Thiên La

Chương 278: Thượng Cổ Chiến Trường 50



Hàn Băng nhìn nam nhân đối diện một lúc, trong lòng có trăm ngàn cảm xúc nhưng không thể nói thành lời, cuối cùng chỉ có thể thốt ra hai chữ.

- Cẩn thận.

Linh Mộng nhìn Lâm Phong bước về phía đối thủ, nhỏ giọng hỏi.

- Ngươi có nắm chắc không?

- Không.

Câu trả lời của Lâm Phong làm cho Linh Mộng có xúc động muốn bóp chết hắn ngay lập tức.

- Chẳng lẽ ngươi muốn để Hàn Băng đi theo nàng ta?

- Không phải vẫn còn ngươi sao?

Lâm Phong chỉ nói nếu thua thì hắn sẽ không xen vào chuyện của Hàn Băng chứ đâu nói Linh Mộng không thể xen vào.

- Nếu ta thất bại thì chuyện còn lại phải nhờ vào Thánh Nữ đại nhân.

- Nam nhân đúng là một đám dối trá.

Lâm Phong kích hoạt Hành Không Pháp Chỉ, cơ thể hắn lơ lửng trên không.

- Kinh Sương sư tỷ, mời.

La Kinh Sương nhìn tên nam nhân đối diện, ánh mắt ẩn hiện hàn quang, tuy nàng muốn giải quyết tên nam nhân này nhưng bây giờ không phải cơ hội, tạm thời cho hắn nếm chút đau khổ.

- Huyền Băng Nhất Chỉ.

Lam quang mang theo hàn khí bá đạo bay về phía Lâm Phong, tốc độ cực nhanh, thoáng chốc đã bay tới trước người hắn.

- Kim Cang Bất Ngoại Thần Công.

Lâm Phong thét lớn một tiếng, cơ thể tỏa ra kim quang lấp lánh, hư ảnh huyền vũ xuất hiện há miệng nuốt chửng đạo lam quang.

Sau khi phá Bát Môn Tỏa Yêu Đại Trận thì Lâm Phong sẽ được môn thú hộ thể trong một thời gian ngắn, thừa lúc môn thú vẫn còn nên hắn quyết định đánh cược một trận với đối phương.

- Huyền Vũ.

La Kinh Sương lập tức lui lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn hư ảnh Huyền Vũ trước mặt, uy áp của đầu cự thú này hoàn toàn không thua kém tôn giả đỉnh cấp.

Kim quang tan biến, Lâm Phong vẫn đứng một đống ở đó, vẻ mặt tỉnh như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

- Đa tạ sư tỷ hạ thủ lưu tình.

- Hừ.

La Kinh Sương không ngờ đối phương lại sở hữu hộ thân pháp bảo cường đại như vậy, bên cạnh còn có một Linh Mộng không thua kém nàng, xem ra lần này khó lòng mang theo Hàn Băng rời đi.

- Tiểu Băng, một thời gian nữa tỷ sẽ đến Nam Hoang thăm muội, bảo trọng.

- Sư tỷ bảo trọng.

Lãnh Hàn Băng hướng về phía La Kinh Sương hành lễ, trong lòng nàng hiểu rõ những chuyện sư tỷ làm đều là muốn tốt cho nàng.

Vài ngày trôi qua, Thượng Cổ Chiến Trường vừa trải qua một trận chiến kinh thiên lại trở nên vắng lặng, vạn dặm hải vực không một bóng người.

Thiên Ảnh Ma Điêu lướt qua tử sắc đại hải bay về phía cổ môn, đã đến lúc phải rời khỏi nơi này, Lâm Phong ngồi bên cạnh Hàn Băng, cả hai cùng ngắm nhìn hải vực vô tận, lặng lẽ tận hưởng thời khắc yên bình hiếm có.

Linh Mộng đứng trên đỉnh đầu Thiên Ảnh Ma Điêu, ánh mắt nhìn tử sắc thiên vân, trong lòng nhớ về trận chiến với La Kinh Sương, thiên địa rộng lớn, kẻ có thể đánh bại nàng không chỉ có một người.

Phong Thanh Thanh ngồi một bên ngắm nhìn đại hải, ánh mắt suy tư thỉnh thoảng liếc nhìn tên nam nhân gần đó, không ai biết được lòng nàng đang nghĩ gì.

Lâm Phong nhìn đại hải một lúc thì cảm thấy nhàm chán, ánh mắt hắn chuyển qua nhìn nữ tử bên cạnh, bên dưới tử sắc linh quang, nàng đẹp như một vị nữ thần.

Lãnh Hàn Băng vẫn ngắm nhìn đại hải vô tận nhưng đôi gò má dần ừng đỏ, đột nhiên nàng cảm giác eo thon bị siết chặt, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn lưu manh.

- Ngươi muốn làm gì?

- Đệ sợ sư tỷ rơi xuống bên dưới.

Lâm Phong dùng vẻ mặt nghiêm túc nhìn Hàn Băng, tuy tu vi của nàng đã khôi phục nhưng lại không có hành động phản kháng nên hắn cứ tiếp tục công thành chiếm đất.

Sau khi chiếm được cứ điểm, Lâm Phong chuẩn bị tiến quân từ đồng bằng lên đồi núi nhưng hắn chưa kịp điều quân khiển tướng thì cặp sắc thủ tiên phong đã bị chặn lại.

Lãnh Hàn Băng lạnh lùng nhìn lưu manh, chỉ một ánh mắt của nàng cũng làm cho tên nào đó không dám manh động.

- Sao lại không thấy một đầu yêu thú nào nhỉ?

Lâm Phong lập tức thu binh, hắn hiểu rõ băng nữ nói được làm được, nếu còn tiếp tục công thành thì không chừng toàn quân sẽ bị diệt.

Có lẽ đám yêu thú bên trong Thượng Cổ Chiến Trường đã chạy hết đến Vạn Cốt Sơn nên trên đường đến cổ môn đám người Lâm Phong chỉ gặp được vài đầu tiểu yêu, một đường thẳng tiến vô cùng thuận lợi.

Cổ môn giống như là một cái rễ cây, nếu đi từ gốc xuống rễ sẽ xuất hiện ở những nơi khác nhau và ngược lại, cho nên Lâm Phong chỉ cần tìm một cái cổ môn của bất kỳ đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung là có thể trở về.

Thêm vài ngày trôi qua, Thiên Ảnh Ma Điêu đột nhiên dừng lại, trước mặt bọn họ là một cái thất sắc linh luân xuất hiện giữa không trung.

- Cuối cùng cũng sắp rời khỏi cái nơi này.

Cổ môn trước mặt chính là nơi Phong Thanh Thanh đã tiến vào, bây giờ chỉ cần bước vào bên trong thì bọn họ có thể trở về Nam Hoang.

Lâm Phong lấy ra Kim Vương Đỉnh thả hai đầu cự thú ra bên ngoài, sau một thời gian dưỡng thương thì hai thanh niên này đã dần khôi phục như ban đầu.

- Lão xà, tới lúc giải trừ khế ước rồi.

- Tiểu tử ngươi muốn đi rồi sao?

- Đúng vậy, hai lão đừng quá đau lòng, trên đời này không có bữa tiệc nào là không tàn.

- Đừng quên giao dịch giữa ngươi với bản tọa.

Tam Hải Cự Xà vừa dứt lời liền nhắm mắt nằm im, cự giải bên cạnh giơ đôi càng to về phía Lâm Phong.

- Ngươi còn thiếu bản tọa mấy chục chiếc xà diệp chưa trả, muốn trốn nợ hả?

- Ta sắp đi rồi đó, chẳng lẽ hai lão không có lời gì muốn nói sao?

- Trả nợ trước, nói chuyện sau.

Lâm Phong lấy ra hai cái bình ngọc, một cái đưa cho cự xà, bình còn lại đưa cho cự giải.

- Linh dược của ta hết rồi, lão cầm đỡ thứ này đi.

- Gì đây?

Cự giải dùng đôi càng lớn kẹp lấy bình ngọc, lão vừa mở nắp bình liền bỏ luôn vào miệng như sợ Lâm Phong đổi ý.

- Tiểu tử ngươi đưa cho bản tọa thêm một bình, bản tọa sẽ chở ngươi tới chỗ đám hải cẩu đào hang.

Lâm Phong nghe cự giải nói, trong đầu lóe lên một ý tưởng, nếu có thể thu nhận hai thanh niên này thì sau này còn ai dám động vào hắn, dù là yêu nữ cũng phải kiêng nể vài phần.

- Nếu lão chịu đi cùng ta thì ta sẽ cho lão hai cái bình ngọc.

- Ngươi đưa bản tọa hai cái bình ngọc, bản tọa sẽ đi theo ngươi.

- Đợi khi lão ra ngoài thì ta sẽ đưa cho lão.

- Ngươi đưa cho bản tọa một bình trước, đợi khi ra ngoài rồi đưa thêm một bình.

Tam Hải Cự Xà nhìn hai tên bên cạnh mắt lớn trừng mắt nhỏ, không biết còn nói đến khi nào.

- Tiểu tử, mau giải khế ước cho bản tọa.

- Tới liền.

Lâm Phong kích hoạt khế ước, ý niệm vừa động, khế ước bên trong cơ thể rung lên rồi vỡ nát, liên kết giữa hắn và cự xà cũng biến mất.

Khế ước vừa được giải trừ, cự xà liền xoay người phóng vào đại hải, cự giải dùng đôi càng lớn kẹp Lâm Phong một cái rồi nhảy theo.

- Tiểu tử thúi, bảo trọng.

- Ui đau…

Lâm Phong nhìn hai đầu cự thú dần biến mất bên dưới hải vực, trong lòng có chút thất lạc, dù sao bọn họ cũng cùng nhau trải qua một đoạn thời gian.

Trong lúc Lâm Phong ngẩn người thì giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử, đi thôi.

- Lão không có một chút cảm tình gì sao?

- Có duyên sẽ gặp lại.

Lão đầu đã tồn tại mấy chục vạn năm, trải qua không biết bao nhiêu đời chủ nhân sớm đã nhìn thấu thế tục, có những chuyện đã định sẵn không thể thay đổi thì cần gì phải đau lòng.

Lâm Phong nghe lão nói chợt mỉm cười.

- Lão đầu, chúc mừng.

- Chúc mừng chuyện gì?

- Ta thấy lão sắp đắc đạo rồi đó.

- Tiểu tử thúi.

Thiên Ảnh Ma Điêu thét lớn một tiếng rồi bay vào cổ môn, bên dưới đại hải, hai đầu cự thú nhìn Ảnh Điêu bay mất cũng lặng lẽ rời đi.