Thiên La

Chương 277: Thượng Cổ Chiến Trường 49



Linh Mộng là người đứng gần Hàn Băng nhất cũng là người đầu tiên cảm giác được sự thay đổi của tỷ muội, khi nhìn thấy la bàn trong tay Hàn Băng chuyển động không hiểu sao trong lòng nàng cũng dâng lên một cảm giác vui sướng.

- Không ngờ tên khốn đó lại sống dai như vậy.

- Linh Mộng…

- Ta biết rồi.

Lãnh Hàn Băng chưa kịp mở lời thì đã bị Linh Mộng ôm lấy, cả hai hóa thành một đạo hồng quang bay đi.

- Muốn chạy?

La Kinh Sương lập tức đuổi theo, bây giờ linh lực của Hàn Băng đang bị phong ấn nếu nữ tử kia muốn ngọc đá cùng nát sẽ rất nguy hiểm.

- RỐNG…

Hồng quang bay được một lúc thì nghe thấy tiếng gầm của yêu thú từ phía trước truyền đến, Thiên Ảnh Ma Điêu vỗ cánh lướt ngang bầu trời.

- Hàn Băng sư tỷ, đệ ở đây.

Lâm Phong đứng trên Ảnh Điêu, vừa hét vừa vẫy tay, bên cạnh hắn là Phong Thanh Thanh, gương mặt xinh đẹp ẩn hiện tức giận.

Nhân phẩm của tên dâm tặc này đúng là quá tốt, tùy tiện chọn đại một hướng cũng trúng ngay vị trí của Lãnh Hàn Băng.

Linh Mộng dừng lại phía trên Thiên Ảnh Ma Điêu, hồng quang còn chưa tan biến thì một đạo thân ảnh đã nhào vào lòng Lâm Phong.

- Hàn Băng sư tỷ, có chuyện gì sao?

Lâm Phong nhìn bạch y nữ tử trong lòng, ngọc thủ của nàng ôm chặt lấy hắn cứ như sợ hắn thiếu nợ không trả vậy.

Linh Mộng bước tới bên cạnh Lâm Phong, ánh mắt đánh giá hắn vài lần.

- Ngươi thật sự không có vấn đề gì sao?

- Ta thì có vấn đề gì?

- La bàn của ngươi đột nhiên biến mất, ta cứ tưởng ngươi tiêu rồi.

Lâm Phong nghe yêu nữ nói cuối cùng cũng hiểu vì sao Hàn Băng sư tỷ lại có phản ứng như vậy, có lẽ lúc đó nàng cũng nghĩ hắn đã bị đám yêu thú kia thịt rồi.

- Sư tỷ yên tâm, chỉ là mấy đầu yêu thú sao có thể làm khó được đệ.

- Khoác lác.

Phong Thanh Thanh đứng bên cạnh nhịn không được xen vào, nghĩ tới khoảng thời gian hai người cùng ở bên trong cơ thể cự kình, máu nóng trong người nàng lại sôi sục.

Lãnh Hàn Băng ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt ửng đỏ tràn đầy ôn nhu.

- Ngươi có bị thương ở đâu không?

- Cơ thể đệ rất tốt, không tin tỷ có thể sờ thử.

Lâm Phong vừa dứt lời chợt cảm giác không đúng, hắn không cảm nhận được khí tức linh lực trên người Hàn Băng.

- Tên khốn nào dám phong ấn linh lực của tỷ, đệ đi tìm hắn tính sổ.

- Là ta.

Linh Mộng mỉm cười nhìn tên nam nhân bên cạnh.

- Ngươi muốn động thủ với ta?

- Quân tử không đánh nữ nhân nhưng ngươi làm như vậy là rất nguy hiểm có biết không?

Bên trong Thượng Cổ Chiến Trường khắp nơi đều có yêu thú, một người không có linh lực hộ thể bất cứ lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm, lỡ như không cẩn thận rơi xuống hải vực nhất định sẽ bị đuối nước.

Linh Mộng bị Lâm Phong dạy dỗ một trận, vẻ mặt bất mãn, nàng cũng đâu có muốn làm như vậy.

- Ta muốn làm gì còn cần ngươi dạy sao?

- Dù thế nào thì ngươi cũng không nên phong ấn linh lực của sư tỷ.

- Hừ, nếu ta không phong ấn linh lực của Hàn Băng thì nửa đời còn lại ngươi cũng đừng hi vọng gặp được nàng.

Lãnh Hàn Băng nhìn lưu manh vì nàng mà tức giận, trong lòng dâng lên chút ngọt ngào.

- Là ta hành sự không suy nghĩ, Linh Mộng chỉ vì bảo vệ ta nên mới làm như vậy.

- Sư tỷ đã nói như vậy thì đệ sẽ bỏ qua cho nàng ta lần này.

Linh Mộng nghe rõ từng lời của Lâm Phong, ngọc thủ nắm chặt như muốn bóp chết cái tên nào đó nhưng khi nàng nhìn thấy bộ dáng hạnh phúc của Hàn Băng lại không thể ra tay.

- Để xem ngươi vui vẻ được bao lâu.

Linh Mộng vừa dứt lời, một đạo lam quang liền xuất hiện, giọng nói lạnh lùng truyền đến.

- Là ngươi?

- Kinh Sương sư tỷ, đã lâu không gặp.

Lãnh Hàn Băng vừa nhìn thấy La Kinh Sương xuất hiện liền đẩy lưu manh ra, nàng muốn rời khỏi người hắn nhưng bất thành.

- Thả ta ra.

- Không được, bây giờ linh lực của sư tỷ đang bị phong ấn, phải có người ở bên cạnh bảo vệ.

Đại thủ Lâm Phong siết chặt, vẻ mặt tràn đầy chính khí nhưng trong lòng mừng như được mùa, cảm giác co dãn mềm mịn vô cùng dễ chịu, cơ hội trăm năm sao có thể bỏ qua.

Đôi gò má Hàn Băng ửng đỏ, dù nàng biết bản thân bị chiếm tiện nghi nhưng vẫn không thể phản kháng, nàng càng cử động thì cảm giác tê dại càng mãnh liệt, cuối cùng chỉ có thể ngoan ngoãn đứng im trong lòng lưu manh.

La Kinh Sương nhìn đôi nam nữ ôm ấp trước mặt, ánh mắt lóe lên hàn khí, một tên vô sỉ như Lâm Phong sao có thể xứng với Hàn Băng.

- Tiểu Băng, thời gian không còn nhiều, chúng ta mau đi thôi.

- Kinh Sương sư tỷ, ta sẽ không đi cùng tỷ.

- Tại sao? Có phải vì tên tiểu tử đó không?

- Không sai.

Người trả lời không phải Hàn Băng mà là Linh Mộng, ánh mắt nàng ẩn hiện vài tia giảo hoạt.

- Tên đó chính là đạo lữ của Hàn Băng, chẳng lẽ ngươi muốn chia rẽ uyên ương?

Lâm Phong nghe hai nữ tử khẩu chiến, mơ hồ đoán ra được nguyên nhân, vẻ mặt lo lắng nhìn nữ tử trong lòng.

- Hàn Băng sư tỷ muốn đến Bắc Hoang tu luyện sao?

- Kinh Sương sư tỷ muốn ta đến Bắc Hoang.

- Đệ nghe nói Bắc Hoang chỉ có băng với tuyết, đó đâu phải là nơi dành cho người sống, sư tỷ tốt nhất đừng đến đó.

- Ngươi nói gì?

Lâm Phong vừa dứt lời liền cảm giác được một luồng sát khí truyền đến, một đạo lam quang phá không bay tới.

- ẦM…

Lam quang vừa tới trước người Lâm Phong thì bị một đạo hỏa lực ngăn lại, Linh Mộng mỉm cười nhìn tên nam nhân bên cạnh.

- Ánh mắt của ngươi cũng không tệ, Bắc Hoang đúng là không thích hợp cho người sống.

- Đúng là cái miệng hại cái thân.

Lâm Phong nhìn lam quang trên người La Kinh Sương càng lúc càng rực rỡ, trong lòng dâng lên cảm giác bất an, hắn từng nhìn thấy nàng sử dụng qua chiêu này, uy lực bá đạo tuyệt luân, tuyệt đối không thể đùa giỡn.

- Kinh Sương sư tỷ, vừa rồi là tiểu đệ lỡ lời, sư tỷ đại nhân đại lượng xin bỏ qua cho tiểu đệ lần này có được không?

- Chỉ cần Hàn Băng theo ta về Bắc Hoang, chuyện lần này ta sẽ không tính với ngươi.

- Bắc Hoang xa xôi vạn dặm, lỡ Hàn Băng sư tỷ xảy ra chuyện gì thì sao?

- Ngươi không tin ta?

Lâm Phong lắc đầu.

- Đệ cảm thấy Hàn Băng sư tỷ ở Nam Hoang sẽ tốt hơn.

- Vậy phải xem ngươi có đủ thực lực giữ tiểu Băng ở lại không.

Ngọc thủ của La Kinh Sương chỉ về phía Lâm Phong, khóe môi khẽ cong lên, ánh mắt hiện rõ sự khinh thường.

- Có bản lĩnh thì đánh với ta một trận, đừng nấp sau lưng nữ nhân.

- Đệ cũng đang có ý này.

Lâm Phong bước tới phía trước, ánh mắt nhìn nữ tử lạnh lùng kiêu ngạo bên trên, nữ nhân này làm cho hắn có cảm giác như lần đầu nhìn thấy băng nữ.

- Chúng ta dùng một chiêu định thắng bại có được không?

- Ngươi nghĩ ta không dám động thủ?

- Chỉ cần Kinh Sương sư tỷ có thể đánh đệ rơi xuống đại hải thì chuyện của Hàn Băng sư tỷ đệ sẽ không xen vào.

- Tốt.

Lãnh Hàn Băng đứng phía sau lưu manh nghe hai người đối thoại, ánh mắt ẩn hiện lo lắng.

- Ngươi không phải đối thủ của Kinh Sương sư tỷ, không nên vì ta mà mạo hiểm.

- Chỉ cần được ở bên cạnh sư tỷ dù bắt đệ đánh đổi cả sinh mệnh thì đệ cũng cam lòng.

- Ngươi…

- Yên tâm, đệ nhất định sẽ không thua.

Lâm Phong dùng ánh mắt trấn an Hàn Băng, muốn mang lão bà của hắn đi cho dù là thiên vương lão tử thì hắn cũng liều mạng.