Thiên La

Chương 304: Thiên Kiêu Đại Hội



Cửu Huyền Thánh Cung, bên trong một căn phòng, từng tiếng long ngâm không ngừng vang vọng, nếu không phải có cấm chế tồn tại thì đã truyền khắp Thánh Cung.

Lâm Phong ngồi trên giường, vẻ mặt thống khổ, một đầu kim long dài hơn vài trượng quấn chặt lấy cơ thể của hắn.

- ẦM…

Hư ảnh kim long tan vỡ, hai mắt Lâm Phong dần mở ra.

- Lại thất bại.

- Tiểu tử ngươi nghĩ thượng cổ long hồn dễ bị thuần phục như vậy?

- Chẳng phải phượng hồn đã bị yêu nữ trực tiếp trấn áp đó sao?

- Đèn lồng sao có thể so với trăng sáng.

Trong trận đại chiến ở Thiên Phong Sơn Mạch, Linh Mộng bá đạo trấn áp phượng hồn, thu phục Diệt Phượng chỉ trong thời gian vài hơi thở.

Sở dĩ Linh Mộng có thể thành công là vì hỏa linh thể thích hợp với phượng hồn, bản thân nàng lại chủ tu kiếm đạo, tu vi vương giả thất cấp có thể trấn áp thiên cấp binh khí cũng không phải là chuyện gì khó.

Từ khi trở về Thánh Cung đến giờ đã gần một tháng trôi qua, Lâm Phong vừa luyện đan vừa thu phục long hồn, dù có trận pháp và Vô Cực Thánh Thụ trợ giúp nhưng tốc độ của hắn vẫn rất chậm.

Mấy ngày trước Lâm Phong đã thành công trấn áp huyền cấp kim long sau đó trùng kích địa long, kết quả liên tục thất bại.

Không có long hồn trợ giúp thì Đồ Long Đao không thể phát huy tối đa sức mạnh, bây giờ chẳng khác gì một thanh huyền cấp binh khí.

- Chẳng lẽ ta thật sự không bằng yêu nữ kia?

- Tay có ngón ngắn ngón dài, người có chỗ này chỗ khác, ít ra thiên phú luyện đan của tiểu tử ngươi không tồi.

- Tiền bối cao minh.

Lâm Phong hít vài hơi lấy lại tinh thần, hắn tiếp tục cảm ngộ truyền thừa bên trong Đồ Long Đao, Thông Thiên Giới Chỉ lóe sáng, không ngừng tỏa ra khí tức của Vô Cực Thánh Thụ.

Thời gian một tháng trôi qua, Nam Hoang dần trở lại yên bình, sau khi bị Thánh Cung đánh bại thì Ma Giáo dần im hơi lặng tiếng.

Không còn bị Ma Giáo đe dọa, thiên hạ thái bình, thành trì khôi phục, tu sĩ có thể yên tâm tu luyện.

Lâm Phong từ trong phòng bước ra, trên khuôn mặt hiện rõ nụ cười hài lòng, vài ngày trước hắn đã thành công bước vào cảnh giới cửu đan, ngay cả địa cấp long hồn cũng bị thu phục.

- Cảm giác không tệ.

Nếu không phải hôm nay là ngày Lãnh gia tổ chức thiên kiêu đại hội thì Lâm Phong vẫn sẽ tiếp tục bế quan tu luyện.

- Lâm sư đệ.

Lâm Phong vừa bước đến đại môn thì nghe được một giọng nói quen thuộc truyền đến, vài thân ảnh tiến về phía hắn.

- Phong sư huynh, Tuệ Vân sư tỷ sao mọi người lại ở đây?

- Tất nhiên là đợi đệ.

Không chỉ có Phong Viêm, Tuệ Vân ngay cả Mạc Cương cũng theo đến.

Lâm Phong nhìn thấy Mạc Cương, trong lòng có chút không yên, từ lúc thu nhận tên này đến giờ thì hắn vẫn chưa chỉ điểm cho đối phương được bao nhiêu.

- Đợi khi thiên kiêu đại hội kết thúc phải tìm cách đào vài bộ đan thư của lão đầu mới được.

Bên trong Thánh Thành lúc này vô cùng náo nhiệt, từ khi Lãnh gia tuyên bố tổ chức thiên kiêu đại hội đã có không ít thiên tài kéo đến.

Không chỉ có thiên tài Cửu Huyền Thánh Cung mà tứ đại Thánh Cung còn lại cũng phái đệ tử đến tham gia đại hội, lúc này đại môn Lãnh gia đã bị tu sĩ vây kín, bọn họ đến đây không chỉ để tham gia đại hội mà còn để ngắm nhìn những tuyệt thế thiên tài.

Tuy Lãnh gia đã thông báo chỉ cần là thanh niên độc thân, lý lịch trong sạch đều có thể tham gia đại hội nhưng không phải ai cũng có thể bước qua đại môn.

Phía trước đại môn của Lãnh gia có mười mấy tên tu sĩ đứng canh, muốn tiến vào bên trong chỉ có hai cách, một là thông báo thân phận, hai là đánh bại đám người này.

Từ khi đại môn mở ra đã có hơn trăm tên khiêu chiến nhưng không có một tên nào vào được bên trong.

- Chỉ có mười tám tên hộ vệ, hình như hơi ít.

Lúc này đám người Lâm Phong đã đến trước đại môn Lãnh gia, ánh mắt hắn liếc nhìn xung quanh, nơi này có hơn vạn tu sĩ nếu cùng xông vào thì thủ kiểu gì.

Một thanh niên đứng bên cạnh nghe Lâm Phong nói liền bày ra vẻ mặt khinh thường, ở đâu lại chui ra một tên quê mùa như vậy nhưng khi nhìn rõ y phục của đối phương, vẻ mặt lập tức thay đổi.

- Đạo hữu có điều không biết, mỗi lần chỉ có thể cử một người xông quan.

- Nếu vậy sao không dùng xa luân chiến?

- Đám hộ vệ này nửa canh giờ sẽ thay đổi một lần.

- Thì ra là như vậy.

Lâm Phong gật đầu xem như đã hiểu, Lãnh gia để hộ vệ bên ngoài là muốn ngăn không cho quần chúng tiến vào.

Với thực lực của Lâm Phong một khi xông quan chắc chắn sẽ thất bại, hắn chỉ có thể đi con đường còn lại.

Đúng lúc này, một thanh niên xuất hiện, người này tướng mạo tiêu soái, khí thế bất phàm, tay cầm trường kiếm, trên người mặc y phục Cửu Huyền Thánh Cung, vừa nhìn đã biết không phải dạng vừa.

Thanh niên đi đến trước đại môn Lãnh gia thì dừng lại hành lễ.

- Tại hạ Bạch Tinh, chấp sự Cửu Huyền Chiến Cung đến tham gia đại hội.

Đám hộ vệ tự động tách ra, Bạch Tinh vừa bước vào liền nhận được một cái thẻ bài dùng để chứng minh thân phận.

Phong Viêm bước tới vỗ vai tên sư đệ.

- Không còn sớm nữa, chúng ta mau vào thôi.

- Tốt.

Lâm Phong dẫn đầu đoàn người bước vào, vừa đến gần đại môn thì bị đám hộ vệ ngăn lại.

- Tại hạ Lâm Phong, chân truyền đệ tử Cửu Huyền Đan Cung đến tham gia đại hội.

Chân truyền đệ tử có thể thông quan, Lâm Phong vừa bước vào thì có một tên hộ vệ chạy tới đưa cho hắn một cái lệnh bài.

- Hửm?

Phong Viêm đứng bên cạnh nhìn sắc mặt sư đệ đột nhiên thay đổi, nhỏ giọng hỏi.

- Có chuyện gì sao?

- Không có gì.

Lâm Phong nhếch môi, tiếp tục bước vào bên trong, giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Xem ra nha đầu kia đã hoàn toàn bị tiểu tử ngươi dụ dỗ rồi.

- Cái gì mà dụ dỗ, nàng là bị tấm chân tình của ta cảm động.

Trong lúc đưa lệnh bài cho Lâm Phong, tên hộ vệ đã lén đưa thêm cho hắn một cái giới chỉ, bên trong chứa toàn bảo vật, chắc là lão bà của hắn đã bí mật chuẩn bị.

- Lần này muốn thua cũng không được.

Bên trong Lãnh gia đã có không ít người đến, phần lớn là thiên kiêu đến từ Thánh Cung và đại tộc, y phục hoa lệ, khí chất bất phàm.

Phong Viêm nhìn một đám người tụ tập bên trong hoa viên, ánh mắt híp thành một đường, nhỏ giọng nhắc nhỡ Lâm Phong.

- Cửu Huyền bát đại gia tộc đều có mặt, sư đệ phải cẩn thận.

- Bát đại gia tộc?

- Đệ không biết bọn họ?

- Hình như chưa từng nghe qua.

Từ khi bước vào Cửu Huyền Thánh Cung, Lâm Phong một lòng tu luyện, không tranh với đời cho nên số người hắn quen biết chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Phong Viêm nhìn vẻ mặt mờ mịt của tên sư đệ, xem ra tên này thật sự không biết gì về Cửu Huyền bát tộc.

Bên trong Cửu Huyền có bát đại gia tộc, Lãnh gia và Phong gia là hai trong số đó, mỗi đại gia tộc đều có tôn giả tọa trấn, tài nguyên phong phú, tộc nhân vô số.

Địa vị của Lãnh gia bên trong Cửu Huyền bát tộc được xếp vào top đầu cho nên các gia tộc còn lại muốn lôi kéo là chuyện bình thường.

Lâm Phong nghe gian thương nói, trong lòng chợt xuất hiện chút áp lực, không ngờ lão bà của hắn lại có nhiều người theo đuổi như vậy.

Trong lúc Lâm Phong đang âm thầm cảm thán thì một giọng nói như chim hót truyền đến.

- Tuệ Vân sư tỷ.

Lãnh Phi Dao từ xa chạy đến, vẻ mặt tò mò nhìn đám người đối diện.

- Sao bây giờ mọi người mới đến?

Phong Viêm liếc nhìn tên sư đệ bên cạnh.

- Bọn ta còn phải đợi Lâm sư đệ chuẩn bị lễ vật.

Phi Dao vừa nghe đến lễ vật liền chạy tới bên cạnh tên sư đệ của nàng.

- Mau lấy lễ vật ra cho ta xem.

- Bây giờ chưa phải lúc.

Lâm Phong lắc đầu, lễ vật của hắn mang đến đều là tuyệt thế bảo vật, bây giờ mà lấy ra không chừng sẽ làm cho đám thiên kiêu kia bỏ về hết.