Thiên La

Chương 309: La Bàn Không Gian



Bạch vụ từ bên trong Thông Thiên Giới Chỉ bay ra hóa thành hư ảnh lão đầu.

- Tiểu tử ngươi hôm nay sao lại nhát gan như vậy?

- Cẩn thận thì hơn.

Chuyện hôm nay lỡ như bị phát hiện thì Lâm Phong sẽ trở thành danh nhân đại lục, được tất cả tu sĩ trong thiên hạ theo đuổi.

Vì để đề phòng, Lâm Phong còn đặt thêm mấy cái ma trận trên đường, một khi có biến sẽ lập tức kích hoạt.

- Tiểu tử ngươi đừng lề mề nữa, mau bắt đầu thôi.

Lâm Phong đeo khối Trấn Yêu Thạch lên người, ngay cả Hộ Thần Giáp cũng được hắn kích hoạt.

Sau khi chuẩn bị đầy đủ, Lâm Phong lấy ra một cái trận bàn, đây chính là thứ hắn đã nhờ Thiên Khí Các luyện chế gọi là La Bàn Không Gian, tuy thứ này chỉ to bằng bàn tay nhưng đã nuốt của Lâm Phong mấy chục cân Không Gian Chi Thạch.

Đại thủ kết ấn, La Bàn Không Gian lơ lửng trên không.

- Đi.

La bàn bay về phía chỉ định, thoáng cái đã cách Lâm Phong mấy dặm.

- Lão đầu, nhiêu đây đủ chưa?

- Thêm chút nữa đi.

La bàn bay thêm một lúc thì dừng lại, nếu còn tiếp tục bay đi thì Lâm Phong sẽ không thể kiểm soát.

- Khai.

La Bàn Không Gian rung lên, kích thước không ngừng mở rộng, đường kính dần vượt qua trăm trượng, một cổ khí tức kinh thiên động địa từ bên trong la bàn truyền ra, dù Lâm Phong đứng cách đó vài dặm vẫn cảm giác khó thở.

- HỐNG…

Tiếng gầm thét của yêu thú vang vọng khắp sơn cốc, một cái đầu chuột đen thui từ bên trong La Bàn Không Gian thò ra.

- Y như thật luôn.

Lâm Phong nhìn đầu yêu thử cách đó vài dặm, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc, từng động tác cử chỉ đều sống động như thật, chẳng khác gì một đầu yêu thú còn sống.

Lão đầu từng tìm hiểu qua một loại bí thuật của Thi Tông có thể điều khiển thi thể yêu thú, đây là lần đầu tiên lão sử dụng, kết quả so với tưởng tượng còn tốt hơn.

- ẦM… ẦM…

Một nửa thân thể ngoại vực dị thú vừa ra khỏi La Bàn Không Gian thì thiên địa chợt xuất hiện dị biến, trăm dặm đại địa rung chuyển, linh khí bạo động.

Lâm Phong còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì giọng nói nóng vội của lão đầu truyền đến.

- Mau thu la bàn lại.

- Thu.

Ngoại vực dị thú còn chưa kịp xuất thế đã bị thu vào, La Bàn Không Gian trở lại như ban đầu sau đó bay tới bên cạnh Lâm Phong, vẻ mặt hắn vẫn chưa hết hoảng sợ.

- Lão đầu, vừa rồi có chuyện gì xảy ra vậy?

- Không ngờ thiên địa đã bị tổn hại nghiêm trọng đến như vậy.

Ngoại vực dị thú vẫn chưa bộc lộ hoàn toàn khí tức, uy lực chỉ vừa tiếp cận với thánh nhân, vậy mà thiên địa đã không dung.

Lâm Phong nghe lão nói, vẻ mặt mờ mịt.

- Ý của lão là cổ uy áp vừa rồi có uy lực ngang với thánh nhân?

- Không sai.

- Hèn gì lại kinh khủng như vậy.

Cổ khí tức vừa rồi vô cùng đáng sợ, đối diện với nó Lâm Phong chỉ biết trơ mắt đứng nhìn, ngay cả ý nghĩ chạy trốn cũng không có.

- Đợi đã, lão nói thiên địa không dung là sao?

- Trở về rồi nói.

Động tĩnh vừa rồi lớn như vậy có khả năng sẽ làm cho cường giả chú ý, Lâm Phong lập tức kích hoạt ma trận, cơ thể tan biến giữa thiên địa.

Lâm Phong rời đi được một lúc thì có vài lão đầu mặt y phục Cửu Huyền Thánh Cung xuất hiện gần vị trí hắn biến mất, vẻ mặt nghiêm trọng.

- Không gian hỗn loạn, không lẽ có thánh nhân xuất thủ?

- Không thể nào.

- Lão phu cảm giác có khí tức của yêu thú.

- Phải mau chóng thông báo chuyện này cho Thánh Chủ.

Đám lão đầu quan sát một lúc rồi rời đi, có thể làm cho không gian hỗn loạn thì thực lực đã tiếp cận thánh nhân, dù bọn họ ở lại cũng không làm được gì.

Trên đường trở về, Lâm Phong vừa đi vừa nghe lão đầu giải thích, theo suy đoán của lão thì mảnh thiên địa này đã bị tổn hại nghiêm trọng, một khi thánh nhân động thủ có thể làm không gian sụp đổ bất kỳ lúc nào.

- Ý của lão là thánh nhân không thể động thủ?

- Có thể mọi chuyện còn nghiêm trọng hơn.

- Thì ra là vậy.

Lần trước Thánh Ma đại chiến một trận tưng bừng bên trong Thiên Phong Sơn Mạch nhưng lại không thấy thánh nhân xuất thủ, nhất định là bọn họ sợ phá hủy mảnh thiên địa này.

Giọng nói lão đầu ẩn hiện kinh ngạc.

- Tiểu tử ngươi cũng không ngốc.

- Đương nhiên, ta chính là thiên tài.

- Vậy ngươi có nghĩ đến một khả năng khác không?

- Là khả năng gì?

Lâm Phong vô thức hỏi, đột nhiên trong đầu hắn xuất hiện một ý nghĩ, vẻ mặt hoảng loạn.

- Chẳng lẽ thánh nhân đã không còn tồn tại?

- Không biết.

Với tình hình thiên địa hiện tại muốn đột phá thánh nhân là chuyện vô cùng nguy hiểm, không cẩn thận sẽ dẫn đến không gian sụp đổ.

- Lão phu nghi ngờ mấy cái Khe Nứt ngoài kia chính là dấu tích của tu sĩ đột phá thánh cấp.

- Có khi nào trong lúc đột phá thì bọn họ bị Khe Nứt hút vào không?

- Không biết.

Đột nhiên trong lòng Lâm Phong dâng trào một cảm giác thất vọng, không thể phá thánh thì sao có thể phi thăng, không thể thành tiên thì sao có thể vĩnh viễn ở cạnh lão bà.

Lão đầu thở dài.

- Trời cao không tuyệt đường người, tiểu tử ngươi đừng nghĩ nhiều.

- Ta biết rồi.

Bên trong một căn phòng sang trọng, Linh Mộng ngồi nghe huyết y nhân bẩm báo kết quả điều tra, vẻ mặt phức tạp, ngọc thủ của nàng giơ lên, huyết y nhân hiểu ý lui ra bên ngoài.

- Tây Hoang.

Từ lúc ở Vô Phong Thành, Linh Mộng đã cho người đi tìm tin tức của thánh dược, Thi Độc trong người sư phụ ngày nào chưa trừ thì nàng vẫn không thể an tâm tu luyện.

Sau bao lần tìm kiếm cuối cùng cũng tìm được một chút tin tức nhưng không phải là huyết y nhân tìm được mà là Cửu Huyền Thánh Chủ tìm được.

Tuy đã tìm được tin tức thánh dược nhưng lại ở tận Tây Hoang xa xôi, dù có tới được nơi đó cũng chưa chắc đã lấy được.

Tây Hoang có tam đại thánh địa đều là những nơi không thể tùy tiện bước vào, thánh dược lại nằm ở một trong ba nơi này.

- Dù có lật tung Tây Hoang thì ta cũng phải lấy cho bằng được thánh dược.

Ánh mắt Linh Mộng ngập tràn kiên định, nàng tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc cho dù trước mặt là cả Tây Hoang hùng mạnh.

- Người đâu.

- Có thuộc hạ.

- Trong vòng ba ngày, bản thánh nữ muốn biết tất cả những thứ liên quan đến Thiên Hỏa Sơn.

- Tuân lệnh.

Vài ngày sau, Vạn Bảo Các tổ chức đại hội đấu giá, hàng vạn tu sĩ cùng lúc kéo đến, đại môn chật kín người, không khí vô cùng náo nhiệt.

Từng dòng người chờ đợi tiến vào bên trong, mỗi người đều khoác lên mình hoa phục lộng lẫy, từ trên cao nhìn xuống như dãy trường hà muôn sắc muôn màu.

- Đại hội lần này hình như còn náo nhiệt hơn so với lần trước.

Lâm Phong nhớ lần trước Vạn Bảo Các tổ chức đại hội cũng không có được khung cảnh hoành tráng như lúc này.

Phong Viêm gật đầu.

- Ta nghe nói lần này Vạn Bảo Các tìm được không ít thứ tốt.

- Có thật không?

Lãnh Phi Dao nghe gian thương nói, ánh mắt rực rỡ hưng phấn.

Trong lúc Thánh Cung và Ma giáo đại chiến, Phong Viêm đã dẫn đầu hiệp hội đan đạo toàn lực luyện chế đan dược, nhờ đó kiếm được không ít linh thạch.

Phi Dao bây giờ không còn là Phi Dao của ngày hôm qua, linh thạch của nàng đã đủ sức tranh giành vật phẩm đấu giá.

Tuệ Vân cùng Hàn Băng vẫn giữ im lặng, cùng là nữ nhân nhưng tính tình hai nàng lại trầm tĩnh, không thích nhiều lời.

Mạc Nguyên đi sau cùng, trưởng bối bàn luận, tiểu bối như hắn không có tư cách xen vào.

- Lâm đạo hữu, đã lâu không gặp.

Khi Lâm Phong vừa bước tới đại môn Vạn Bảo Các, giọng nói quen thuộc truyền đến, hắn lập tức xoay người, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.