Phong Viêm ngồi bên cạnh nhíu mày.
- Kỳ lạ, sao đến giờ thức ăn vẫn chưa được mang lên.
- Đúng đó, Thực Vi Hiên trước giờ tốc độ vẫn rất tốt, chẳng lẽ có vấn đề gì rồi.
Lãnh Phi Dao là khách quen tất nhiên hiểu rõ Thực Vi Hiên, nơi này chưa bao giờ lên món chậm như vậy.
Vẻ mặt Lâm Phong vẫn tỏ ra bình thản.
- Trong lúc chờ đợi, đệ sẽ kể những chuyện đã xảy ra bên trong Thượng Cổ Chiến Trường cho mọi người nghe có được không?
- Được đó, đệ mau kể đi.
Phi Dao vừa nghe đến Thượng Cổ Chiến Trường, đôi mắt long lanh tràn đầy hưng phấn, nàng đã sớm muốn đến nơi đó dạo chơi nhưng phụ mẫu lại không cho.
Lâm Phong bắt đầu kể ra những chiến tích lừng lẫy, đầu tiên là thoát khỏi truy kích của thánh thú, tiếp đó câu được một đầu thiên cấp yêu xà, kết giao với cự giải, dụ dỗ kiếm ngư, đại chiến hải cẩu, tham quan bao tử cự kình, đi dạo trước mặt hàng vạn yêu thú, cuối cùng là đánh bại đệ nhất thiên kiêu Bắc Hoang.
- Cái gì mà đi dạo, rõ ràng là bị yêu thú truy đuổi.
Lãnh Phi Dao bĩu môi, lời của tên sư đệ này thật sự không đáng tin chút nào.
- Trên đời này làm gì có đầu yêu thú nào to như cự sơn, đệ đừng có lừa ta.
- Không tin thì tỷ hỏi Hàn Băng sư tỷ xem.
- Tỷ tỷ, trên đời thật sự có đầu yêu thú to như vậy sao?
Lãnh Hàn Băng khẽ gật đầu, kích thước của tam đại thánh thú quả thật không thua gì một ngọn tiểu sơn.
- Không thể nào, chẳng lẽ chuyện tiểu Phong tử đánh bại Kinh Sương tỷ tỷ cũng là sự thật?
- Hắn đánh cược thắng Kinh Sương sư tỷ.
Lãnh Phi Dao mở to mắt, vẻ mặt kinh ngạc nhìn tên sư đệ bên cạnh, nàng từng nghe tỷ tỷ kể về Kinh Sương sư tỷ, Huyền Băng Thánh Cung có một nữ tử kiêu ngạo, kinh tài tuyệt diễm, thiên phú sánh ngang với Linh Mộng, sở hữu băng linh thể hiếm có, được mọi người ca ngợi là đệ nhất thiên tài vạn năm có một.
Tên sư đệ gà mờ của nàng vậy mà đánh thắng được Kinh Sương tỷ tỷ, đúng là không có thiên lý.
- Có phải là đệ giở trò không, khai mau.
Lâm Phong nhìn vẻ mặt kinh ngạc của tiểu sư tỷ, nở nụ cười đắc ý.
- Quân tử không làm chuyện mờ ám, đệ là quang minh chính đại thắng cược.
- Hừ, với thiên phú của đệ cho dù có tu luyện thêm mấy kiếp cũng không phải đối thủ của Kinh Sương tỷ tỷ.
Phong Viêm ngồi bên cạnh đột nhiên xen vào.
- Lâm sư đệ, có thể kể lại tình hình lúc đó được không?
- Tình hình lúc đó vô cùng hung hiểm, có thể nói là thập tử nhất sinh, ngàn cân treo sợi tóc, phía trước có đối thủ, phía sau có yêu thú, bên dưới là hải vực vô tận…
- Dừng, nói trọng điểm.
- Đệ chỉ đứng im cho nữ nhân đó đánh một cái.
Phi Dao chớp mắt nhìn tên sư đệ.
- Sao đó thì sao?
- Hết rồi.
- Có phải đệ lại muốn ăn đòn không?
Đúng lúc này, cửa phòng mở ra, một đám người từ bên ngoài bước vào, mỗi người mang theo một món ăn.
- Các vị khách quan, mời thưởng thức.
Từng món ăn được bày lên bàn, cuối cùng là một đầu Thất Thải Cự Hà dài gần cả trượng được đặt ở trung tâm.
- Oa… thật là hoành tráng.
Ánh mắt Phi Dao lấp lánh ánh sao, từ nhỏ đến lớn nàng chưa từng nhìn thấy đầu cự hà to như vậy.
Phong Viêm nhíu mày, hắn sợ Phi Dao chơi lớn nên lúc chọn thức ăn đã đứng bên cạnh nghe lén, chắc chắn không có mấy món này.
- Chẳng lẽ là giao nhầm phòng?
Chỉ tính riêng đầu cự hà ở giữa thôi đã có giá hơn chục vạn trung phẩm linh thạch, nếu thật sự giao nhầm thì nguy to.
Lãnh Phi Dao vừa cầm vũ khí chuẩn bị chiến đấu thì giọng nói của gian thương truyền đến.
- Đợi đã.
- Có chuyện gì?
- Hình như mấy món này không phải chúng ta gọi.
- Thì sao?
Phi Dao nhìn vẻ mặt lo lắng của gian thương, nàng vội trấn an.
- Thức ăn bên trong Thực Vi Hiên rất an toàn, chắc chắn sẽ không có độc.
- Ta không có lo chuyện đó.
Lâm Phong ngồi bên cạnh gắp một miếng tôm bỏ vào miệng, mùi vị tốt hơn hắn tự chế biến không biết bao nhiêu lần.
- Mọi người cứ yên tâm, những thứ này là đệ mang về từ Thượng Cổ Chiến Trường sau đó nhờ đầu bếp ở Thực Vi Hiên chế biến.
- Vẫn là tiểu Phong tử tốt nhất.
Phi Dao vừa dứt lời liền bắt đầu càn quét mỹ vị, Phong Viêm cũng động thủ, nếu nguyên liệu là do Lâm Phong cung cấp thì bàn tiệc này cao nhất chỉ có giá vài ngàn khối trung phẩm linh thạch là cùng.
Đêm xuống, bên trong một căn phòng của Thánh Cung, hỏa quang ẩn hiện, trên giường có một nam tử nhắm mắt vận công.
Lúc sau, hai mắt nam tử mở ra, đại thủ bắt ấn, hỏa ảnh rực sáng, khí tức trên người nam tử không ngừng tăng lên, khi đạt đến lục cấp sơ kỳ thì dừng lại.
- Phù, cuối cùng cũng đột phá, Vô Cực Thánh Thụ đúng là danh bất hư truyền.
Tu vi bây giờ của Lâm Phong đã là linh giả lục cấp sơ kỳ, chỉ còn cách vương giả thất cấp tam kỳ nữa thôi, với tốc độ tu luyện của hắn không quá mười năm chắc chắn sẽ bước vào vương giả lúc, đó có thể giữ mạng bên trong Thánh Ma đại chiến.
Sở dĩ Lâm Phong có thể đột phá nhanh như vậy phần lớn là nhờ có Vô Cực Thánh Thụ trợ giúp, thứ này vô cùng bá đạo, chẳng những giúp Lâm Phong cường hóa tốc độ tu luyện mà ngay cả đạo thuật cũng tiến bộ không ít, phải nói là xứng đáng đến từng khối linh thạch.
Tính đến lúc này, số linh thạch Lâm Phong ném vào Vô Cực Thánh Thụ đã gần chạm đến ngàn vạn khối trung phẩm, vậy mà tên này vẫn chưa có dấu hiệu đột phá thiên cấp.
Chuyện này tạm thời không vội, chỉ cần Vô Cực Thánh Thụ đột phá thiên cấp trước khi Lâm Phong đột phá vương giả là được.
Lâm Phong lấy ra một cái túi trữ vật, bên trong chỉ có một chiếc hộp ngọc, đây là thứ Huân Vũ đã nhờ Phi Dao sư tỷ đưa cho hắn trước khi rời đi.
Thượng Cổ Chiến Trường vừa mở ra được mười mấy ngày thì Liễu gia đột nhiên chạy đến Cửu Huyền, nghe nói là bọn họ đang thăm dò một cái cổ di tích nên thuận đường ghé thăm.
Trong thời gian Liễu gia ở lại Thánh Cung, Liễu Huân Vũ từng đến Đan Cung tìm Lâm Phong nhưng chỉ gặp được Phi Dao ở đó, sau khi trò chuyện một lúc thì biết được người nàng cần tìm đã rời đi.
Cuối cùng Huân Vũ chỉ có thể để lại một cái túi trữ vật ở chỗ Phi Dao sau đó cùng Liễu gia trở về Trường Hà.
Lâm Phong nhìn hộp ngọc trong tay, vẻ mặt mong chờ.
- Không biết là thứ gì bên trong.
- Bên ngoài không có cấm chế, xem ra không phải là bảo vật.
- Vẻ bề ngoài quan trọng đến thế sao?
Huân Vũ từ ngàn dặm xa xôi chạy đến nhất định là có bảo vật muốn tặng cho hắn, hộp ngọc mở ra, vừa nhìn thấy thứ bên trong vẻ mặt Lâm Phong tràn đầy vui sướng.
- Muh ha ha ha ha… Huân Vũ tỷ tỷ, đệ yêu tỷ chết mất…
Bên trong hộp ngọc là ba mảnh Hộ Thần Giáp, hai mảnh địa văn, một mảnh thiên văn, bên cạnh còn có một phong thư.
- Xem ra nha đầu đó rất tốt với tiểu tử ngươi.
- Lão bà của ta tất nhiên phải tốt với ta.
Lúc trước Lâm Phong từng nhờ Huân Vũ tìm giúp Hộ Thần Giáp, hắn chỉ nói với nàng thứ này di vật của tổ tiên, không ngờ nàng lại dụng tâm như vậy.