Sau khi rời khỏi Phủ Thánh Nữ, Lâm Phong nói vài lời với hai vị sư tỷ rồi trở về Đan Cung.
Vừa bước vào phòng, giọng nói của lão đầu liền truyền đến.
- Tiểu tử ngươi thật sự muốn đến Tây Hoang?
- Thánh Cung đối với ta có ân, ta không thể khoanh tay đứng nhìn.
- Thật sao?
- Sinh ta ra là phụ mẫu nhưng hiểu ta chỉ có tiền bối.
Lão đầu vừa nhìn liền nhận ra tên tiểu tử này lại nói khoác, cho dù Cửu Huyền gặp nạn cũng chưa chắc hắn đã liều mạng.
Lâm Phong đã hứa cùng Huân Vũ đến Trường Hà, hắn làm gì còn thời gian để chỉ dạy cho yêu nữ nhưng hắn cũng không thể từ chối yêu cầu của Thánh Mẫu cho nên chỉ còn cách tự mình chạy đến Tây Hoang tìm kiếm thánh dược, như vậy yêu nữ cũng không cần phải liều mạng luyện đan.
Lão đầu mỉm cười.
- Chỉ có nhiêu đó?
- Hết rồi.
- Chẳng lẽ tiểu tử ngươi không có ý đồ với di tích Đan Minh?
- Ngay cả chuyện này lão cũng nhìn ra?
Lâm Phong nhíu mày, hắn bắt đầu nghi ngờ lão đầu biết Đọc Tâm Thuật, vừa nghe đến Tây Hoang thứ đầu tiên hắn nghĩ đến chính là di tích Đan Minh nhưng chưa từng nói qua với lão.
- Lão nói không sai, ta dự tính sau khi lấy được thánh dược sẽ đi tìm di tích Đan Minh.
- Thánh dược là thiên địa chi tử, không dễ lấy được.
- Chuyện đó không quan trọng.
Lâm Phong chỉ hứa đến Tây Hoang lấy dược, còn lấy được hay không thì hắn đâu có hứa.
Sau khi vạch ra tương lai đại kế, một già một trẻ bắt đầu thảo luận, Lâm Phong lấy ra địa đồ cùng với thông tin về các đại thế lực của Tây Hoang đặt lên bàn.
Những thứ này là lúc trước Lâm Phong lấy được từ chỗ đám người Tây Hoang đến trao đổi đan thuật, trong đó có cả thông tin chi tiết về thập đại thiên kiêu.
Sau khi cùng lão đầu bàn luận một ngày một đêm, cuối cùng cả hai đã định xong tương lai đại kế.
Lâm Phong nhìn tuyến đường được vẽ trên địa đồ, vẻ mặt do dự.
- Lão đầu, thật sự phải làm như vậy sao?
- Trước mắt thì đây là con đường tốt nhất.
Theo kế hoạch, sau khi kết thúc mọi chuyện ở Tây Hoang thì Lâm Phong sẽ không trở về mà tiếp tục hành trình, mục tiêu tiếp theo là Bắc Hoang, kế tiếp là Đông Hoang cuối cùng sẽ trở về Nam Hoang.
Nếu hành trình thuận lợi thì trong vòng mười năm Lâm Phong có thể trở về.
- Trên đời không có bữa tiệc nào không tàn, lần này tiểu tử ngươi rời đi là để ngày sau quay trở lại.
Cửu Huyền Thánh Cung là một nơi tốt để tu luyện nhưng tài nguyên hạn chế, những thứ có thể lọt vào tầm mắt của lão đầu đã không còn bao nhiêu.
Lâm Phong khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định, lần này hắn rời đi là để mạnh hơn, đến khi trở về sẽ có đủ thực lực đại chiến với Ma Giáo một trận.
Đệ tử Thánh Cung muốn rời Nam Hoang nhất định phải có sự cho phép của Chấp Sự Điện, Lâm Phong là chân truyền đệ tử càng không thể tùy tiện rời đi.
Lâm Phong vừa chạy tới Chủ Cung thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Đừng vào trong, tìm lão Thánh Chủ chắc ăn hơn.
- Vẫn là tiền bối cao minh.
Bây giờ Lâm Phong là đệ nhất thiên tài Đan Cung, là tương lai của Cửu Huyền Thánh Cung, một khi đám trưởng lão Đan Cung biết hắn muốn chạy tới Tây Hoang không chừng sẽ phản đối.
Thánh Mẫu vì bảo vệ lão Thánh Chủ nên trúng phải Thi Độc, nếu lão biết được Lâm Phong đến Tây Hoang là để tìm thánh dược không chừng sẽ đồng ý.
Lần trước Lâm Phong từng tìm lão Thánh Chủ lấy Huyền Băng Vạn Niên nên vẫn còn nhớ đường, hắn lượn vài vòng là tới nơi.
- Đệ tử Lâm Phong có chuyện cầu kiến Thánh Chủ.
- Vào đi.
Lâm Phong vừa dứt lời, cửa phòng tự mở, lão Thánh Chủ đã ngồi sẵn bên trong chờ đợi như biết hắn sẽ đến.
- Tiểu tử ngươi muốn đến Tây Hoang?
- Thánh Chủ anh minh.
Mã Vạn Long nhìn tên tiểu tử trước mặt, ánh mắt đục ngầu của lão như muốn xuyên thấu linh hồn của hắn.
- Thánh Mẫu đối với ngươi không ân không oán, sao ngươi lại phải mạo hiểm như vậy?
- Đệ tử không chỉ vì Thánh Mẫu mà còn là vì Thánh Cung.
- Nói xem.
- Lần này mục tiêu của đệ tử không chỉ có thánh dược mà còn để thể hiện uy danh của Cửu Huyền Thánh Cung, đệ tử muốn cho thiên hạ biết không chỉ có Tây Hoang tinh thông đan đạo.
Lâm Phong đối mặt với lão Thánh Chủ, trong lòng có chút không yên, hình như vừa rồi hắn chém hơi lố thì phải.
Không khí trong phòng trở nên tĩnh lặng, lúc sau lão Thánh Chủ chợt mỉm cười, ánh mắt hài lòng.
- Nói hay lắm, lão phu sẽ để tiểu tử ngươi đến Tây Hoang, nhưng đường đi không dễ, lão phu sẽ phái người âm thầm bảo vệ tiểu tử ngươi.
Lâm Phong nhíu mày, xem ra lão Thánh Chủ vẫn chưa yên tâm với hắn, như vậy cũng tốt, trên đường đi có cường giả bảo vệ sẽ ít gặp phải nguy hiểm, đợi đến Tây Hoang hắn sẽ tìm cách thoát đi.
- Đệ tử đa tạ thánh ân.
- Chuyện Tây Hoang tạm thời đừng nói ra, tránh để đám lão đầu Đan Cung làm ầm ĩ, đợi tiểu tử ngươi rời đi lão phu sẽ thông báo với bọn họ.
- Đệ tử tuân lệnh.
- Lui xuống đi.
Lâm Phong vừa rời đi, bên trong căn phòng lại xuất hiện thêm một bóng người, nếu hắn nhìn thấy nhất định sẽ nhận ra.
Ánh mắt lão Thánh Chủ nhìn về phía người vừa xuất hiện.
- Ngươi nói xem lão phu có nên tin lời của tên tiểu tử này không?
- Đệ tử tin hắn.
Lãnh Hàn Băng không chút do dự trả lời, tuy Lâm Phong không phải chính nhân quân tử nhưng sẽ không làm ra loại chuyện phản bội Thánh Cung.
Lão Thánh Chủ không lạc quan như Hàn Băng, Lâm Phong chính là tương lai của Cửu Huyền Đan Cung, không thể để hắn chạy mất.
Sau khi lão nhận được mật báo Lâm Phong muốn đến Tây Hoang tìm thánh dược, ý nghĩ đầu tiên chính là không thể để cho tiểu tử này chạy đi, nhưng Thánh Mẫu cũng không thể bỏ mặc, sau khi suy nghĩ cả đêm cuối cùng lão cũng tìm được kế sách.
Lão quyết định phái Hàn Băng theo sát Lâm Phong, Lãnh gia và Cửu Huyền cùng hội cùng thuyền, chỉ cần Hàn Băng còn ở bên cạnh Lâm Phong một ngày thì hắn sẽ không thể phủi bỏ quan hệ với Thánh Cung.
Sau khi rời khỏi Chủ Cung, Lâm Phong trở về Đan Cung nhưng hắn không về phòng mà chạy đi tìm Mạc Nguyên.
Lâm Phong luôn cảm thấy bản thân thiếu trách nhiệm với tên thuộc hạ này, từ lúc thu nhận đến giờ hai người chỉ gặp nhau được vài lần.
- Lão đầu, có cao kiến gì không?
- Một khối Hỏa Nguyên Thạch, vài quyển đan thư là được.
- Nhiều như vậy sao?
- Không thì thôi.
Hỏa Nguyên Thạch không dễ tìm, Lâm Phong phải bỏ ra không biết bao nhiêu công sức mới dụ dỗ được mười khối nguyên thạch từ chỗ yêu nữ.
Bên trong Hỏa Nguyên Thạch ẩn chứa hỏa nguyên chi khí có thể giúp Mạc Nguyên tinh thuần một chút hỏa linh thể, đan thư của lão đầu không khác gì thượng cổ đan thuật, mỗi quyển đều có giá trị liên thành.
Lâm Phong suy nghĩ một lúc quyết định lấy ra hai quyển đan thư, một khối Hỏa Nguyên Thạch và mấy gốc linh dược bỏ vào túi trữ vật.
- Vi sư tận lực.
Bây giờ Lâm Phong đã hiểu vì sao lão đầu lại keo kiệt với hắn như vậy, sau này tuyệt đối không thể tùy tiện thu người.
Bên trong một căn phòng lộng lẫy, Lãnh Phi Dao vui vẻ ngắm nhìn từng bộ hoa phục lấp lánh, sau đó cẩn thận thu từng kiện vào giới chỉ.
Thần thức đảo qua giới chỉ vài lần, ánh mắt ẩn hiện lo lắng.
- Hình như linh thạch có hơi ít.
Mấy hôm trước nàng đã dùng phần lớn linh thạch trong buổi đấu giá, lúc đó còn bị tên sư đệ cướp mấy chục vạn, giờ nghĩ lại vẫn còn tức giận.
- Tiểu Phong tử đáng chết.