Thiên La

Chương 294: Phong Ấn Thuật



U Minh Cổ Xà vừa lướt tới liền bị vô số yêu thụ quấn chặt, Lâm Phong lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt, tử sắc cự sơn từ trên cao giáng xuống.

- ẦM…

Đại địa chấn động, khói bụi tan biến, giữa thiên địa xuất hiện một cái hố lớn, sâu không thấy đáy.

- RỐNG…

U Minh Cổ Xà từ bên dưới hố bò lên, thân phủ đầy bụi đất, nhìn qua có chút chật vật, xà nhãn u ám nhìn về phía Lâm Phong.

Nhìn hắc xà lần nữa phóng tới, Lâm Phong lại ném ra trận bàn, vài chục gốc yêu thụ xuất hiện vây quanh cự sơn.

- Người đâu, hộ giá.

- Hừ.

Phong Thanh Thanh liếc nhìn tên nam nhân bên cạnh một cái sau đó lăng không bay về phía U Minh Cổ Xà, trường thương từ trên cao đâm xuống.

- Keng…

Thương ảnh đâm vào hắc xà lóe lên từng tia lửa chỉ để lại vài vết mờ trên thân.

- RỐNG…

U Minh Cổ Xà há miệng phun hắc vụ về phía Phong Thanh Thanh, xà vĩ quét ngang đánh bay mấy gốc yêu thụ sau đó xông thẳng lên đỉnh cự sơn.

Lãnh Hàn Băng tế ra pháp chỉ, lam quang rực sáng, một thanh hàn băng cự kiếm dài hơn trăm trượng chém về phía hắc xà.

- ẦM…

Hai bên vừa va chạm, cự kiếm vỡ nát, U Minh Cổ Xà bị đẩy lui về phía đám yêu thụ, vô số cành cây phóng tới quấn chặt lấy cự xà.

Huân Vũ xuất hiện bên trên hắc xà, ngọc thủ kết ấn, phía sau lưng nàng ẩn hiện một đôi hắc dực, cơ thể chìm vào hắc vụ.

- Phong.

Hắc vụ từ trên cao rơi xuống người hắc xà, U Minh Cổ Xà đang vùng vẫy đột nhiên trở nên bất động, xà thể dần bị hắc vụ nuốt chửng.

Lâm Phong đần mặt, lão bà của hắn từ khi nào lại lợi hại như vậy, chỉ một chiêu đã giải quyết được U Minh Cổ Xà.

- Đơn giản như vậy sao?

- Đó là phong ấn thuật của Ma Tộc.

- Ý của lão là hắc xà chưa chết mà chỉ đang bị phong ấn?

- Mau động thủ.

Bên trong cổ thư ghi lại, phong ấn là một trong những thiên phú của Ma Tộc, thuật này chủ yếu nhắm vào linh hồn, chỉ cần hồn lực đủ mạnh có thể phong ấn đối thủ có tu vi cao hơn.

Huân Vũ chỉ vừa bước vào vương giả nhưng lại sở hữu linh hồn hùng mạnh của Ma Tộc, dù là thiên thú cao giai như U Minh Cổ Xà cũng có thể phong ấn trong một thời gian ngắn.

Lão đầu vừa dứt lời, Lâm Phong lập tức kích hoạt pháp chỉ, linh quang rực sáng, bạch sắc cự đao chém về phía hắc xà.

- Mau tiêu diệt yêu xà.

- HỐNG…

Lãnh Hàn Băng giơ lên pháp trượng, hư ảnh lam sắc cự điêu to lớn gầm thét lao về phía hắc xà.

Phong Thanh Thanh mở ra phong vực, trường thương trong tay không ngừng tích tụ phong chi lực.

- Bá Vương Thất Sát.

Thất đạo thương ảnh mang theo phong chi lực sắc bén đâm thẳng vào U Minh Cự Xà.

- ẦM… ẦM… ẦM…

Huân Vũ giải trừ phong ấn sau đó bay tới bên cạnh Lâm Phong, sắc mặt tái nhợt, với thực lực của nàng có thể phong ấn U Minh Cổ Xà vài hơi thở đã là giới hạn.

Lâm Phong vội chạy tới đỡ lấy, đại thủ ôm gọn eo thon.

- Huân Vũ tỷ tỷ có sao không?

- Ta không sao, chỉ là hồn lực đã cạn kiệt.

Huân Vũ vừa dứt lời liền lấy ra một viên thiên cấp Dưỡng Hồn Đan nuốt vào, trong thời gian ngắn có thể khôi phục được ba phần hồn lực.

- RỐNG…

Khói bụi tan biến, thân ảnh chật vật của U Minh Cổ Xà hiện ra, xà phiến trên thân rơi xuống, huyết nhục từ đó liên tục trào ra, xà nhãn phẫn nộ nhìn đám nhân tộc trên đỉnh cự sơn.

Phong Thanh Thanh bay đến bên cạnh Lâm Phong, ánh mắt ngưng trọng.

- Các ngươi đi trước, ta sẽ ở lại chặn đầu nghiệt súc này.

- Chỉ là một đầu tiểu xà, giao cho ta là được.

Lâm Phong ném ra tất cả trận bàn, gần trăm gốc yêu thụ xuất hiện mọc đầy cự sơn.

- RỐNG…

U Minh Cổ Xà xông thẳng vào đám yêu thụ, nơi hắc xà đi qua, yêu thụ đổ ngã, hoàn toàn không có sức chống cự.

Lâm Phong nhìn hắc xà càng lúc càng gần, hắn lấy ra một cái ma trận kích hoạt, thân ảnh tan biến trên đỉnh cự sơn.

U Minh Cổ Xà chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã bị đám yêu thụ quấn chặt, chỉ có thể điên cuồng gầm thét.

- ẦM… ẦM… ẦM…

Tất cả yêu thụ đồng loạt tự bạo, cự sơn tan nát, linh lực xung kích tỏa ra tứ phía, mấy chục dặm xung quanh lập tức bị san thành bình địa.

- Sao mà đỡ được.

Trước khi Lâm Phong rời đi đã âm thầm kích nổ trận bàn, một khi trận bàn phát nổ thì đám yêu thụ cũng nổ tung.

Mỗi gốc yêu thụ có thực lực sánh ngang với vương giả, mấy chục gốc yêu thụ phát nổ chẳng khác gì mấy chục tên vương giả tự bạo, uy lực kinh thiên khiến cho cả một ngọn cự sơn sụp đổ, cho dù hắc xà không bị nổ chết cũng bị cự sơn đè chết.

Bên trong đống đổ nát, U Minh Cổ Xà chầm chậm bò ra, bộ dáng vô cùng thê thảm, trên thân tràn đầy thương tích, khí tức lúc ẩn lúc hiện.

- Tên này sống nhây thật.

Lâm Phong nhìn bộ dáng thảm hại của U Minh Cổ Xà, vẻ mặt có chút thất vọng, nổ lớn như vậy mà vẫn không chết được.

Tuy hắc xà không bị nổ chết nhưng cơ thể đã bị tổn thương nghiêm trọng, thực lực đại giảm, dù có chiến một trận cũng chưa biết ai hơn ai.

U Minh Cổ Xà toàn thân đều là bảo vật, lúc này chính là thời cơ tốt nhất để động thủ, không nhanh sẽ bị người khác đoạt mất.

Nghĩ là làm, Lâm Phong lấy ra một tờ pháp chỉ cầm trên tay nhưng hắn chưa kịp kích hoạt thì đã có người động thủ, một đạo bạch quang từ xa bay tới đâm thẳng vào U Minh Cổ Xà, cơ thể to lớn dài hơn trăm trượng của hắc xà bị đánh bay về phía sau.

Bạch quang thừa thế tấn công, liên tục đẩy lui hắc xà, thế công cuồn cuộn như hoàng hà, liên miên bất tận.

- Tội nghiệp thằng nhỏ.

Lâm Phong nhìn hắc xà bị đánh đến không ngóc đầu lên được, trong lòng âm thầm mặc niệm, ánh mắt nhìn về phía bạch quang có thêm vài phần kiêng kị.

Giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử này không tệ.

- So với ta thì thế nào?

- Không có cửa.

- Ta lợi hại như vậy sao?

Lão đầu thở dài.

- Ngươi không hiểu tiếng người hử?

Lâm Phong nhìn Trịnh Luân độc chiến U Minh Cổ Xà, thân mang bạch sắc bảo giáp, tay cầm bạch sắc ngân thương, cả người tỏa ra bạch quang rực rỡ như chiến thần giáng thế.

- Không biết bao giờ mới được như người ta.

Đột nhiên Lâm Phong nhớ ra một chuyện quan trọng, lỡ như Trịnh Luân hạ được U Minh Cổ Xà vậy chẳng phải bao nhiêu công sức hắn bỏ ra đều đổ sông đổ bể hết sao.

Lâm Phong lấy ra một cái ma trận giao cho Huân Vũ.

- Tỷ tỷ ở lại dưỡng thương, chuyện còn lại giao cho đệ.

- Ta không sao.

Huân Vũ khẽ lắc đầu, nàng chỉ tiêu hao hồn lực còn linh lực không bị ảnh hưởng, cho dù linh lực có bị ảnh hưởng thì nàng vẫn muốn cùng hắn chiến đấu.

Hàn Băng nhìn ánh mắt kiên định của Huân Vũ phần nào hiểu được nỗi lòng của đối phương, trong thời khắc sinh tử nàng cũng không muốn rời xa Lâm Phong.

- Ngươi yên tâm, ta sẽ bảo vệ cho Huân Vũ.

- Vậy được rồi.

Hai vị lão bà đã mở lời có ý kiến cũng vô dụng, Lâm Phong tay cầm hắc đao dẫn đầu xông về phía U Minh Cổ Xà, vừa chạy vừa hét.

- Giải cứu Thánh Tử.

Trịnh Luân kết ấn, bạch quang rực sáng, trường thương lơ lửng trên cao hóa thành cự thương đâm về phía hắc xà.

- RỐNG…

U Minh Cổ Xà bị bạch thương đâm trúng, mũi thương xuyên qua lớp vẩy, cơ thể đau đớn điên cuồng gầm thét.

- Khốn kiếp.

Văn Tự Thiên ngưng tụ hắc khí, ma đao chém ngang, đao khí phá không bay về phía tam đại thánh tử.

- Bá Vương Quyền.

- ẦM…

Vô Cực Thánh Tử tung quyền đánh nát đao khí, đại thủ truyền đến cảm giác tê dại, cơ thể bị đẩy lùi về phía sau, đến khi nhìn lại thì đối thủ đã rời đi, hai vị thánh tử còn lại đang đuổi theo.

- Thiên Ảnh Nhất Kiếm.

Linh Mộng chém ra một đạo kiếm khí đẩy lùi Âm Lang sau đó xoay người bay về phía U Minh Cổ Xà.