Lâm Phong nhìn yêu nữ dần đắm chìm vào thư tịch, hoàn toàn không để ý đến một thiên tài đứng bên cạnh, giọng nói bất mãn.
- Nếu không còn gì thì ta đi đây.
Lâm Phong đợi một lúc vẫn không nghe được Linh Mộng hồi âm, hắn tự mở cửa phòng bước ra bên ngoài, vừa rời khỏi Thánh Nữ Phủ, giọng nói của lão đầu liền truyền đến.
- Tiểu tử ngươi thật sự tặng cho nha đầu kia hai quyển đan thư?
- Có vấn đề gì hả?
- Ngươi để ý nha đầu đó rồi?
- Lão đầu nhìn kìa, heo mẹ biết trèo cây.
Lâm Phong tặng thư tịch cho yêu nữ là bất đắc dĩ, thứ nhất hắn không muốn hành tung của lão đầu bại lộ, thứ hai là hắn đánh không lại nàng, dù sao thì uống rượu mời cũng tốt hơn là uống rượu phạt.
Nghĩ đến đây, trong lòng Lâm Phong chợt xuất hiện cảm giác bất an.
- Có khi nào lão bị phát hiện rồi không?
- Có thể.
Với biểu hiện yêu nghiệt của Lâm Phong rất dễ khiến cho người khác hoài nghi trên người hắn có truyền thừa đan đạo.
- Tiểu tử ngươi không cần lo, tạm thời sẽ không sao.
- Thật là không sao?
- Nếu bọn họ muốn ra tay thì đã không đợi đến bây giờ.
- Cũng đúng.
Lâm Phong bây giờ phải nói là danh tiếng cực thịnh, một khi hắn xảy ra chuyện thì Thánh Cung cũng không dễ giải quyết, ngay cả yêu nữ cũng không thể tùy tiện đánh hắn như trước.
Thời gian trôi qua, Nam Hoang dần trở nên yên bình, Ngự Thú Thánh Cung dưới sự trợ giúp của tứ đại Thánh Cung và các thế lực đã bắt đầu khởi sắc.
Mấy ngày trước, Ngự Thú Thánh Cung đã đưa ra thông báo chiêu đồ, toàn bộ tu sĩ Nam Hoang đều có thể tham gia.
- Tứ đại Thánh Cung đúng là chịu chơi.
Lâm Phong nhìn tờ thông báo chiêu đồ trong tay, bên trên ghi rõ mỗi tu sĩ sau khi gia nhập Ngự Thú Thánh Cung sẽ được tặng một đầu yêu thú cùng cấp độ.
Như vậy vương giả đến gia nhập sẽ nhận ngay một đầu thiên thú sơ giai, Lâm Phong gia nhập sẽ nhận một đầu địa cấp yêu thú cao giai.
Liễu Huân Vũ nhìn ánh mắt sáng rực của nam nhân bên cạnh, nàng mỉm cười.
- Lâm đạo hữu có muốn gia nhập Ngự Thú không?
- Không có hứng thú.
Mấy hôm nay Lâm Phong dành phần lớn thời gian tu luyện, thỉnh thoảng hắn sẽ đến tìm Huân Vũ đi dạo.
Một tháng trước, tộc nhân Liễu gia đã trở về Trường Hà, bên trong khách điếm chỉ còn lại một mình Huân Vũ.
Lâm Phong sợ Huân Vũ gặp nguy hiểm nên đề nghị nàng dọn tới ở chung, kết quả là bị từ chối thẳng thừng.
Trước khi Lâm Phong mở lời thì Huân Vũ đã đồng ý dọn tới chỗ của Hàn Băng, nơi đó không phải Lãnh gia mà là một biệt viện bên trong Thánh Thành, nghe nói biệt viện này là do lão tổ Lãnh gia tặng cho Hàn Băng vào lúc sinh thần, giá trị không dưới trăm vạn thượng phẩm linh thạch.
Từ khi Huân Vũ dọn đến, Hàn Băng liền chuyển từ Lãnh gia về biệt viện, ngay cả Phi Dao cũng đi theo, nhưng từ lúc Lâm Phong đến tới giờ vẫn chưa nhìn thấy Hàn Băng và tiểu sư tỷ xuất hiện.
- Huân Vũ tỷ tỷ, chỉ có mình tỷ ở đây thôi sao?
- Đúng vậy.
Huân Vũ khẽ gật đầu.
- Trước khi Lâm đạo hữu đến thì Thánh Cung có phái người đến tìm Hàn Băng tỷ, Phi Dao cũng đi theo.
Lâm Phong gật đầu, bây giờ lão bà của hắn đã là chấp sự Thánh Cung, phải thường xuyên giải quyết thánh vụ, chỉ là không biết tiểu sư tỷ đi theo làm gì.
Huân Vũ nhìn nam nhân đối diện, ánh mắt thoáng do dự, bộ dáng muốn nói lại thôi, Lâm Phong chỉ liếc qua là biết nàng có tâm sự.
- Huân Vũ tỷ tỷ có chuyện gì sao?
- Chuyện về tổ địa, đạo hữu suy nghĩ thế nào rồi?
- Tỷ tỷ yên tâm, đệ sẽ sớm giải quyết.
Lúc ở Vô Phong Thành, Lâm Phong từng nói cho Huân Vũ biết vị trí của U Minh tổ địa nằm ở tận Bắc Hoang, hắn muốn mượn thế lực của Liễu gia để thu thập tin tức.
Đúng như Lâm Phong dự đoán, đại chiến Thánh Cung và Ma Giáo vừa kết thúc, Liễu gia liền cử người đến tìm, còn mang theo vô số tin tức liên quan đến Bắc Hoang.
Mấy hôm nay Lâm Phong và lão đầu đã dựa vào tin tức Liễu gia cung cấp để tìm kiếm vị trí U Minh tổ địa, cuối cùng phát hiện nơi hắn muốn tìm lại nằm sâu bên trong Băng Nguyên.
Lúc Lâm Phong chuẩn bị nói cho đám người Liễu gia biết thì bọn họ đã rời đi, bên trong khách điếm chỉ còn lại Huân Vũ.
- Bọn họ cứ như vậy mà đi sao?
- Mấy tên đó chắc là muốn tiểu tử ngươi đến Trường Hà.
Liễu gia bỏ Huân Vũ ở lại một mình là muốn Lâm Phong hộ tống nàng trở về, với tính cách của hắn nhất định sẽ không để nàng một mình rời đi.
Đúng lúc này, Hàn Băng lại mời Huân Vũ đến ở chung, đây chính là cơ hội tốt để hai vị lão bà bồi đắp tình cảm cho nên Lâm Phong quyết định qua một đoạn thời gian nữa sẽ đến Trường Hà.
Lúc đầu Huân Vũ không phản đối nhưng một tháng trôi qua Liễu gia liên tục gửi đến ba bức thư, nếu nàng còn không trở về chỉ sợ trưởng bối trong tộc sẽ bất mãn với Lâm Phong.
Lâm Phong nhíu mày, xem ra chuyện này đã không thể kéo dài.
- Vậy ba ngày sau chúng ta sẽ xuất phát.
- Tốt, ta lập tức đi hồi âm.
Huân Vũ rời phòng được một lúc thì bên ngoài lại truyền đến tiếng động, Hàn Băng và Phi Dao cùng lúc xuất hiện.
Lâm Phong vừa nhìn thấy hai vị sư tỷ liền mỉm cười chào đón nhưng hắn lại phát hiện vẻ mặt đối phương có chút không đúng.
- Hai vị sư tỷ, có chuyện gì sao?
- Đi theo ta.
Lãnh Hàn Băng vừa dứt lời liền xoay người rời đi, Phi Dao lén trừng mắt nhìn tên sư đệ.
- Đệ chết chắc rồi.
Lâm Phong đột nhiên xuất hiện dự cảm không lành, bình thường Hàn Băng sẽ không làm mặt lạnh với hắn.
Trên đường đi, Lâm Phong không ngừng dụ dỗ tiểu sư tỷ nhưng chỉ đổi lại được ánh mắt thương hại của Phi Dao.
Lúc sau, cả ba người tiến vào Thánh Nữ Phủ, Lâm Phong thầm đoán chuyện lần này nhất định có liên quan đến Linh Mộng.
Khi bước tới cửa phòng, Lâm Phong nhìn thấy có gần mười tên huyết y vệ đứng bên ngoài, trong lòng thầm kêu không ổn.
- Chẳng lẽ là thập diện mai phục.
Hàn Băng dẫn đầu bước vào, bên trong phòng ngoại trừ Linh Mộng đang nằm trên giường thì còn có một đại mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành đứng bên cạnh yêu nữ, vẻ mặt ẩn hiện lo lắng.
Đám người Lâm Phong vừa bước vào phòng liền hành lễ.
- Tham kiến Thánh Mẫu.
Linh Tuyền Thánh Mẫu mỉm cười nhìn hai nữ tử đối diện.
- Ta có chuyện muốn nói riêng với Lâm Phong.
Lãnh Hàn Băng thoáng do dự, lần này Linh Mộng xảy ra chuyện có liên quan đến Lâm Phong, để hắn một mình ở lại nàng không yên lòng.
Thánh Mẫu vừa nhìn liền nhận ra nỗi lòng của Hàn Băng.
- Nếu ngươi không yên tâm có thể đứng bên ngoài phòng chờ đợi.
- Đệ tử tuân lệnh.
Hàn Băng hành lễ xong thì dẫn theo Phi Dao rời đi, bên trong căn phòng rộng lớn chỉ còn lại ba người, không khí tĩnh lặng.
- Không cần căng thẳng, ta chỉ có vài chuyện muốn nói với ngươi.
- Đệ tử xin nghe chỉ giáo.
- Lần này ta có thể giữ lại được một mạng cũng là nhờ có tiểu tử người giúp đỡ.
Từ khi Thánh Ma đại chiến kết thúc, Linh Tuyền Thánh Mẫu phải bế quan để áp chế Thi Độc bên trong cơ thể nên vẫn chưa có thời gian nói lời đa tạ với Lâm Phong.
Dù Thi Độc đã bị Lâm Phong khống chế nhưng vẫn hung hiểm vạn phần, bất kỳ lúc nào cũng có thể phát tác, nếu không phải Linh Mộng xảy ra chuyện thì Thánh Mẫu vẫn sẽ tiếp tục bế quan.
- Đại ân cứu mạng không lời diễn tả, tiểu tử ngươi cần gì thì cứ mở lời.
- Chuyện này…
Lâm Phong nghe Thánh Mẫu nói, vẻ mặt thoáng hiện do dự, sau khi giúp Thánh Mẫu áp chế Thi Độc thì hắn đã được lão Thánh Chủ ban thưởng một cái kim bài, bây giờ mà còn đòi thêm quà thì không ổn lắm.
- Có thể góp sức cho Thánh Cung là vinh dự của đệ tử.
- Không tệ, sau này gặp phiền phức thì có thể đến tìm ta.
Linh Tuyền Thánh Mẫu khẽ gật đầu sau đó lấy ra hai quyển đan thư đặt lên bàn.
- Thứ này là ngươi đưa cho tiểu Mộng có đúng không?
- Đan thư đúng là của tiểu bối.
- Có thể trao đổi với ta không?
Ngay khi biết Linh Mộng xảy ra chuyện, Linh Tuyền Thánh Mẫu đã lập tức chạy đến, cuối cùng bà phát hiện nguyên nhân đến từ hai quyển đan thư này.
Đan thuật được ghi lại bên trong đan thư vô cùng huyền diệu, dù là bên trong Tàng Thư Các cũng không thể so sánh, nếu có thể lấy được đan thư thì trình độ đan đạo của Cửu Huyền không chừng có thể so được với Trường Hà.
Chuyện Linh Mộng dùng bạo lực đoạt lấy đan thư từ chỗ Lâm Phong đã được huyết y vệ bẩm báo cho Linh Tuyền Thánh Mẫu, chuyện này một khi truyền ra bên ngoài nhất định sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của Thánh Cung, cho nên bà mới tìm Lâm Phong để giao dịch.