giác trước ngực truyền chấn động, cơ thể nàng bị một đạo hàn khí bá đạo đánh bay về phía sau.

La Kinh Sương nhìn nữ tử đối diện vẫn có thể phi hành, ánh mắt lạnh lùng hiện lên chút kinh ngạc, một chiêu vừa rồi của nàng dù là thiên kiêu Đông Hoang cũng không dám trực diện ngăn cản.

- Ngươi cũng có chút bản lĩnh.

Đám trưởng lão Cửu Huyền đứng một bên quan sát trận chiến, sắc mặt vô cùng khó xem, bọn họ hiểu rõ Linh Mộng yêu nghiệt như thế nào không ngờ hôm nay lại thất thủ.

- Xem ra thực lực của Nam Hoang vẫn còn rất yếu.

- Thiên kiêu Bắc Hoang đã mạnh như thế này không biết Đông Hoang sẽ như thế nào.

- Thắng bại đã rõ, dừng lại ở đây thôi.

La Kinh Sương xoay người lướt tới chỗ một nữ tử gần đó.

- Hàn Băng, chúng ta đi thôi.

- Ta…

- Nam Hoang không phải là nơi thích hợp với muội.

Linh Mộng bay tới đứng chắn trước người Hàn Băng, ánh mắt lạnh lùng nhìn La Kinh Sương.

- Muốn dẫn Hàn Băng đi, trừ khi ngươi đánh bại ta.

- Ngươi không phải đối thủ của ta.

- Chẳng qua ngươi tu luyện nhiều hơn ta vài năm, có gì đắc ý.

- Dù ngươi có tu luyện thêm 10 năm cũng không phải đối thủ của ta.

Lãnh Hàn Băng im lặng đứng một bên, hoàn toàn không có ý định xen vào trận chiến, thực lực của nàng thua xa đối phương dù có đánh cũng không thắng.

Quan trọng là lòng nàng bây giờ đã như hoa tàn, hắn đã không còn trên đời dù nàng có mạnh hơn nữa thì có ý nghĩa gì.

Đúng lúc này, la bàn trong tay Hàn Băng khẽ rung lên, gương mặt thất thần tràn đầy kinh ngạc, đóa hoa tàn trong gió như được hồi sinh.

- Hắn… hắn còn sống.