Mục tiêu tiếp theo của Lâm Phong là khu giao dịch binh khí nhưng thứ hắn muốn tìm không phải là binh khí mà là Không Gian Chi Thạch.
Trong lúc Lâm Phong đang tìm khoáng thạch thì giọng nói của bạo nữ truyền đến.
- Ngươi thấy vòng tay này thế nào?
Lâm Phong nhìn một lúc rồi đưa ra nhận xét.
- Thứ này được luyện chế từ Thâm Hải Tinh Kim, là một món địa cấp bảo vật có khả năng phòng ngự.
- Ngươi… ta không hỏi cấp độ.
- Vậy ngươi muốn hỏi cái gì?
- Ta muốn biết thứ này có hợp với ta không?
Lâm Phong không cần suy nghĩ liền trả lời.
- Không hợp.
- Tại sao?
- Địa cấp bảo vật đối với ngươi vô dụng.
- Ngươi… khốn kiếp.
Phong Thanh Thanh trừng mắt nhìn dâm tặc một cái sau đó xoay người rời đi, Lâm Phong mờ mịt nhìn theo, hình như hắn đâu có nói gì sai a.
- Tiểu tử ngươi không nhận ra thái độ của nha đầu đó đã thay đổi sao?
- Tất nhiên là có.
- Vậy sao không giữ nha đầu đó lại.
- Giữ lại làm gì?
Lão đầu im lặng một lúc.
- Vậy tiểu tử ngươi nhận ra thứ gì?
- Ta nói cho lão biết, trong một tháng sẽ có vài ngày nữ nhân đổi tính, nếu gặp phải thì tốt nhất nên tránh xa.
- Hài…
Lâm Phong tiếp tục tìm kiếm khoáng thạch, nhân phẩm của hắn hôm nay không tệ, vậy mà có thể tìm thấy hai khối Không Gian Chi Thạch.
Nửa canh giờ sau, Lâm Phong đến chỗ thanh toán thì nhìn thấy gian thương đang đứng đợi ở đó.
- Phong sư huynh, sao huynh lại ở đây?
- Ta chọn vật phẩm xong thì đến đây chờ đệ.
Phong Viêm liếc nhìn xung quanh chỉ thấy một mình Lâm Phong, hắn nhịn không được hỏi.
- Chỉ có mình đệ thôi sao?
- Có vấn đề gì sao?
- Biểu tỷ của ta đâu?
- Đi rồi.
Lâm Phong vừa dứt lời liền bước tới thanh toán vật phẩm, đi dạo chưa tới một canh giờ đã tốn của hắn hơn trăm vạn trung phẩm linh thạch.
- Xem ra bế quan tu luyện vẫn tốt hơn.
Phong Viêm ngẩn người, vừa rồi hắn cố tình rời đi là muốn tạo cho biểu tỷ và tên sư đệ này có không gian riêng, xem ra kế hoạch đã thất bại.
Lâm Phong bước tới bên cạnh vỗ vai gian thương, vẻ mặt quan tâm.
- Phong sư huynh, hình như sắc mặt của huynh không được tốt, có chuyện gì hả?
- Không có gì.
Phong Viêm lấy ra một cái ngọc giản đưa cho Lâm Phong.
- Cho đệ.
- Là thứ gì vậy?
- Bên trong là vật phẩm Vạn Bảo Các sẽ mang ra đấu giá trong đại hội lần này.
Thần thức của Lâm Phong đảo qua vài lần, bên trong ngọc giản là thông tin chi tiết của hơn hai trăm vật phẩm sẽ được mang ra đấu giá.
- Chẳng phải bọn họ vẫn đang lựa chọn vật phẩm sao?
- Vật phẩm đã sớm được lựa chọn, chỉ cần kiểm tra chất lượng nữa là xong.
Trước khi vật phẩm được đưa tới thì Vạn Bảo Các đã nhận được danh sách, bọn họ lập tức lựa chọn vật phẩm, nếu chất lượng không có vấn đề sẽ được mang ra đấu giá.
Sau khi rời Vạn Bảo Các, Lâm Phong không lập tức trở về Thánh Cung mà đi đến Thiên Khí Các, tên phục vụ vừa nhìn thấy ký hiệu trên y phục của hắn liền mỉm cười chạy đến chào hỏi.
- Khách quan mời vào bên trong.
- Ta muốn gặp quản lý.
- Làm phiền khách quan đợi một chút, tiểu nhân lập tức đi mời quản lý.
Lâm Phong gật đầu, vẻ mặt hài lòng, với thân phận chân truyền đệ tử Đan Cung của hắn thì không cần phải nhiều lời.
Trong lúc chờ đợi, Lâm Phong lượn vài vòng bên trong Thiên Khí Các, số lượng binh khí nơi này còn nhiều hơn ở Vạn Bảo Các, chỉ riêng trường đao đã có hơn ngàn kiện.
- Lão đầu, nhìn xem có thứ tốt không?
- Thứ tốt thì không nhiều, thứ nhiều thì không tốt.
Lâm Phong nhìn thêm vài lần rồi rời đi, lúc này hắn không thiếu binh khí, trừ Đồ Long Đao không thể tùy tiện sử dụng thì vẫn còn một đám binh khí lấy được bên trong U Minh bảo khố.
Lúc sau, tên phục vụ quay trở lại, bên cạnh còn có thêm một trung niên nam tử, thân thể cường tráng, vừa nhìn đã biết là một luyện khí sư.
- Tại hạ Triệu Minh, không biết đạo hữu cần gì?
- Ta muốn luyện chế một loại trận bàn.
Lâm Phong lấy ra một cái túi trữ vật ném cho đối phương, Triệu Minh vừa nhìn thấy thứ bên trong liền biến sắc.
- Mời tiểu hữu vào trong.
- Tốt.
Hai người tiến vào bên trong một căn phòng, Lâm Phong mỉm cười nhìn đối phương.
- Triệu quản lý, loại trận bàn này trong thời gian tới ta cần sử dụng, hi vọng Thiên Khí Các có thể nhanh chóng hoàn thành.
- Tiểu hữu yên tâm, loại trận bàn này không khó luyện chế, trong vòng nửa tháng sẽ hoàn thành.
- Chuyện liên quan đến trận bàn xin quản lý giúp ta giữ bí mật.
- Không thành vấn đề.
Hai bên thương lượng một lúc thì Lâm Phong rời đi, trên đường trở về hắn liên tục cùng lão đầu trao đổi.
- Lão đầu, làm như vậy thật sự không sao chứ?
- Yên tâm, tất cả đều nằm trong tính toán của lão phu.
Lâm Phong không hiểu sao trong lòng vẫn bất an, gần như tất cả Không Gian Chi Thạch của hắn đều đưa hết cho Triệu Minh, lỡ như xảy ra vấn đề thì thảm rồi.
Lão đầu nhìn vẻ mặt lo lắng của Lâm Phong, nhỏ giọng trấn an.
- Trình độ của đám luyện khí sư ở Thiên Khí Các không tệ, sẽ không làm hỏng Không Gian Chi Thạch của tiểu tử ngươi.
- Ta không lo chuyện đó.
Lâm Phong nhíu mày, không hiểu sao lần nào lão cũng đoán được tâm tư của hắn.
- Ta chỉ lo chuyện này sẽ bị người khác nghi ngờ.
- Sao có thể, lão phu đã tính hết rồi.
- Một tên đan sư đi luyện chế trận bàn, không đáng nghi sao?
- Cùng lắm thì lão phu sẽ biến tiểu tử ngươi thành đan trận song tu.
Chuyện lần này có liên quan đến ngoại vực dị thú, một khi xảy ra sai lầm thì dù là Thánh Cung cũng không cứu được hắn.
Thời gian trôi qua, chỉ còn ba ngày nữa là Vạn Bảo Các tổ chức đại hội đấu giá, lúc này khách điếm bên trong Thánh Thành gần như đã chật kín chỗ.
Bên trong một căn phòng sang trọng, vài người đang tụ tập bàn luận về vật phẩm đấu giá, chỉ có một nữ tử là thờ ơ, ánh mắt nàng nhìn dòng người tấp nập như đang tìm ai đó.
Lão đầu bước tới bên cạnh nàng, nhẹ giọng hỏi.
- Tiểu thư thật sự không đến Thánh Cung tìm hắn sao?
- Không cần, ta sẽ ở đây chờ hắn.
Từ nơi này có thể nhìn thấy đại môn của Vạn Bảo Các, chỉ cần hắn đến thì nàng sẽ nhìn thấy.
Nữ tử chợt xoay người nhìn lão đầu.
- Tam thúc, đã tìm thấy thứ kia chưa?
- Tiểu thư yên tâm, tất cả đã chuẩn bị đầy đủ.
- Chuyện này có liên quan đến tương lai của gia tộc, nhất định phải cẩn thận.
- Lão phu hiểu.
Bên ngoài truyền tống trận Cửu Huyền Thánh Thành, chỉ có vài bóng người qua lại, cảnh tượng hiếm thấy.
- Sao hôm nay lại ít người như vậy?
Lâm Phong lúc này đã dịch dung thành một tu sĩ bình thường, ánh mắt liên tục đảo xung quanh, trong lòng có chút bất an.
- Chuyện này cũng bình thường.
Vạn Bảo Các sắp đấu giá, phần lớn tu sĩ bên trong Thánh Thành đều muốn đến xem, tất nhiên sẽ không ai dùng truyền tống trận rời đi.
Lâm Phong nghe lão đầu phân tích, trong lòng yên tâm hơn một chút, hắn chầm chậm bước vào bên trong truyền tống trận.
Phía bên kia truyền tống trận là Hoang Nguyên vô tận, Lâm Phong vừa truyền tống xong liền kích hoạt pháp chỉ, cả người hắn hóa thành một đạo hắc quang bay đi.
Cách Cửu Huyền Thánh Thành hai trăm dặm về phía tây có một cái sơn cốc, nơi này địa hình hiểm trở, gần như không có yêu thú xuất hiện nên khá ít tu sĩ lui tới.
Một đạo hắc quang bay vào bên trong sơn cốc sau đó đáp xuống một ngọn tiểu sơn.
- Lão đầu có phát hiện gì không?
- Không.
Trong lúc phi hành, Lâm Phong cố ý lạng lách vài vòng để lão đầu quan sát, đến khi xác định không có người theo dõi thì mới an tâm bay vào sơn cốc.