Thiên La

Chương 317: Liễu Kỳ



Một lúc sau, Lâm Phong phát hiện thiên phú đan đạo của Linh Mộng tuyệt đối đứng đầu trong số đám người mà hắn quen biết, hắn nói một thì nàng hiểu tới mười.

- Ngươi lợi hại như vậy sao không làm đan sư?

- Chuyện của ta không cần ngươi quan tâm.

Sáng hôm sau, đám người Lâm Phong rời Ngân Thành thẳng tiến Hoang Nguyên, thông thường muốn sử dụng truyền tống trận giữa hai thành trì thì cần phải đăng ký, đến khi đủ số lượng sẽ mở truyền tống trận.

Đám người Lâm Phong đi thẳng đến truyền tống trận, Linh Mộng lấy ra một cái lệnh bài giơ lên, hộ vệ bên ngoài lập tức ra hiệu kích hoạt trận pháp.

- Đúng là lợi hại.

Truyền tống trận lóe lên rồi vụt tắt, Lâm Phong chỉ chớp mắt một cái thì khung cảnh trước mắt đã thay đổi.

Ánh mắt Lâm Phong nhìn về phía xa, nơi đó có một tòa thành lớn nhưng không phải là Ngân Thành mà là Huyền Phong Thành, một trong số đại thành trì của Trường Hà Thánh Cung.

Đám người Lâm Phong vừa bước tới cổng thành thì Huân Vũ chợt mở lời.

- Mọi người đợi một chút.

Huân Vũ lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt, một đạo hắc quang bắn thẳng lên trời rồi nổ tung, giữa không trung hiện ra một ký hiệu kỳ lạ.

Lúc sau có một đám người từ bên trong thành bước ra, dẫn đầu là một nam tử anh tuấn, khóe miệng nhếch lên để lộ nụ cười tự tin.

- Huân Vũ, cuối cùng muội cũng trở về.

- Đại ca.

Huân Vũ bắt đầu giới thiệu mọi người, thanh niên vừa đến gọi là Liễu Kỳ, nhi tử tộc trưởng Liễu gia, thường được tộc nhân gọi là thiếu chủ.

Liễu Kỳ mỉm cười bước tới.

- Lâm huynh đệ, đã lâu không gặp.

- Liễu đại ca.

Lâm Phong tươi cười đáp lễ, bộ dáng như huynh đệ lâu ngày không gặp, Liễu Huân Vũ đứng bên cạnh có chút bối rối, đôi gò má ửng hồng, tên này vừa gặp lại gọi thẳng một tiếng đại ca.

Đúng lúc này một giọng nói từ bên trong đám người Liễu gia truyền đến.

- Nghe nói Lâm đạo hữu đã có hôn ước với Lãnh gia đúng không?

- Không sai.

Lâm Phong gật đầu, chuyện này thiên hạ đều biết không cần phải giấu, hắn bước tới bên cạnh Hàn Băng.

- Vị này chính là hôn thê của tại hạ, Lãnh Hàn Băng.

Liễu Đằng nhìn nữ tử bên cạnh Lâm Phong, tuy dung mạo đã bị bạch sa che khuất nhưng chỉ nhìn dáng người đã đủ xưng một tiếng mỹ nhân.

- Đạo hữu đã có hôn thê sao còn để ý đến tộc nhân Liễu gia?

- Liễu Đằng.

Liễu Kỳ nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn tên tộc đệ.

Chuyện Lâm Phong nắm giữ bí mật liên quan đến tổ địa chỉ có vài người biết được, Liễu Kỳ là một trong số ít người biết rõ nên được phụ thân phái đi tiếp đón.

Trước khi đi, trưởng bối trong tộc đã căn dặn tuyệt đối không được chọc giận Lâm Phong, ít nhất phải đợi đến khi biết được chính xác vị trí của tổ địa.

Liễu Kỳ mỉm cười nhìn Lâm Phong.

- Các vị, mời vào thành.

Huyền Phong Thành rộng lớn không thua gì Ngân Thành, Liễu gia đã sớm chuẩn bị khách điếm, hôm nay bọn họ sẽ nghỉ chân ở đây, hôm sau sẽ truyền tống đến Trường Hà Thánh Thành.

Đêm đến, bên trong một căn phòng của khách điếm, Liễu Kỳ tức giận nhìn tên tộc đệ.

- Chẳng phải lúc đi ta đã dặn đệ rồi sao, tuyệt đối không được nói lung tung trước mặt Lâm Phong.

- Nhưng đệ không cam lòng.

Liễu Đằng hừ lạnh.

- Dựa vào cái gì mà tộc nhân Liễu gia lại phải cùng chung đạo lữ với người khác, đám đại tộc kia biết được nhất định sẽ xem thường chúng ta.

- Câm miệng, đừng tưởng ta không biết đệ đang nghĩ gì.

- Đệ chỉ đang lo cho danh dự của gia tộc.

- Thật sao?

Chuyện Liễu Đằng để ý Huân Vũ trưởng bối trong tộc đều nhìn ra cũng đã nhiều lần cảnh cáo hắn không được tiếp tục.

Liễu gia là đại tộc lâu đời, tồn tại gần vạn năm, số lượng tộc nhân vượt quá trăm ngàn, tộc nhân trở thành đạo lữ cũng là chuyện bình thường, chỉ cần hai bên không có quan hệ huyết thống trong vòng năm đời là được.

Trước kia, địa vị của Liễu Đằng và Huân Vũ gần như ngang nhau nhưng khi sự kiện di tích U Minh kết thúc, Huân Vũ thu được cơ duyên, huyết mạch lần nữa thuế biến, địa vị trong tộc không ngừng nâng cao.

Giờ lại thêm chuyện của tổ địa, Liễu gia xem nàng chẳng khác gì bảo vật, ngay cả Liễu Kỳ cũng không dám động vào.

Lúc Nam Cung Như Mộng thay mặt Lâm Phong đến Liễu gia cầu thân, phần lớn trưởng bối trong tộc khi nghe tin đều bất ngờ nhưng không ai phản đối.

Chuyện này đã làm cho đám thanh niên bên trong Liễu gia bất mãn, nữ tử tài sắc song toàn như Huân Vũ sao có thể để một tên ngoại nhân đào đi.

Liễu Kỳ nghe tin cũng bất ngờ sau đó đã chạy đến tìm phụ thân hỏi chuyện, khi hắn nhìn thấy lễ vật thì hoàn toàn hiểu rõ.

Ánh mắt Liễu Kỳ lạnh lùng nhìn tên tộc đệ bên cạnh.

- Đệ còn trêu chọc Lâm Phong thì đừng trách ta.

- Đệ biết rồi.

Liễu Đằng im lặng cuối đầu, ánh mắt âm trầm.

Bên trong một căn phòng khác, Lâm Phong ngồi một bên vừa thưởng trà vừa nhìn yêu nữ khống hỏa.

Từ khi tu luyện đan thuật, đêm nào Linh Mộng cũng chạy tới chỗ của Lâm Phong, luyện đúng một canh giờ thì rời đi.

Lâm Phong nhìn yêu nữ chơi lửa một lúc, mày kiếm nhíu lại.

- Dừng.

- Có chuyện gì?

- Ngươi luyện đan hay giết người vậy?

Hỏa thuật của yêu nữ càng luyện càng mãnh liệt, khí thế không ngừng tăng lên, Lâm Phong còn tưởng yêu nữ đang muốn tấn công hắn.

- Nhìn ta mà học hỏi.

Đại thủ Lâm Phong kết ấn, trước người hắn lơ lửng một ngọn lửa nhỏ, ý niệm vừa động, tiểu hỏa liên tục thay hình đổi dạng, biến ảo khôn lường.

Linh Mộng nhìn hỏa ảnh lấp lánh biến đổi không ngừng, ánh mắt thoáng hiện kinh ngạc, tên ngốc này vậy mà đã đạt đến cảnh giới tùy tâm sở dục, dùng ý khống hỏa.

Lâm Phong thu tay, ngọn lửa tan biến, ánh mắt đắc ý nhìn yêu nữ.

- Hiểu không?

- Hừ.

Linh Mộng hừ lạnh một tiếng rồi đứng dậy rời đi, cửa phòng mở ra, Lâm Phong nhìn thấy một thân ảnh đang đứng bên ngoài chờ hắn, tâm tình lại trở nên vui vẻ.

- Huân Vũ tỷ tỷ.

Liễu Huân Vũ nhìn Linh Mộng bước ra lại nhìn qua Lâm Phong.

- Xem ra ta tới không đúng lúc.

- Tỷ đến rất đúng lúc, bây giờ đệ đang rất nhàm chán.

Lâm Phong bước tới kéo Huân Vũ vào phòng sau đó thuận tay đóng cửa.

Linh Mộng đi được vài bước thì dừng, ánh mắt liếc nhìn cửa phòng, nội tâm bất ổn.

- Tên khốn kiếp.

Không hiểu sao lúc nhìn thấy Lâm Phong vui vẻ chào đón nữ nhân khác, trong lòng Linh Mộng lại sinh ra chút đố kỵ, Cửu Huyền Thánh Nữ nổi danh Nam Hoang lại không thể so với một nữ tử bình thường, chuyện này nói ra thật dọa người.

Bên trong căn phòng, Huân Vũ ngồi đối diện Lâm Phong, ánh mắt có chút bối rối, Lâm Phong nhìn nữ tử trước mặt muốn nói lại thôi, hắn đành phải mở lời.

- Huân Vũ tỷ tìm đệ có chuyện gì sao?

- Những lời Liễu Đằng nói ngoài thành Lâm đạo hữu không cần phải để ý.

- Đệ trước giờ chưa từng để ý người khác nói gì.

Ngũ cung đại hội lần trước, Lâm Phong đánh bại Nam Cung Như Mộng sau đó bị đám thua cược phong làm ôn thần, bây giờ chẳng phải hắn vẫn sống rất tốt sao.

Sống trên đời chỉ cần không thẹn với lòng, người khác muốn nói gì thì mặc kệ bọn họ.

Huân Vũ nhìn vẻ mặt của Lâm phong không giống nói dối, trong lòng như được thả lỏng.

- Ta còn phải tu luyện, không làm phiền Lâm đạo hữu.

Lâm Phong nhìn nàng chuẩn bị rời đi lập tức kéo lại, đã vào động của hắn rồi sao có thể muốn đi là đi.

- Ta có chuyện muốn nói với tỷ.

- Đạo hữu không cần nghỉ ngơi sao?

- Tỷ yên tâm, đệ có đan dược khôi phục thần thức.

Lâm Phong lấy ra một bình đan dược đưa cho Huân Vũ, chỉ cần phục dụng rồi ngủ một canh giờ là hôm sau có thể tiếp tục sử dụng truyền tống trận.

Huân Vũ cảm giác ngọc thủ bị nắm chặt, nàng thử vài lần vẫn không rút ra được đành phải từ bỏ, cuối cùng phải ở lại tâm sự với hắn đến nửa đêm.