Vài tên tu sĩ đang chiến đấu với yêu phong không kịp đề phòng bị yêu thụ quấn lấy, mấy tên còn lại nhanh chóng bay lên.
- Mấy thứ này từ đâu chui ra vậy?
- Hình như là từ dưới đất chui lên.
- Ý của ta là bọn chúng sao lại xuất hiện ở đây?
- Ngươi đi mà hỏi bọn chúng.
Đám lão đầu đang tìm cách phá giải Phệ Linh Đại Trận thì bị động tĩnh bên dưới làm cho phân tâm, một lão đầu trầm giọng.
- Lại thêm một cái Phệ Linh Đại Trận.
Phệ Linh Đại Trận lúc đầu chỉ có khả năng vây khốn nhưng cái Phệ Linh Đại Trận vừa xuất hiện lại có xu hướng tấn công, một khi tu sĩ bị yêu thụ bắt được sẽ bị hút sạch linh lực.
Đám tu sĩ bên dưới vừa chiếm được chút ưu thế trước Thiên Sát Kim Phong không ngờ lại bị yêu thụ tập kích, ưu thế vừa chiếm được hoàn toàn biến mất.
Vào lúc tình hình dần trở nên nguy cấp, một vị trưởng lão mang theo đại kỳ bay xuống bên dưới.
- Phá.
Kim sắc đại kỳ cắm vào đại địa, kim quang rực sáng tỏa ra tứ phía bao phủ mấy trăm trượng xung quanh, nơi kim quang đi qua, yêu thụ khô héo dần rồi tan biến.
Đám tu sĩ bên dưới đồng loạt tiến vào phạm vi kim quang bao phủ, chỉ cần bảo vệ được kim sắc đại kỳ thì không cần sợ yêu thụ tấn công.
Lâm Phong nhìn Thiên Sát Kim Phong lơ lửng bên ngoài kim quang, vẻ mặt tràn đầy lo lắng, tuy tạm thời ngăn được một cái Phệ Linh Đại Trận nhưng tiếp tục thế này sẽ không đủ sức giao chiến với Ma Giáo.
- Lão đầu có cách gì không?
- Phá trận.
- Cái này ta cũng biết nhưng làm sao để phá trận?
- Thông Thiên Lệnh.
Tuy Lâm Phong có Thông Thiên Lệnh trong tay nhưng muốn phá trận phải tìm được trận nhãn, tình hình bây giờ ngay cả phương hướng còn không thể xác định thì sao có thể tìm đường.
- Đến cả lão đầu cũng hết cách, xem ra lần này lão tử phải tự lực cánh sinh.
- Tiểu tử ngươi gánh nổi sao?
Giọng nói của lão đầu tràn đầy khinh bỉ.
- Một cái tiểu trận mà thôi, tìm thêm vài tên trợ thủ, lão phu dẫn ngươi đi phá trận.
Lâm Phong liếc nhìn xung quanh, bên cạnh hắn có một tôn giả và ba vị vương giả, chẳng lẽ còn chưa đủ sao?
- Lão đầu, có thể cho con số cụ thể không?
- Không cần nhiều, chỉ cần ba tên tôn giả là đủ.
Tôn giả chính là cường giả đỉnh cấp đại lục chỉ đứng dưới thánh nhân, ngay cả tuyệt thế thiên tài vạn năm có một như Lâm Phong không phải muốn gặp là gặp được.
Với khả năng của Lâm Phong ngay cả một vị tôn giả cũng không mời nổi, hết cách, hắn đành phải cầu cứu hai vị lão bà bên cạnh.
- Hai vị đại tỷ có thể giúp tiểu đệ một chuyện được không…
Lãnh Hàn Băng vừa nghe lưu manh nói liền lấy ra một cái ngọc bài kích hoạt, bộ dáng không chút do dự, Huân Vũ và Phong Thanh Thanh cùng lúc kích hoạt pháp chỉ.
Vài hơi thở trôi qua, một đạo hồng quang từ trên cao giáng xuống, Linh Mộng xuất hiện bên cạnh Hàn Băng.
Trước khi xuất phát, Linh Mộng đã đưa cho Hàn Băng một cái ngọc bài, chỉ cần kích hoạt thì nàng sẽ lập tức chạy đến.
- Có chuyện gì?
Lâm Phong chưa kịp trả lời thì bên cạnh lại xuất hiện thêm hai lão đầu, khí tức còn mạnh hơn cả yêu nữ.
- Lão đầu, nhiêu đây đủ chưa?
- Tạm ổn.
Lâm Phong nắm ma trận trong tay sau đó nói sơ qua kế hoạch với đám người vừa xuất hiện, một lão đầu dùng ánh nghi ngờ nhìn tên tiểu tử đối diện.
- Tiểu tử ngươi thật sự có cách rời khỏi đại trận?
- Trước khi đến đây, sư phụ có ban cho tiểu bối một món bảo vật, không biết có thể dùng được hay không?
Lâm Phong tất nhiên sẽ không tiết lộ Âm Dương Ma Trận với người ngoài, hắn chỉ có thể đẩy hết cho sư phụ, còn chuyện mấy lão đầu này có chạy đi tìm sư phụ của hắn hay không thì sau này rồi tính.
Vị lão đầu còn lại nhìn thấy Lâm Phong chuẩn bị kích hoạt ma trận, nhịn không được hỏi.
- Ngươi có thể phá trận?
Phệ Linh Đại Trận có thể vây khốn mấy chục vị tôn giả, một tên linh giả nói có thể phá trận, lời này e là không ai tin.
- Hắn có thể phá trận.
Linh Mộng đứng ra đảm bảo cho Lâm Phong, nàng từng nhìn thấy tên ngốc này ức hiếp đám trận sư của Ngự Thú Thánh Cung bên trong Vô Cực Bí Cảnh, nàng cũng biết Quỷ Ảnh thích dùng trận pháp nên mới mang hắn theo đề phòng.
Đám lão đầu cũng không quá để tâm, nhiệm vụ chính của bọn họ không phải đuổi giết Ma Giáo mà là bảo vệ đám thiên tài này.
Sau khi thương lượng xong, Lâm Phong kích hoạt ma trận, cả đám người cùng lúc tan biến giữa thiên địa.
Bên ngoài Phệ Linh Đại Trận, Quỷ Ảnh đứng trên đỉnh một ngọn cự sơn nhìn Thánh Cung đại chiến yêu thú, ánh mắt hài lòng.
- Hi vọng bọn chúng có thể cầm cự thêm một lúc, nếu không sẽ rất nhàm chán.
Ánh mắt Quỷ Ảnh chợt nhìn về một hướng khác, nơi đó có vài tên hắc y nhân đang bay tới.
- Thủ lĩnh, đám yêu thú bên trong Thiên Phong Sơn Mạch đã bắt đầu kéo đến.
- Đến rất đúng lúc.
Vì đề phòng có biến, Quỷ Ảnh đã cử ba vị tôn giả ẩn nấp phía sau Đoạn Vân Cốc, đợi khi Phệ Linh Đại Trận kích hoạt thì bọn họ sẽ dẫn dụ đám thiên thú đến nơi này.
Với thực lực của ngũ đại Thánh Cung nhiều nhất chỉ có thể đánh ngang với đám yêu thú bên trong Thiên Phong Sơn Mạch, đợi khi hai bên lưỡng bại câu thương Ma Giáo sẽ xông ra càn quét.
Chỉ cần tiêu diệt toàn bộ cường giả Thánh Cung có mặt ở nơi này thì chuyện Ma Giáo thâu tóm Nam Hoang chỉ là vấn đề thời gian.
Đúng lúc này, một vài linh quang đột nhiên xuất hiện bên ngoài Phệ Linh Đại Trận, Quỷ Ảnh khẽ nhíu mày.
- Không ngờ lại để sót vài con chuột.
- Giao bọn chúng cho ta.
- Vậy làm phiền Tự Thiên huynh.
Văn Tự Thiên dẫn theo vài lão đầu rời đi, chỉ đứng một chỗ quan chiến làm cho hắn cảm thấy vô cùng nhàm chán, không bằng tìm một vài tên để đùa giỡn.
Lâm Phong vừa thoát khỏi Phệ Linh Đại Trận liền hướng tới ngọn cự sơn gần nhất bay đi.
Lão đầu phía sau tưởng hắn chạy loạn vội lên tiếng nhắc nhỡ.
- Tiểu tử, Phệ Linh Đại Trận ở bên kia.
- Trước tiên phải quan sát địa thế.
Dù Phệ Linh Đại Trận đối với lão đầu chỉ là một cái tiểu trận nhưng cũng phải giải quyết theo trình tự, không phải cứ đâm vào là ra được.
Lâm Phong dừng lại trên một ngọn cự sơn, ánh mắt liên tục liếc nhìn xung quanh, từ nơi này có thể thấy rõ Phệ Linh Đại Trận như một cái thất sắc linh lung khổng lồ, nhìn qua chẳng khác gì phong linh.
- Tìm thấy rồi, đi thôi.
Lão đầu vừa dứt lời thì một đám hắc y nhân từ xa bay tới, Văn Tự Thiên nhìn đám người trước mặt, ánh mắt dừng lại trên người Linh Mộng.
- Là ngươi.
Bên ngoài cổ môn hai người từng giao chiến một trận cho nên vừa nhìn liền nhận ra nhau.
Linh Mộng không ngờ lại gặp tên yêu nghiệt đó ở nơi đây, gương mặt xinh đẹp nở nụ cười khuynh thành.
- Không ngờ U Minh Thánh Chủ lại trở thành ưng khuyển cho Ma Giáo, sai đâu đánh đó.
- Bây giờ không phải lúc giao chiến, mau đi thôi.
Lâm Phong nhìn hai bên sắp động thủ, hắn nhắc nhỡ Linh Mộng một câu rồi xoay người bay đi.
Linh Mộng dùng ánh mắt khinh thường liếc nhìn đám người U Minh Thánh Cung một cái rồi đuổi theo Lâm Phong.
- Đuổi theo.
Bên cạnh Văn Tự Thiên còn có năm vị tôn giả, thực lực hơn hẳn đám người Lâm Phong nhưng bọn chúng chỉ đuổi mà không đánh.
Phi hành được một lúc, Linh Mộng phát hiện có chút không đúng.
- Hình như đám người đó không có ý định tấn công.
- Bọn chúng đang chờ đợi.
- Giả thần giả quỷ, chẳng lẽ ngươi đoán được ý định của bọn chúng?
- Chỉ là một chút tiểu kế sao có thể qua mắt được lão tử.
Tính toán thời gian có lẽ bây giờ đám yêu thú bên trong Thiên Phong Sơn Mạch đang trên đường chạy đến, trước khi bọn yêu thú xuất hiện nhất định phải phá được Phệ Linh Đại Trận.