Thiên La

Chương 318: Trường Hà Thánh Thành



Bên trong Huyền Phong Thành có đại truyền tống trận nối thẳng đến Trường Hà Thánh Thành, khoảng cách xa vạn dặm cũng chỉ là một bước chân.

Linh quang lóe sáng, đám người Lâm Phong từ bên trong truyền tống trận bước ra, Trường Hà Thánh Thành không khác gì Cửu Huyền Thánh Thành, cảm giác đầu tiên khi bước đến nơi này chính là hùng vĩ, tráng lệ và nhộn nhịp.

Đám người Lâm Phong vừa đi vừa quan sát, lúc sau thì dừng lại trước một cái biệt viện to lớn.

Liễu Kỳ mỉm cười.

- Chính là nơi này.

- Đa tạ Liễu đại ca.

Lâm Phong hướng đối phương hành lễ.

- Mấy hôm nữa tiểu đệ sẽ đến Liễu gia thăm hỏi.

- Tốt.

Liễu Kỳ gật đầu sau đó mang theo tộc nhân Liễu gia rời đi, ngay cả Huân Vũ cũng đi theo.

Lúc đầu Liễu Kỳ muốn mời Lâm Phong đến Liễu gia làm khách nhưng bị từ chối, một mình Lâm Phong thì không vấn đề nhưng bên cạnh hắn lại có không ít người, dù sao cũng không thể dẫn theo vị hôn thê đi cầu thân.

Lãnh Phi Dao đột nhiên chạy tới kéo tay Lâm Phong, ánh mắt hưng phấn.

- Tiểu Phong tử, đi dạo vài vòng với ta có được không?

- Đi.

Lâm Phong lập tức gật đầu, hắn cũng đang có ý định đến Vạn Bảo Các thử nhân phẩm, Phong Thanh Thanh chuẩn bị đuổi theo Lâm Phong thì bị Hàn Băng ngăn lại.

- Phong chấp sự, nơi này là Thánh Thành, hắn sẽ không sao.

- Ta chỉ đề phòng vạn nhất.

- Hàn Băng có chuyện muốn nói với chấp sự.

Lãnh Hàn Băng vừa dứt lời liền xoay người bước vào bên trong, Phong Thanh Thanh do dự một lúc cuối cùng cũng tiến vào biệt viện, Linh Mộng nhìn theo bóng lưng tỷ muội, ánh mắt suy tư.

Trên đường đi, Lâm Phong và Phi Dao bị khung cảnh hai bên đường làm cho kinh ngạc, nơi này linh dược bán khắp nơi.

- Tiểu Phong tử mau nhìn, có cả nguyên dược còn sống kìa.

Lâm Phong nhìn theo hướng tiểu sư tỷ chỉ, nơi đó có một gốc linh thảo toàn thân bốc lửa.

- Hàng về.

Đan đạo của Trường Hà Thánh Cung có thể đứng đầu Nam Hoang là vì linh dược nơi đây nhiều hơn gấp mấy lần so với các Thánh Cung còn lại.

Nổi danh nhất phải kể đến Trường Hà đại thiên bí cảnh, linh dược mọc đầy đất, nhắm mắt cũng có thể hái được, tương truyền bên dưới bí cảnh có một dòng trường hà chảy đầy linh tuyền, mỗi một giọt linh tuyền ẩn chứa linh khí ngang với một khối trung phẩm linh thạch.

Vì số lượng linh dược quá nhiều nên giá bán so với những nơi khác thấp hơn đến vài phần, Lâm Phong như cá gặp nước, chỉ cần là loại hàng hắn nhìn trúng đểu bỏ hết vào túi.

Lãnh Phi Dao đứng bên cạnh dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn tên sư đệ, nàng cũng muốn điên cuồng mua sắm nhưng lại không đủ linh thạch.

- Tiểu Phong tử, có thể cho ta mượn ít linh thạch được không?

- Hết rồi.

- Hừ.

Không phải Lâm Phong keo kiệt, hắn biết một khi đưa linh thạch cho tiểu sư tỷ nhất định nàng sẽ đổ hết vào đám y phục, không đáng a.

Lâm Phong vừa đi vừa mua linh dược, khi hắn đến Vạn Bảo Các thì thời gian đã trôi qua được một canh giờ.

Vừa bước vào bên trong, Lâm Phong liền lấy ra một tấm kim bài.

- Ta muốn gặp quản lý.

Tên phục vụ lập tức gật đầu, bộ dáng cung kính.

- Mời khách quan vào bên trong, tiểu nhân sẽ lập tức đi thông báo.

Lâm Phong được phục vụ đưa vào bên trong một căn phòng chờ sang trọng, đợi được một lúc thì lão quản lý xuất hiện.

- Lão phu Tề Dương là quản lý nơi này, không biết tiểu hữu tìm lão phu có chuyện gì?

Lâm Phong mỉm cười, hắn lấy ra một mảnh Hộ Thần Giáp đặt lên bàn.

- Ở đây có thứ này không?

Lão quản lý nhìn qua vài lần rồi gật đầu.

- Bản các từng có một thứ giống như thế này nhưng đã giao dịch.

- Tiền bối có thể cho ta biết người mua là ai không?

- Không thể.

Quy định của Vạn Bảo các là phải bảo vệ và giữ bí mật thông tin khách hàng.

Ánh mắt Lâm Phong thoáng hiện thất vọng, khó khăn lắm mới tìm được một mảnh Hộ Thần Giáp vậy mà lại bị giành trước.

Lão quản lý mỉm cười.

- Vị khách nhân đó có nói, khi tìm được thứ này thì có thể liên lạc với người đó để giao dịch, giá cả không thành vấn đề.

- Thật sao?

Lâm Phong nhìn thấy lão quản lý gật đầu, hai mắt sáng lên.

- Ta muốn giao dịch thứ này nhưng ta có một điều kiện.

- Mời nói.

- Ta muốn đích thân giao dịch với người đó.

- Lão phu sẽ giúp tiểu hữu chuyển lời.

Lão quản lý vừa nghe liền biết ý đồ của Lâm Phong nhưng chỉ cần không làm trái với quy định thì lão không quan tâm.

Lâm Phong lấy ra một mảnh thư tịch đưa cho đối phương.

- Bên trong là những thứ tại hạ cần dùng.

Lão quản lý nhận lấy thư tịch, ánh mắt lướt qua rồi gật đầu.

- Làm phiền tiểu hữu chờ một chút.

Một lúc sau, lão quản lý quay trở lại, trên tay còn cầm theo một túi trữ vật.

- Thứ tiểu hữu cần đều ở bên trong.

Lâm Phong nhận túi trữ vật, thần thức đảo qua, khóe miệng khẽ nhếch.

Hôm nay nhân phẩm của hắn không tệ vậy mà kiếm được một khối Trấn Yêu Thạch, một khối Không Gian Chi Thạch và một đám dược liệu, tổng cộng hơn hai trăm vạn trung phẩm linh thạch.

- Lão đầu, còn được bao nhiêu linh thạch?

- Còn nhiều.

Tuy số linh thạch Lâm Phong lấy được bên trong U Minh bảo khố đến giờ vẫn chưa dùng hết nhưng tiêu kiểu này sớm muộn cũng cạn.

Ánh mắt hắn nhìn lão quản lý bên cạnh, trong đầu xuất hiện một ý tưởng.

- Không biết đại hội đấu giá còn bao lâu nữa thì tổ chức?

- Năm ngày nữa Vạn Bảo Các sẽ tổ chức buổi đấu giá mỗi tháng một lần.

- Đúng lúc tại hạ có vài vật phẩm cần đấu giá, không biết có được không?

- Chỉ cần là vật phẩm đủ điều kiện đều có thể đấu giá.

Lâm Phong gật đầu, hắn nói vài câu với lão quản lý rồi rời đi, tiện tay lấy ra mấy gốc thiên dược thì quá lộ liễu, làm người phải biết điệu thấp một chút, hắn sẽ giả vờ chuẩn bị vài ngày sau đó mang vật phẩm đến để Vạn Bảo Các đấu giá, lúc đó linh thạch lại ùa về.

Lâm Phong bước ra đại môn, ánh mắt đảo một vòng vẫn không thấy bóng dáng của tiểu sư tỷ đâu, xem ra lại phải chờ dài cổ.

Bên trong một căn phòng, hai nữ tử đứng đối diện, không khí yên tĩnh đến lạ thường.

Phong Thanh Thanh ngoài mặt tỏ ra bình tĩnh nhưng trong lòng không hiểu sao lại có chút hốt hoảng, rõ ràng thực lực của nàng hoàn toàn không thua kém đối phương.

- Tìm ta có chuyện gì?

Ánh mắt Hàn Băng vẫn lạnh như thường.

- Phong gia từng lưu truyền tin tức ngươi muốn kết làm đạo lữ với Lâm Phong.

- Chỉ là tin đồn nhảm, ngươi tin?

- Ta không ngại có thêm tỷ muội nhưng nếu ngươi có ý đồ với hắn thì đừng trách ta.

- Ngươi yên tâm, ta chỉ thực hiện lời hứa của mình.

Không khí bên trong phòng lại trở nên yên tĩnh, lúc sau Hàn Băng xoay người rời đi.

Thanh Thanh nhìn theo bóng lưng mỹ lệ của đối phương, không ngờ một nữ tử ngày thường ít nói lại có lúc quyết đoán như vậy, nàng có thể cảm nhận được sự kiên định trong từng lời nói của Hàn Băng, chỉ cần nàng động vào dâm tặc, hai bên không chết không thôi.

Đêm đến, Lâm Phong tiếp tục bỏ ra một canh giờ để chỉ dạy yêu nữ đan thuật, hỏa thuật của nàng đã có chút thành tựu, bắt đầu từ ngày mai có thể luyện chế đan dược.

Về phần đan đỉnh và linh dược đều do Linh Mộng chuẩn bị, khi thành đan Lâm Phong chỉ lấy hai viên đan dược làm phí chỉ dẫn.