Thiên La

Chương 313: Tin Tức Thánh Dược



Lâm Phong đứng bên cạnh lắng nghe, vẻ mặt dần thả lỏng.

- Đệ tử nguyện dâng tặng đan thư cho Thánh Cung.

- Làm như vậy đối với ngươi không công bằng.

- Bảo vệ, xây dựng và phát triển Thánh Cung là trách nhiệm của mỗi đệ tử, không thể vì lợi ích cá nhân mà ảnh hưởng đến tập thể, nhờ có Thánh Nữ chỉ dạy đã làm cho đệ tử giác ngộ.

Linh Tuyền Thánh Mẫu mỉm cười nhìn tên đệ tử đối diện, ánh mắt thoáng kinh ngạc.

- Ngươi không hối hận.

- Tuyệt đối không hối hận.

Ánh mắt Lâm Phong kiên định, vẻ mặt nghiêm túc, cả người thẳng đứng tỏa ra hào quang chính khí.

Thánh Mẫu khẽ mỉm cười.

- Ngươi yên tâm, công lao của ngươi ta sẽ nói lại với Thánh Chủ.

- Đệ tử xin đa tạ.

Thánh Mẫu thu lại hai quyển đan thư, ánh mắt lần nữa nhìn về phía Lâm Phong, chỉ là lần này lại ẩn chứa một ít âu lo.

- Ngoài chuyện đan thư, ta còn có một chuyện muốn nhờ ngươi giúp đỡ.

Lần trước Lâm Phong giúp Thánh Mẫu khống chế Thi Độc nhưng chỉ là phương pháp tạm thời, mỗi ngày bà đều phải vận công áp chế, tiếp tục thế này không chỉ thực lực suy giảm mà ngay cả chuyện tu luyện cũng bị ảnh hưởng.

Linh Mộng vì giúp sư phụ giải độc đã huy động toàn bộ nhân lực đi tìm tin tức thánh dược, sau vài tháng không ngừng tìm kiếm cuối cùng cũng có được kết quả.

Tây Hoang có một gốc Địa Mẫu Thánh Liên sinh trưởng bên trên Thiên Hỏa Sơn, chỉ cần lấy được một phần thánh dược là có thể giải trừ Thi Độc.

Thiên Hỏa Sơn là một trong tam đại thánh địa của Tây Hoang do Hỏa Dương Thánh Cung và tam đại gia tộc canh giữ, người bên ngoài gần như không thể tiếp cận.

Cứ cách một khoảng thời gian, Thiên Hỏa Sơn sẽ mở ra một lần để đan sư khắp thiên hạ tiến vào tu luyện nhưng chỉ được hoạt động ở những nơi cho phép.

Chỉ có tu sĩ Hỏa Dương Thánh Cung, tộc nhân tam đại gia tộc, thập đại thiên kiêu trên Đan Bảng và một số trường hợp đặc biệt được tiến vào sâu bên trong.

Linh Mộng không phải tu sĩ Tây Hoang nên chỉ có một cách duy nhất để tiến vào Thiên Hỏa Sơn là cướp đoạt vị trí thập đại thiên kiêu.

Tương truyền thập đại thiên kiêu bên trên Đan Bảng đều có thể luyện thành bát đan, trình độ chỉ hơn chứ không kém Nam Cung Như Mộng.

Lâm Phong nghe đến đây gần như đã hiểu được nguyên nhân vì sao yêu nữ lại muốn lấy truyền thừa của hắn.

- Đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời.

Đâu phải cứ có truyền thừa là luyện thành bát đan, sở dĩ Lâm Phong có được thành tựu như ngày hôm nay một phần là vì thiên phú tuyệt thế vạn năm chưa chắc đã có một, chín phần còn lại là do hắn không ngừng nỗ lực mà có được.

Lâm Phong vừa nhìn liền nhận ra tình trạng của Linh Mộng, không phải là trọng thương mà là luyện đan quá độ dẫn đến linh lực suy kiệt, hỏa khí công tâm, để có thể đạt đến tình trạng như thế này thì yêu nữ phải luyện ít nhất mười mấy lò đan dược trong một tháng.

- Đây đâu phải luyện đan mà là liều mạng.

Lâm Phong nhíu mày, hắn chợt nhận ra có gì đó không đúng.

- Chẳng phải còn có một số trường hợp đặc biệt sao?

- Đúng vậy.

Tây Hoang là nơi tập trung nhiều đan sư nhất đại lục, thực lực hùng mạnh nhưng bọn họ không kiêu ngạo mà xem thường thiên hạ, các đại thế lực ở Tây Hoang đều có qua lại với thế lực bên ngoài, chủ yếu là liên hôn.

Những thế lực có mối liên kết đặc biệt với Tây Hoang sẽ nhận được một vài danh ngạch tiến vào Thiên Hỏa Sơn.

Lâm Phong gật đầu, xem như đã hiểu, yêu nữ hận nhất chính là nam nhân trong thiên hạ, nàng sẽ không lựa chọn cách này.

Linh Tuyền Thánh Mẫu nhìn đồ nhi nằm im trên giường, ánh mắt ôn nhu như nước.

- Thời gian Thiên Hỏa Sơn mở ra còn chưa tới một năm, Linh Mộng vì muốn đoạt được danh ngạch nên đã liều mạng tu luyện.

- Trong vòng một năm sao có thể luyện thành bát đan.

Ca này khó rồi, từ Nam Hoang đến Tây Hoang phải mất ít nhất ba tháng đi đường, tính ra thời gian của yêu nữ còn không đến một năm.

Trong vòng một năm luyện thành bát đan gần như là không thể, Lâm Phong nhíu mày, trong đầu chợt nhớ đến một câu cổ ngữ, không trâu bắt chó đi cày.

- Tiền bối muốn tiểu bối đến Tây Hoang đoạt lấy danh ngạch?

- Nếu là người khác thì có thể.

Sau khi biết được tin tức Địa Mẫu Thánh Liên, một vài vị trưởng lão đã bày tỏ thái độ để Lâm Phong đến Tây Hoang đoạt lấy thánh dược, Thánh Cung sẽ cử cường giả đi theo bảo hộ hắn.

Nhưng chủ ý này đã nhanh chóng bị dập tắt, cả Thánh Chủ và Thánh Mẫu đều phản đối, Lâm Phong là tương lai của Cửu Huyền, không thể để hắn mạo hiểm, chưa kể hắn từng cứu Linh Tuyền Thánh Mẫu một mạng, bà không thể lấy oán báo ân.

Đường đến Tây Hoang ẩn chứa vô số nguy hiểm, ngay cả tôn giả cũng không thể tự do đi lại, dù có an toàn đến nơi thì tính mạng của Lâm Phong vẫn bị đe dọa, Tây Hoang tàng long họa hổ, các thế lực đều không thua kém Cửu Huyền, muốn tiêu diệt một tên thiên tài chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.

- Ta muốn ngươi chỉ dạy Linh Mộng luyện đan.

- Dù tiểu bối có dốc toàn lực cũng không thể nắm chắc.

- Ngươi chỉ cần không để tiểu Mộng rơi vào tình cảnh như hôm nay là được.

- Chuyện này…

Ý của Thánh Mẫu là bát đan dù thành hay bại cũng không sao, quan trọng là an toàn của Linh Mộng.

Lâm Phong suy nghĩ một lúc, ánh mắt trở nên kiên định.

- Đệ tử nguyện vì Thánh Mẫu đến Tây Hoang lấy thánh dược.

- Trong lòng của ngươi tiểu Mộng đáng sợ đến như vậy sao?

Linh Tuyền Thánh Mẫu nhíu mày, bà đã nghe qua không ít sự tích của đệ tử, trong số đám nạn nhân của Linh Mộng thì Lâm Phong có thể xem là tốt số.

Lâm Phong lắc đầu.

- Thật ra đệ tử từ lâu đã muốn đến Tây Hoang, đệ tử cả đời theo đuổi đan đạo vô thượng sao có thể để một chút nguy hiểm ngăn cản bước chân.

- Ngươi không sợ chết.

- Đệ tử một lòng hướng đạo, không màng sinh tử.

Linh Tuyền Thánh Mẫu khẽ gật đầu.

- Chuyện hôm nay chỉ nói đến đây, ngươi đi đi.

- Đệ tử xin cáo lui.

Bên ngoài căn phòng, Hàn Băng và Phi Dao vẫn đứng đợi, ánh mắt ẩn hiện lo lắng.

- Tỷ tỷ, có khi nào tiểu Phong tử sẽ bị Thánh Mẫu phạt không?

- Thánh Mẫu là người hiểu lý lẽ.

Gần nửa canh giờ trôi qua, bên trong phòng vẫn im lặng làm cho Hàn Băng có chút bất an, đúng lúc này, cửa phòng mở ra, Lâm Phong xuất hiện, hắn mỉm cười nhìn lão bà.

- Hàn Băng sư tỷ không cần lo lắng, đệ không sao.

- Thật sự không sao?

Phi Dao bước tới bên cạnh Lâm Phong, ánh mắt đảo qua vài lần phát hiện tên sư đệ của nàng vẫn còn ngon lành, vẻ mặt tò mò.

- Đệ và Thánh Mẫu đã nói gì vậy?

- Trở về rồi nói.

Sau khi đám người Lâm Phong rời đi, Linh Tuyền Thánh Mẫu bước đến bên cạnh đệ tử, khóe môi của bà khẽ cong lên.

- Còn muốn giả vờ đến khi nào?

Song nhãn hé mở, Linh Mộng bối rối nhìn sư phụ.

- Sư phụ, con…

Từ lúc Lâm Phong bước vào thì Linh Mộng đã thức tỉnh, chỉ là nàng không muốn đối diện với hắn.

Sau khi đoạt được đan thư, Linh Mộng lập tức bế quan tu luyện, kết quả vô cùng thảm hại, đan dược không luyện thành lại còn bị hỏa khí công tâm.

Như vậy chẳng khác nào thừa nhận nàng không bằng tên ngốc đó, để hắn nhìn thấy bộ dáng lúc này của nàng nhất định sẽ bị chê cười.

Linh Tuyền Thánh Mẫu mỉm cười, giọng nói dịu dàng.

- Đan thư ta đã xem qua, mỗi câu đều ẩn chứa huyền cơ, không có Lâm Phong trợ giúp thì trong thời gian ngắn con không thể luyện thành.

- Đồ nhi không cần cái tên đó trợ giúp.

- Chuyện đã qua rồi sau vẫn không thể buông bỏ?

Linh Tuyền Thánh Mẫu thở dài, bà biết Linh Mộng không chỉ hận Lâm Phong mà còn hận tất cả nam nhân trong thiên hạ, chỉ vì một sai lầm trong quá khứ.

- Thiên địa có âm dương, nam nhân cũng có tốt xấu.

Linh Mộng im lặng, ánh mắt lạnh lùng căm phẫn, nam nhân trong thiên hạ không phải ai cũng xấu nhưng tại sao nam nhân nàng chọn trúng lại chẳng phải loại tốt lành.