Hai người trở về Đan cung sau đó tiến vào phòng của Tuệ Vân, Phong Viêm nhìn sư tỷ cẩn thận khóa cửa, nhịp tim đột nhiên gia tốc, ánh mắt ẩn hiện chờ mong.
- Sư tỷ tìm đệ có chuyện gì sao?
- Chuyện quan trọng, liên quan đến tương lai của chúng ta sau này.
- Sư tỷ muốn làm gì cũng được, đệ sẽ không phản kháng.
Gương mặt xinh đẹp của Tuệ Vân thoáng ửng đỏ, tên sư đệ này không thể trong sáng một chút sao.
- Đệ xem thứ này.
Tuệ Vân lấy ra hai quyển thư tịch đưa cho Phong Viêm.
- Trước khi Lâm sư đệ rời đi đã giao lại cho ta.
- Là đan thư sao?
Phong Viêm lật ra vài trang xem thử, ánh mắt dần trở nên nghiêm trọng.
- Thứ này thật sự là Lâm Phong đưa cho tỷ?
- Đúng vậy.
Nhìn Tuệ Vân gật đầu, trong lòng Phong Viêm chợt xuất hiện cảm giác bất an.
- Đệ ấy còn đưa thứ gì không?
- Lâm sư đệ còn để lại rất nhiều linh dược.
- Số linh dược đó đâu?
- Sư đệ giao cho ta bảo quản, còn nói không được đưa cho ngươi.
Phong Viêm thầm mắng Lâm Phong vô sỉ, chơi với nhau lâu như vậy lại không tin tưởng nhau.
Tuệ Vân nhỏ giọng hỏi.
- Có chuyện gì sao?
- Đúng là có chuyện.
Lâm Phong không phải lần đầu rời Thánh Cung nhưng lần này để lại không ít bảo vật, Phong Viêm thừa biết tên sư đệ này không thể hào phóng như vậy, chuyến đi lần này e là không đơn giản.
- Lâm sư đệ, sư huynh chỉ có thể chúc đệ thượng lộ bình an.
Ngân Thành là một trong bát đại thành trì của Cửu Huyền Thánh Cung, nơi này tọa lạc ở khu vực biên giới chỉ cách Trường Hà Thánh Cung vài vạn dặm.
Nghe thì có vẻ rất xa nhưng chỉ cần chớp mắt một cái là đến, bên ngoài Ngân Thành có một cái đại truyền tống trận dùng để đưa đón tu sĩ qua lại giữa hai Thánh Cung, nơi đây có thể xem là khu vực giao thương của nhị cung cho nên bên trong thành trì lúc nào cũng có đầy tu sĩ.
- Thật là nhiều người, so với Thánh Thành còn đông hơn.
Lãnh Phi Dao hưng phấn liếc nhìn xung quanh, bộ dáng không khác gì từ trên núi xuống.
Cả đám tìm một khách điếm dừng chân, đêm nay bọn họ sẽ ở lại nơi đây, sau khi nhận phòng, Lâm Phong kiểm tra một chút rồi rời đi, mục tiêu của hắn là Vạn Bảo Các.
Chuyện quan trọng nhất lúc này là phải tìm mọi cách làm suy giảm sức mạnh của ngoại vực dị thú, thuận tiện nhìn xem có bảo vật nào không.
Lãnh Phi Dao vừa nhìn thấy sư đệ chạy đi liền đuổi theo nhưng chỉ chạy được vài bước đã bị tỷ tỷ bắt được.
- Vào phòng.
- Tỷ tỷ, cho muội ra ngoài xem một chút có được không?
Hàn Băng lắc đầu.
- Muội mau trở về tu luyện, hôm sau còn phải dùng truyền tống trận.
- Muội chỉ đi một chút thôi á… tỷ tỷ, muội biết sai rồi… lạnh quá hu hu…
Lần này đến Trường Hà ngoại trừ Lâm Phong, tỷ muội Lãnh gia và Huân Vũ thì còn có Phong Thanh Thanh và Linh Mộng.
Khi nhìn thấy Phong Thanh Thanh xuất hiện, Lâm Phong chỉ hơi ngạc nhiên, dù sao bạo nữ từng hứa sẽ bảo hộ cho hắn mười năm, nhưng khi nhìn thấy Linh Mộng cũng xuất hiện, hắn có cảm giác chuyến đi lần này sẽ không được yên ổn.
Bên trong căn phòng của khách điếm, Linh Mộng ngồi trên giường, ánh mắt nhìn quyển đan thư trong tay, vẻ mặt suy tư.
Trước lúc xuất phát, nàng đã cùng sư phụ trò chuyện về chuyến đi lần này, tuy Lâm Phong đã hứa sẽ tìm cách đoạt lấy thánh dược nhưng Linh Mộng vẫn không yên tâm.
Trong lòng Linh Mộng nam nhân đều là loại không đáng tin cho nên nàng quyết định tự thân đến Tây Hoang tìm cơ hội đoạt lấy thánh dược.
Ngoài ra vẫn còn một nguyên nhân khiến Linh Mộng không thể không đi, nàng phải chứng minh thiên phú đan đạo của bản thân không thua kém tên ngốc đó.
Linh Tuyền Thánh Mẫu hiểu rất rõ tính tình đệ tử, bà biết không thể ngăn cản cũng không có ý ngăn cản.
- Lần này đến Tây Hoang cho dù có lấy được thánh dược hay không cũng phải mang Lâm Phong trở về.
- Đệ tử tuân lệnh.
Thiên phú đan đạo của Lâm Phong tuyệt đối đứng đầu Nam Hoang, tiềm năng vô hạn, ngày sau nhất định sẽ trở thành trụ cột Thánh Cung.
Tuy Linh Mộng không có hảo cảm với Lâm Phong nhưng phải thừa nhận hắn đối với Cửu Huyền Thánh Cung rất quan trọng, trong lúc nàng suy tư chợt cảm nhận được một cổ khí tức chán ghét, tên ngốc kia đã trở về.
- Ngày nào trúng mánh ngày đó huy hoàng, ngày nào bét mánh ngày đó tiêu tàn…
Lâm Phong vừa đi vừa hát, tâm tình rất tốt, sau khi lượn vài vòng bên trong Ngân Thành, hắn đã tìm được không ít thứ hữu dụng, nổi bậc là một khối Trấn Yêu Thạch, hai khối Không Gian Chi Thạch và một gốc thiên cấp linh dược chưa thành thục bên trong Thánh Đan Các.
Lâm Phong đến trước cửa phòng thì dừng lại, đột nhiên hắn cảm giác nhiệt độ xung quanh tăng lên, vẻ mặt biến sắc.
- Cháy nhà?
- Ta có chuyện muốn nói với ngươi.
Giọng nói lạnh lùng từ phía sau truyền đến dọa Lâm Phong giật mình, hắn lập tức xoay người giữ khoảng cách với đối phương.
- Ngươi muốn hù chết lão tử hử?
- Nếu ngươi thật chết đi nhất định sẽ được lưu danh thiên cổ.
- Có ý gì?
- Ngươi sẽ trở thành tên ngốc đầu tiên bị hù chết.
Linh Mộng mỉm cười, mỗi lần nhìn thấy vẻ mặt bất lực của tên ngốc này thì trong lòng nàng lại có chút hả dạ.
Lâm Phong chỉ có thể dùng ánh mắt câm hận nhìn yêu nữ, quân tử không đánh nữ nhân.
- Tìm ta có chuyện gì?
- Vào trong rồi nói.
- Không được.
Hắn nhìn yêu nữ muốn tiến vào phòng liền ngăn lại.
- Nam nữ thọ thọ bất tương thân, như vậy sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của ta.
- Hừ.
Linh Mộng đi thẳng vào phòng, trước giờ nàng chưa từng để ý đến suy nghĩ của đám người ngoài kia.
- Ta muốn học đan thuật.
- Ừ.
Lâm Phong gật đầu, hắn cảm thấy suy nghĩ của yêu nữ không tồi, luyện chế đan dược so với luyện chế pháp chỉ chẳng những đơn giản hơn mà còn kiếm được nhiều linh thạch hơn.
Linh Mộng nhíu mày, ánh mắt ẩn hiện kinh ngạc.
- Ngươi đồng ý?
- Muốn làm gì là chuyện của ngươi, liên quan gì đến ta?
- Ngươi… ta muốn người chỉ dạy đan thuật cho ta.
- Không được.
Lâm Phong lập tức từ chối, hắn đã từng có kinh nghiệm thu người một lần, chỉ có lỗ chứ không có lời.
- Đời này của ta sẽ không thu đồ đệ.
- Ngươi cũng xứng làm sư phụ của ta?
Linh Mộng chỉ muốn Lâm Phong chỉ dạy đan thuật cho nàng chứ không phải muốn bái sư.
Lâm Phong lắc đầu.
- Nam nhân nhất ngôn cửu đỉnh, ngươi đừng tốn công vô ích.
Đã không muốn bái sư còn muốn hắn chỉ dạy đan thuật, trên đời làm gì có chuyện hời như vậy.
Linh Mộng lấy ra một cái túi trữ vật ném cho hắn.
- Thứ này xem như ta trả công cho ngươi.
- Ta đã nói là không… gì đây, linh thạch hả?
- Mỗi canh giờ một vạn trung phẩm linh thạch.
- Thật?
Lâm Phong dùng thần thức đảo qua túi trữ vật, bên trong có đúng 10 vạn khối trung phẩm linh thạch, mỗi lò đan dược của hắn cũng chỉ lời gần 20 vạn thôi.
Làm người phải có nguyên tắc, không được để mất linh thạch chính là nguyên tắc đầu tiên.
Lâm Phong nhìn yêu nữ đối diện, vẻ mặt miễn cưỡng.
- Nếu ngươi đã thành tâm muốn học, ta sẽ sẵn lòng chỉ dạy.
- Xem như ngươi thức thời.
Linh Mộng tìm một chỗ ngồi xuống, nàng lấy ra đan thư đặt trước mặt, ngọc thủ chỉ vào một dòng văn tự.
- Chỗ này thế nào?
- Vấn đề đơn giản như vậy cũng hỏi?
- ẦM…
- Là như thế này…
Lâm Phong nhìn hỏa ảnh trên người yêu nữ bốc lên lập tức ngoan ngoãn, hắn bắt đầu nghiêm túc chỉ dạy.