Thiên La

Chương 279: Tụ Hợp



Thời gian cổ môn đóng lại chỉ còn gần nửa tháng, đây là thời điểm thích hợp nhất để tu sĩ rời khỏi Thượng Cổ Chiến Trường.

Giữa Hoang Nguyên vô tận, một đầu cự điêu từ bên trong cổ môn thoát ra sau đó bay thẳng về phía chân trời.

Lâm Phong ngồi trên Thiên Ảnh Ma Điêu nhìn xuống hoang cảnh bên dưới, lúc hắn tiến vào cổ môn thì nơi này có vô số yêu thú, thời gian trôi qua, linh khí thoát ra từ cổ môn ngày một suy giảm, đám yêu thú cũng lần lượt rời đi.

Vài tháng chạy loạn bên trong Thượng Cổ Chiến Trường làm cho Lâm Phong nhớ về thời gian yên bình ở Thánh Cung, không biết bây giờ mọi người thế nào rồi, có nhớ đến hắn hay không.

Trong lúc Lâm Phong còn đang hoài niệm thì Thiên Ảnh Ma Điêu đột nhiên đổi hướng.

Chỉ thấy phía trước Ảnh Điêu vài chục dặm có một đóa Cửu Thải Thiên Vân lơ lửng trên không, tinh vân tỏa ra hào quang rực rỡ dù là cách xa vạn dặm vẫn có thể nhìn thấy.

- Đó là cái gì vậy?

Lâm Phong vừa dứt lời, ánh mắt tam nữ bên cạnh đều đồng loạt liếc nhìn về phía hắn giống như nhìn một thứ gì đó từ trên trời vừa rơi xuống.

Phong Thanh Thanh dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn dâm tặc.

- Chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe nói đến Cửu Thải Thiên Vân?

- Hình như từng nghe qua.

Tương truyền mỗi lần có kỳ bảo xuất thế, thiên địa sẽ xuất hiện dị tượng, vài ngàn năm trước có một gốc Cửu Linh Hoa nở rộ, cửu sắc linh quang chiếu sáng cả một góc trời.

Nói đến đây, khuôn mặt Lâm Phong hiện rõ hưng phấn.

- Chẳng lẽ sắp có kỳ dược xuất thế?

- Ngu ngốc, đó là hiệu lệnh của Cửu Huyền Thánh Cung.

Cửu Thải Thiên Vân chính là hiệu lệnh cấp cao nhất bên trong Cửu Huyền Thánh Cung, chỉ xuất hiện khi Thánh Cung gặp uy hiếp, đệ tử nhìn thấy hiệu lệnh phải lập tức tập hợp.

Lâm Phong nghe bạo nữ nói thì nhíu mày.

- Nói như vậy Thánh Cung đang bị đe dọa?

- Chuyện này còn cần ngươi nói.

Linh Mộng nhìn vẻ mặt đần độn của tên nam nhân bên cạnh nhịn không được mà chửi một câu, nếu Thánh Cung không bị đe dọa thì sao có thể xuất hiện Cửu Thải Thiên Vân.

Nửa giờ trôi qua, Thiên Ảnh Ma Điêu đã bay đến bên cạnh tinh vân, từ trên cao nhìn xuống có thể thấy rõ vài ngàn tu sĩ đang tập trung bên dưới, tất cả đều mặt đồng phục Cửu Huyền Thánh Cung.

Đám người bên dưới vừa cảm giác có yêu thú xuất hiện liền ngẩng đầu nhìn lên, vẻ mặt như thường, chỉ là một đầu địa cấp yêu cầm không đáng để bọn họ bận tâm nhưng khi nhìn thấy thân ảnh đứng bên trên yêu cầm thì tất cả đệ tử đều biến sắc.

Đám đệ tử vội hướng về phía yêu cầm hành lễ.

- Tham kiến Thánh Nữ.

Thiên Ảnh Ma Điêu lượn một vòng rồi đáp xuống, Linh Mộng rời khỏi Ảnh Điêu, nàng hướng về phía một lão đầu đi đến.

Lão đầu ngồi trên khối cự thạch dưỡng thần, ánh mắt nhìn đầu yêu cầm vừa bay đến.

- Xem ra nha đầu này đã gặp được kỳ ngộ.

Với kinh nghiệm của lão, chỉ cần nhìn qua là nhận ra Thiên Ảnh Ma Điêu mang trong mình tổ huyết, loại hàng này một khi đột phá thiên cấp là có thể trở thành hộ cung thánh thú.

Linh Mộng dừng lại trước người lão đầu, giọng nói vô cảm.

- Có chuyện gì?

- Thánh Cung có biến.

Lão đầu đã quen với thái độ của Linh Mộng nên không tức giận, dù Thánh Chủ có đến thì nha đầu này cũng không thèm chào một câu.

Chuyện là trong thời gian Thượng Cổ Chiến Trường mở ra, Ma Giáo liên tục phát động tấn công với ngũ đại Thánh Cung, đây không phải là lần đầu hai bên giao chiến nhưng lần này nhân lực Thánh Cung không đủ nên bị đối phương liên tục đẩy lùi.

Kết quả là chỉ trong vòng vài tháng, ngũ đại Thánh Cung đã mất gần trăm cái thành trì, toàn bộ đệ tử đều trở về đại thành trì thủ hộ.

- Xem ra lần này Ma Giáo chơi thật rồi.

Lâm Phong đứng bên cạnh nghe trưởng lão kể lại toàn bộ mọi chuyện, tình thế lần này vô cùng khẩn cấp, một khi đại thành trì mất đi thì mục tiêu tiếp theo của Ma Giáo sẽ là Thánh Thành.

Đêm xuống, Hoang Nguyên chìm vào bóng tối, trên cao tinh vân lấp lánh, bên dưới vạn vật tĩnh lặng, Lâm Phong ngồi bên cạnh một đống lửa nhỏ, ánh mắt suy tư, trong lòng nghĩ về những người hắn từng quen biết.

Ma Giáo tấn công, đệ tử Thánh Cung chắc chắn sẽ tham chiến, giữa chiến trường tàn bạo, ranh giới sinh tử mong manh hơn bao giờ hết.

Lúc này Lâm Phong chỉ muốn lập tức quay trở về nhưng người thay thế vẫn chưa đến, cách ba ngày sẽ có một vị trưởng lão đợi ở nơi này để hộ tống đám đệ tử trở về, theo đúng chu kỳ thì hôm sau sẽ có một vị trưởng lão đến.

- Tiểu tử ngươi đang lo cho tình nhân hả?

- Ta không thể lo cho lão bà của ta sao?

- Ngươi yên tâm, bây giờ nha đầu đó chắc là không sao.

- Sao lão biết?

Lão đầu từng gặp qua Liễu Huân Vũ nên biết được huyết mạch của nàng không tệ, nhất định sẽ được gia tộc xem trọng, không đến lúc cùng đường thì bọn họ sẽ không để nàng xuất chiến.

- Cũng đúng.

Không chỉ có Huân Vũ mà đám đồng bọn của Lâm Phong đều là tương lai của Cửu Huyền Thánh Cung, có lẽ bây giờ bọn họ vẫn an toàn, nghĩ đến đây, Lâm Phong cảm giác trong lòng nhẹ hẳn.

Đột nhiên một luồng hàn khí thổi tới sau đó là hương thơm nhẹ nhàng truyền đến, Lãnh Hàn Băng không biết từ lúc nào đã xuất hiện bên cạnh Lâm Phong.

- Hàn Băng sư tỷ, khuya thế này sao tỷ vẫn chưa nghỉ?

- Ngươi ở đây làm gì?

- Đệ không ngủ được nên ra đây ngắm cảnh.

- Ta có thể ngồi đây không?

Lâm Phong lập tức gật đầu, giữa đồng không mông quạnh thế này có một mỹ nữ bên cạnh thì còn gì bằng.

Lãnh Hàn Băng ngồi bên cạnh lưu manh, ánh mắt lạnh lùng nhìn tinh vân trên cao, lòng nàng lúc này cũng không khác gì Lâm Phong, không biết bây giờ phụ mẫu và tiểu muội có bình an không.

- Sư tỷ đang lo cho người thân sao?

- Ưm.

- Tỷ yên tâm, bây giờ người thân của tỷ chắc là không sao đâu.

- Làm sao ngươi biết?

Lâm Phong nhìn nữ tử bên cạnh, khóe miệng nhếch lên để lộ nụ cười mà hắn cho là tiêu soái.

- Lãnh chấp sự và Phi Dao sư tỷ đều là nồng cốt của Cửu Huyền Thánh Cung, không đến bước đường cùng thì Thánh Cung sẽ không để họ mạo hiểm chiến đấu.

Lãnh Hàn Băng nhìn tên lưu manh bên cạnh, ánh mắt thoáng kinh ngạc, không ngờ hắn có thể nói ra được những lời như vậy.

Hai người trò chuyện thêm một lúc, tâm tình của Hàn Băng dần thả lỏng, thỉnh thoảng còn mỉm cười làm cho tên nào đó nhìn đến ngẩn ngơ.

Cách đó không xa, hồng y nữ tử lặng lẽ nhìn về phía đôi nam nữ, ánh mắt phức tạp, trong lòng ẩn hiện tức giận cùng với một chút thất lạc.

Từ lúc hai người trở thành tỷ muội, Linh Mộng chưa từng nhìn thấy Hàn Băng vui vẻ như vậy.

- Nếu ngươi dám làm tổn thương Hàn Băng thì ta nhất định sẽ không tha cho ngươi.

Linh Mộng nhìn đôi nam nữ gần đó thêm một lúc rồi xoay người rời đi, ánh mắt nàng chợt dừng lại ở một góc tối, nơi đó cũng có một nữ tử giống như nàng, đang lặng lẽ nhìn về phía đôi nam nữ gần đó.

Phong Thanh Thanh đột nhiên cảm giác bất ổn, nàng vừa xoay người thì nhìn thấy một nữ tử lướt tới bên cạnh, vẻ mặt có chút hoảng loạn.

- Ngươi đến đây làm gì?

- Câu này ta cũng muốn hỏi ngươi.

Linh Mộng mỉm cười, ánh mắt liên tục đánh giá nữ nhân đối diện.

- Chẳng lẽ tin đồn bên trong Thánh Cung là sự thật?

Thời gian trước, Linh Mộng từ chỗ huyết y vệ biết được bên trong Thánh Cung xuất hiện vài tin đồn nói Phong Thanh Thanh muốn kết thành đạo lữ với Lâm Phong, phần lớn cao tầng Phong gia đều đồng ý mối lương duyên này.

Linh Mộng chỉ cho rằng đó chỉ là lời đồn nhảm, loại nữ nhân thích dùng bạo lực như Phong Thanh Thanh sao có thể chọn một tên không biết đánh đấm như Lâm Phong làm đạo lữ.

Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt lúng túng của nữ tử đối diện, Linh Mộng lại bắt đầu hoài nghi, chẳng lẽ nữ nhân bạo lực này thật sự động xuân tâm với tên ngốc kia rồi.