Tuy Ma Giáo đã rút lui nhưng hậu quả để lại vô cùng nghiêm trọng, gần như tất cả tiểu thành trì đều bị tổn hại, lớp lá chắn ngoài cùng của Thánh Cung đã sắp bị phá vỡ.
Lão đầu chợt thở dài cảm thán.
- Tiểu tử ngươi lo mà chuẩn bị cho tốt vào.
- Có điềm hả?
- Lão phu đoán không lầm thì trận chiến tiếp theo sẽ rất tàn khốc.
Không còn tiểu thành trì che chắn, trận chiến tiếp theo Ma Giáo sẽ trực tiếp công kích vào đại thành trì, một khi đại thành trì thất thủ thì Thánh Cung sẽ lâm nguy.
Lâm Phong nghe lão đầu nói, vẻ mặt hoang mang, với thực lực bây giờ của hắn muốn toàn thây bên trong Thánh Ma đại chiến không phải là chuyện dễ.
- Xem ra phải sớm trở lại Thánh Thành.
Sau khi rời Thượng Cổ Chiến Trường, Lâm Phong cảm giác linh lực bên trong cơ thể đã có dấu hiệu đột phá, ngay cả đan dược hỗ trợ cũng đã chuẩn bị xong nhưng bây giờ vẫn chưa đến lúc thích hợp.
Tiếp theo là Đồ Long Đao, Lâm Phong vẫn còn thiếu một vài nguyên liệu phong ấn long hồn, vật phẩm bên trong Thương Vân Thành gần như đã dùng để chống đỡ thú triều cho nên hắn phải trở lại Thánh Thành để mua.
Cuối cùng là thi thể của ngoại vực dị thú bên trong Vạn Cốt Sơn, lão đầu vẫn đang tìm cách giải quyết.
- Lão đầu, đã tìm ra cách chế biến tên đó chưa?
- Tiểu tử ngươi tin trên đời này có thần linh không?
- Tin.
Lâm Phong gật đầu kiên định, lý tưởng lớn nhất cuộc đời hắn là kiếm thật nhiều linh thạch sau đó độ kiếp hóa thần, trải qua một cuộc sống không lo không nghĩ bên cạnh đám lão bà.
- Lão hỏi chuyện này làm gì?
- Lão phu nghe nói cầu nguyện trước thi thể của thần linh rất linh nghiệm.
- Rồi tên đó có hiểu ta nói gì không?
- Ngu ngốc.
Giọng nói của lão đầu mang theo vài phần châm biếm.
- Ngươi không biết dùng thú ngữ sao?
- Làm gì phiền phức vậy, ta vừa nghĩ ra một cách đơn giản hơn nhiều.
Lâm Phong mỉm cười nhìn lão đầu.
- Lão thích thứ gì nhất?
- Tiểu tử ngươi hỏi làm gì?
- Ta cúng.
Thay vì thắp hương cho ngoại vực dị thú không rõ lai lịch không bằng cúng bái lão đầu, tâm tình của lão tốt một chút không chừng sẽ ném cho hắn vài bộ thiên cấp thuật pháp hoặc là mấy chục cái đan phương thất truyền cũng không tồi.
- Tiểu tử thúi.
Lại thêm mấy ngày trôi qua, Ma Giáo vẫn án binh bất động, đệ tử Thánh Cung lần lượt rời Tinh Vân Thành trở lại Thánh Thành, cùng lúc đó Thánh Cung cũng cho người đến tu sửa lại các thành trì.
- Tiểu Phong tử.
Lâm Phong vừa bước khỏi truyền tống trận liền nghe được một giọng nói quen thuộc truyền đến, hắn nhìn qua thì thấy tiểu sư tỷ vui vẻ chạy tới.
- Sư tỷ.
Lâm Phong mở rộng vòng tay chào đón, Lãnh Phi Dao lướt qua người hắn như một cơn gió rồi nhào vào lòng bạch y nữ tử bên cạnh.
- Tỷ tỷ, muội nhớ tỷ chết đi mất.
Lãnh Hàn Băng nhìn tiểu muội vẫn bình an, đôi môi xinh đẹp khẽ cong lên, gương mặt lạnh lùng để lộ nụ cười hiếm thấy.
- Mọi người có tốt không?
- Tỷ tỷ yên tâm, phụ mẫu vẫn rất tốt.
Trong lúc hai tỷ muội trò chuyện, Lãnh Phi Dao lén nhìn tên sư đệ bên cạnh, ánh mắt hiện rõ vẻ đắc ý.
Lâm Phong biết bản thân bị hố nhưng cũng không làm được gì, ánh mắt hắn đảo qua vài vòng cuối cùng dừng lại trên người một đại mỹ nữ gần đó.
- Tuệ Vân sư tỷ, đệ rất nhớ tỷ.
Lâm Phong vừa bước tới gần Tuệ Vân sư tỷ thì Phong Viêm không biết từ đâu xuất hiện, gian thương mở rộng vòng tay ôm lấy tên sư đệ.
- Lâm sư đệ, sư huynh cũng rất nhớ đệ.
- Đệ cũng rất nhớ sư huynh.
Hai thanh niên đứng giữa đường ôm ấp một lúc rồi tách ra, ánh mắt Phong Viêm không ngừng dò xét đối phương.
- Nhìn bộ dáng của đệ xem ra làm ăn cũng không tệ há?
- Nào có, lần này tiểu đệ chủ yếu là đi theo các vị trưởng lão để học hỏi kinh nghiệm.
Lâm Phong đã sớm nhìn rõ bản tính của vị sư huynh này, tuyệt đối không thể để lộ tài vật trước mặt đối phương.
Đúng lúc này, một thanh niên bước tới trước mặt Lâm Phong hành lễ.
- Mạc Nguyên tham kiến công tử.
- Chút nữa thì quên mất tên này.
Lâm Phong nhìn thanh niên đối diện, ánh mắt đảo vài vòng cuối cùng dừng lại trước ngực đối phương.
- Cái gì, mới đó mà đã tiến vào đệ tử chân truyền rồi sao?
Ký hiệu trên y phục của Mạc Nguyên chỉ có chân truyền đệ tử được sử dụng, không ngờ chỉ vài tháng không gặp mà cái tên này đã ngang hàng với hắn luôn rồi.
- Mạc Nguyên có được như hôm nay đều là nhờ công tử chỉ dạy.
Ánh mắt Mạc Nguyên nhìn Lâm Phong tràn đầy sùng bái, trước khi tiến vào Thượng Cổ Chiến Trường, Lâm Phong đã truyền dạy cho Mạc Nguyên không ít đan thuật cùng với một số đan thư, nhờ đó đan đạo của hắn không ngừng tăng tiến.
Phong Viêm đứng bên cạnh mỉm cười.
- Bây giờ Mạc Nguyên không chỉ là thuộc hạ của đệ mà còn là sư đệ của ta.
- Chẳng lẽ hắn đã bái làm đệ tử của sư phụ?
- Gần đúng, bây giờ hắn chính là đệ tử ký danh của sư phụ.
Khi Mạc Nguyên bộc lộ thiên phú kinh người, ngay lập tức đám trưởng lão Đan Cung đã chạy tới tranh giành, vì để tránh phiền phức, Mạc Nguyên đã bái nhị trưởng lão làm sư phụ, bây giờ hắn chính là thuộc hạ kiêm luôn sư đệ của Lâm Phong.
- Đúng là loạn hết cả lên.
Lâm Phong nhìn tên thuộc hạ trước mặt, không biết bây giờ phải xưng hô kiểu gì, Mạc Nguyên nhìn vẻ mặt khó xử của Lâm Phong, nhỏ giọng nói.
- Nếu công tử không thích, thuộc hạ sẽ từ bỏ thân phận chân truyền.
- Ngươi yên tâm, ta không để ý đến mấy cái quy tắc đó.
Lâm Phong suy nghĩ một lúc liền đưa ra quyết định.
- Từ nay về sau, ngươi gọi ta một tiếng sư huynh là được.
- Công tử…
- Quyết định vậy đi.
Tài nguyên của chân truyền đệ tử nhiều hơn nội môn đệ tử đến mấy lần, tên thuộc hạ này càng nhận được nhiều thứ thì Lâm Phong càng đỡ tốn.
- Bịch…
Mạc Nguyên đột nhiên quỳ xuống hướng về phía Lâm Phong bái lại làm hắn hết hồn.
- Ngươi làm cái gì vậy, ta còn sống mà.
- Đại ân của công tử, thuộc hạ sẽ không bao giờ quên.
- Làm hết hồn.
Lâm Phong ổn định tinh thần, hắn chắp hai tay sau lưng, vẻ mặt cao thâm nhìn Mạc Nguyên.
- Vạn sự tùy duyên, ta chỉ giúp ngươi mở ra một con đường, đi được bao nhiêu thì phải xem vào bản thân của ngươi.
- Thuộc hạ xin ghi nhớ.
- Đứng lên đi.
Lãnh Phi Dao chạy tới bên cạnh Lâm Phong, ngọc thủ vỗ vai hắn.
- Được rồi, đi thôi.
- Đi đâu?
- Bọn ta đã đặt một phòng ở Thực Vi Hiên để chào đón mọi người trở về.
Phong Viêm đứng bên cạnh âm thầm thở dài, nha đầu này chỉ đứng gọi món, còn linh thạch thì do hắn bỏ ra.
Vừa bước vào Thực Vi Hiên, Lâm Phong chợt nhớ ra một chuyện.
- Mọi người đợi một chút, ta có một món quà muốn tặng cho mọi người.
Lâm Phong vừa dứt lời liền chạy đi, một lúc sau thì hắn quay trở lại căn phòng, Lãnh Phi Dao nhìn hai tay tên sư đệ trống không liền hỏi.
- Quà của bọn ta đâu?
- Chút nữa sẽ có người mang đến.
- Tốt nhất đệ đừng giở trò, nếu không biết tay ta.