Năm ngày sau, bên trong Cửu Huyền Thánh Thành, truyền tống trận lóe sáng, một đám người bước ra, dẫn đầu là trưởng lão Thánh Cung, chấp sự và đệ tử đi phía sau.
Lâm Phong vừa rời khỏi truyền tống trận liền nghe được thanh âm hò hét từ khắp nơi truyền đến, hàng vạn tu sĩ đã tập trung bên ngoài truyền tống trận để chào đón Thánh Cung khải hoàn trở về.
- Cảm giác cũng không tệ.
Tu sĩ xếp thành hai hàng kéo dài từ Thánh Thành đến tận đại môn Thánh Cung vui vẻ hò hét, mấy năm gần đây, Ma Giáo liên tục tập kích, thiên hạ phẫn nộ, lần này Thánh Cung đại thắng xem như là thay trời hành đạo.
Bên ngoài Thánh Môn, toàn bộ trưởng lão, chấp sự và đệ tử Thánh Cung đã đứng chờ sẵn, trong đó có cả đám đồng bọn của Lâm Phong.
Lãnh Phi Dao đứng phía sau nhị trưởng lão Đan Cung, vẻ mặt hưng phấn.
- Tỷ tỷ uy vũ.
Phong Viêm nhíu mày, ánh mắt kinh ngạc.
- Nhân phẩm của Lâm sư đệ không phải dạng vừa đâu.
Lần này tập kích Ma Giáo, tứ đại Thánh Cung tử trận hơn trăm, bị thương gần ngàn, trưởng lão vẫn lạc cũng có vài vị, vậy mà tên sư đệ này vẫn còn ngon lành.
Lãnh Phi Dao gật đầu phụ họa.
- Ta nghe gia gia nói người xấu thường sống lâu.
- Lãnh trưởng lão cao minh.
- Trật tự.
Lưu Vũ Đồng liếc nhìn hai tên đệ tử phía sau, dù Lâm Phong không phải là loại tốt lành gì cũng không thể nói công khai như vậy được, hơn nữa tên đệ tử này của bà còn vừa lập được đại công.
Sau khi tiến vào Chủ Cung, Thánh Chủ Mã Vạn Long bắt đầu luận công ban thưởng, tất cả tu sĩ tham gia tập kích Ma Giáo đều sẽ được trọng thưởng.
Lâm Phong được ban thưởng 100 vạn trung phẩm linh thạch, vì để tránh bị người khác để ý hắn đã ném công lao phá giải Phệ Linh Đại Trận cho Linh Mộng, đổi lại yêu nữ phải giao cho hắn 10 vạn thượng phẩm linh thạch.
Chuyện Lâm Phong giúp Cửu Huyền Thánh Mẫu giải độc tạm thời giữ bí mật, dù sao lão Thánh Chủ cũng đã cho hắn một cái kim bài, xem như là ban thưởng.
Vài ngày trôi qua, trong lúc đám đệ tử Thánh Cung vẫn đang bàn luận về trận Thánh Ma đại chiến thì một tin tức chấn động lại xuất hiện.
Lãnh gia chuẩn bị tổ chức thiên kiêu đại hội, mục đích là lựa chọn đạo lữ cho Lãnh Hàn Băng, chỉ cần là thanh niên chưa thành gia lập thất đều có cơ hội tham gia.
Tin tức vừa truyền ra, Thánh Thành liền dậy sóng, Lãnh Hàn Băng là viên ngọc quý của Lãnh gia, thiên sinh tuệ chất, kinh tài tuyệt diễm nếu không phải Linh Mộng cường thế độc chiếm thì đã có vô số thiên kiêu đến cầu thân.
Bây giờ Lãnh gia đã lên tiếng cho dù là Thánh Nữ cũng không thể ngăn cản đám lang sói ngoài kia.
Một khi thành công bước vào Lãnh gia không chỉ ôm được mỹ nhân mà còn thu được tài nguyên phong phú, đúng là nhất tiễn hạ song điêu.
- Sóng gió phủ đời trai, tương lai nhờ nhà vợ.
Lâm Phong thở dài cảm thán, từ khi trở về Thánh Cung, hắn bắt đầu bế quan luyện đan, nhờ vào thiên phú vạn năm có một và Vô Cực Thánh Thụ trợ giúp mà trình độ đan đạo của hắn không ngừng tăng lên, gần như tiếp cận cửu đan.
Trong lúc Lâm Phong chuẩn bị trùng kích cửu đan thì Phong Viêm xuất hiện nói cho hắn biết chuyện Lãnh gia tổ chức thiên kiêu đại hội.
Hai người trò chuyện một lúc thì Phong Viêm rời đi, Lâm Phong cũng không còn tâm trạng luyện đan.
- Tiểu tử, cẩn thận bị đào gốc tường.
- Có khi nào là chủ ý của yêu nữ không?
Lâm Phong càng nghĩ càng thấy chuyện lần này có liên quan đến Linh Mộng.
Trước khi trở về Thánh Cung, hắn và yêu nữ đã thương lượng về chuyện của Diệt Phượng, lúc đầu Lâm Phong hét giá năm trăm khối Hỏa Nguyên Thạch, Linh Mộng suýt chút nữa đã động thủ nhưng bị Hàn Băng kịp thời ngăn cản.
Sau khi thương lượng một lúc, cả hai quyết định chốt giá năm mươi khối Hỏa Nguyên Thạch nhưng trong người Linh Mộng chỉ có mười mấy khối.
Một khối Hỏa Nguyên Thạch có giá dao động từ năm ngàn đến một vạn thượng phẩm linh thạch, lần giao dịch này Lâm Phong thu về ít nhất 25 vạn thượng phẩm linh thạch.
Lâm Phong đồng ý lấy trước mười khối Hỏa Nguyên Thạch với điều kiện Diệt Phượng phải do hắn tạm thời bảo quản, đợi khi Linh Mộng tìm đủ nguyên thạch thì đến nhận hàng.
- Chuyện lần này có lẽ không liên quan đến nha đầu đó.
Theo kinh nghiệm nhìn người mấy chục vạn năm của lão đầu thì Linh Mộng không phải là loại người thích dùng mưu kế.
- Không phải yêu nữ thì là ai?
- Chuyện đó quan trọng sao?
- Vẫn là tiền bối cao minh.
Chuyện quan trọng bây giờ là phải tìm hiểu tin tức về thiên kiêu đại hội của Lãnh gia, ít nhất cũng phải biết được quy tắc tranh tài.
Đúng lúc này, bên ngoài phòng truyền đến tiếng hét vang dội.
- Tiểu Phong tử, không xong rồi…
Lâm Phong vừa nghe liền nhận ra là giọng của tiểu sư tỷ, hắn vội bước ra mở cửa.
- Sư tỷ, có chuyện gì vậy?
Phi Dao vừa nhìn thấy Lâm Phong lập tức kéo hắn đi.
- Đại sự không ổn, tỷ tỷ xảy ra chuyện rồi.
- Cái gì?
- Không có thời gian giải thích đâu, đệ mau đi theo ta.
Hai người vừa đi vừa nói, khi tới trước đại môn của Lãnh gia thì Lâm Phong cơ bản đã hiểu rõ mọi chuyện.
Khi Phi Dao biết được tin Lãnh gia muốn mở hội tìm đạo lữ cho tỷ tỷ, nàng lập tức chạy đi thông báo nhưng tỷ tỷ của nàng lại không quan tâm, chỉ nói đúng một câu.
- Chuyện hôn sự ta sẽ nghe theo trưởng bối.
Lúc đầu Phi Dao còn tưởng bản thân nghe lầm cho đến khi nàng bị tỷ tỷ đuổi ra khỏi phòng mới bừng tỉnh, sau đó lập tức chạy đi tìm Lâm Phong.
- Đệ nói xem có phải tỷ tỷ bị trúng tà rồi không?
- Làm sao đệ biết được.
Hai người vừa bước vào đại môn thì có một lão đầu xuất hiện, ánh mắt lão dừng lại trên người Lâm Phong.
- Gia chủ muốn gặp ngươi.
Lãnh Phi Dao vội bước tới che trước người tiểu sư đệ, vẻ mặt lấy lòng nhìn lão đầu đối diện.
- Tam thúc, có chuyện gì sao?
- Không có gì.
- Vậy ta đưa hắn tới chỗ tỷ tỷ trước sau đó sẽ đến gặp phụ thân có được không?
Phi Dao vừa dứt lời liền kéo theo Lâm Phong rời đi, lão đầu lần nữa xuất hiện trước mặt hai người.
- Nhị tiểu thư, đừng làm khó lão phu.
Lâm Phong nhìn tiểu sư tỷ muốn mở miệng thì ngăn lại.
- Làm phiền tiền bối dẫn đường.
- Tốt.
Phi Dao nhìn một già một trẻ rời đi, tức đến dậm chân, kế hoạch chưa thành đã bị lão phụ thân ngăn cản.
Lão đầu dẫn theo Lâm Phong đi tới trước một căn phòng thì dừng lại.
- Đến rồi.
- Đa tạ tiền bối dẫn đường.
Lâm Phong nhìn lão đầu rời đi sau đó xoay người bước tới trước cửa phòng, hắn còn chưa kịp làm gì thì cửa phòng đã tự mở, giọng nói uy nghiêm từ bên trong truyền ra.
- Vào đi.
Bên trong căn phòng là một không gian rộng lớn được bài trí sang trọng, giữa phòng có một trung niên nam tử đứng đó, chỉ là bóng lưng cũng toát ra khí thế bất phàm.
Lâm Phong lập tức hành lễ với đối phương.
- Tham kiến Lãnh chấp sự.
Lãnh Tuyên xoay người, ánh mắt đánh giá tiểu tử đối diện, còn nhớ lần đầu hai người gặp nhau tên nhóc này chỉ là hạng vô danh muốn bước vào Thánh Cung, vài năm trôi qua đã cá chép hóa rồng, trở thành nhân trung long phượng.
- Tiểu tử ngươi đến đây có phải vì chuyện thiên kiêu đại hội không?
- Tiền bối cao minh, vừa nhìn đã nhận ra.
- Chuyện của ngươi và Hàn Băng lão phu đã nghe nói qua nhưng đại môn Lãnh gia không phải ai cũng có thể bước vào.
- Tiểu bối minh bạch.
Lâm Phong gật đầu, trong lòng âm thầm tính toán, nếu không bước qua được vậy chỉ có thể đào lỗ chui vào.