Thiên La

Chương 319: Hành Tung Bại Lộ



Linh Mộng nhíu mày.

- Ngươi lấy linh thạch của ta còn chưa đủ?

- Đây là quy tắc.

Lúc trước, khi Lâm Phong chỉ dạy cho đám đệ tử Cửu Huyền Đan Cung, mỗi tên thành đan đều phải nộp cho hắn bốn viên đan dược.

- Lấy ngươi hai viên là rẻ rồi.

- Hừ, đừng tưởng ta không biết mấy chuyện xấu của ngươi.

Chuyện Lâm Phong thu đan dược không chỉ Linh Mộng mà trưởng lão Thánh Cung cũng biết nhưng không ai lên tiếng, khi đó linh dược là do hắn cung cấp, hơn nữa đám đệ tử đều tự nguyện chấp nhận.

Lâm Phong suy nghĩ một lúc sau đó bày ra bộ mặt miễn cưỡng.

- Ta sẽ giúp ngươi chuẩn bị linh dược.

- Chỉ là mấy gốc linh dược, bản thánh nữ không thiếu.

- Vậy thì thôi.

Linh Mộng nhìn vẻ mặt bất cần của Lâm Phong, trong lòng không hiểu tên ngốc này lại muốn giở trò gì, nàng không tin hắn lại tốt như vậy.

Nếu là bình thường Linh Mộng nhất định không đồng ý nhưng bây giờ nàng không có nhiều thời gian để chơi đùa với hắn.

- Bản thánh nữ muốn luyện Hỏa Dương Đan.

- Không thành vấn đề.

Lâm Phong lập tức đáp ứng, bên trong Thông Thiên Giới Chỉ của hắn có vô số linh dược, đúng lúc có cả nguyên liệu luyện chế Hỏa Dương Đan.

Trong lúc Lâm Phong thương lượng với Linh Mộng thì bên trong một căn phòng khác của Liễu gia, Liễu Đằng nhìn đám hộ vệ trước mặt.

- Ta muốn trước khi trời sáng, tin tức Lâm Phong đến Trường Hà Thánh Thành phải được truyền đi, ta muốn tất cả đệ tử Thánh Cung đều biết được chuyện này.

- Tuân lệnh.

- Trương Huyền thế nào rồi?

- Trương chấp sự vừa xuất quan.

Liễu Đằng mỉm cười gật đầu, ngay cả trời cũng giúp hắn, lần này nhất định phải làm cho Lâm Phong không còn mặt mũi ở lại Trường Hà.

Chỉ cần đuổi được Lâm Phong rời đi thì Huân Vũ sớm muộn cũng sẽ trở thành nữ nhân của hắn.

Sáng hôm sau, khi Lâm Phong còn đang đắm chìm trong tu luyện thì bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, sau đó là tiếng hét của tiểu sư tỷ.

- Tiểu Phong tử, mau thức dậy, đừng có ngủ nữa.

- Sư tỷ có chuyện gì sao?

- Bên ngoài có người tới tìm đệ?

- Liễu gia tới hả?

Lãnh Phi Dao lắc đầu, ánh mắt híp thành một đường nhìn tên sư đệ trước mặt.

- Không phải Liễu gia, là Nam Cung tỷ tỷ.

- Nam Cung tỷ tỷ?

Lâm Phong nhíu mày, hắn mất một lúc mới biết được vị Nam Cung tỷ tỷ trong miệng tiểu sư tỷ chính là Nam Cung Như Mộng.

- Nàng ta tìm đệ làm gì?

- Chuyện này làm sao ta biết được.

Phi Dao bĩu môi, lúc đầu nàng nhìn thấy Nam Cung Như Mộng cũng rất kinh ngạc.

Chuyện Lâm Phong đến Trường Hà tương đối bí mật, hắn đã sớm nói với Huân Vũ tốt nhất là đừng để người bên ngoài biết được.

Ngũ cung đại hội kết thúc, đám tu sĩ bị Lâm Phong lừa tình nhiều nhất chính là đệ tử Trường Hà Thánh Cung, tất cả bọn chúng đều hết lòng vì đội nhà cuối bị hắn làm cho hết hồn.

Một khi đám tu sĩ đó biết tin Lâm Phong đến Trường Hà không chừng sẽ chạy tới đòi linh thạch, nghĩ đến đây, sắc mặt hắn không giấu được lo lắng.

Lãnh Phi Dao đứng bên cạnh nhìn vẻ mặt tên sư đệ dần đổi màu, nhịn không được hỏi.

- Có phải đệ đã làm gì có lỗi với Nam Cung tỷ tỷ không?

- Không có.

- Vậy sao người ta lại chạy tới tìm đệ?

- Làm sao đệ biết được.

Nếu là phúc thì không phải họa, là họa thì không thể tránh khỏi, Lâm Phong âm thầm an ủi bản thân sau đó theo tiểu sư tỷ tiến ra bên ngoài.

Khi Lâm Phong bước tới đại sảnh thì bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc, hắn quay qua nhìn tiểu sư tỷ.

- Không phải tỷ nói chỉ có Nam Cung đạo hữu đến thôi sao?

- Vừa rồi ta chỉ thấy có một mình Nam Cung tỷ tỷ.

Phi Dao cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, rõ ràng khi nàng chạy đi tìm Lâm Phong thì nơi này nào có đông người như vậy.

Bên trong biệt viện lúc này đã chật kín người, nhìn qua có hơn vài trăm, toàn bộ đều là đệ tử Trường Hà Thánh Cung.

Nam Cung Như Mộng nhìn đám đồng môn xung quanh chỉ biết thở dài, nàng là một trong số ít người biết được Lâm Phong sẽ đến Trường Hà, dự định vài ngày nữa sẽ tìm hắn luận bàn.

Không ngờ đêm qua tin tức liên quan đến Lâm Phong đã truyền khắp Thánh Cung, gần như tất cả đệ tử đều biết được, Như Mộng có dự cảm chẳng lành nên đã chạy đi tìm trưởng lão hỏi thăm nhưng chẳng thu hoạch được gì.

Thánh Cung không có quy định cấm đệ tử luận bàn chỉ cần không vượt quá giới hạn là được.

Như Mộng hết cách đành phải chạy đi tìm Lâm Phong thông báo nhưng nàng chưa kịp gặp hắn thì đám đệ tử đã kéo đến.

Trong lúc Như Mộng không biết phải làm sao thì nhìn thấy một nam một nữ từ bên trong bước ra, Lâm Phong vừa xuất hiện liền trở thành trung tâm của mọi ánh nhìn, hắn đã để lại ấn tượng khó phai trong lòng đệ tử Trường Hà.

Đúng lúc này, Hàn Băng và Thanh Thanh cùng lúc xuất hiện trước người Lâm Phong, khí tức vương giả bạo phát, nhiệt độ bên trong căn phòng giảm không phanh, cả hai nàng đều cảm nhận được địch ý từ đám người đối diện.

- Chờ đã.

Như Mộng vội bước tới, nếu để Lâm Phong bị hội đồng ở Trường Hà sẽ làm ảnh hưởng lớn đến uy danh của Thánh Cung.

Ánh mắt Như Mộng nhìn đám đệ tử, giọng nói lạnh lùng.

- Các ngươi muốn động thủ bên trong Thánh Thành sao, lui ra.

- Nam Cung chấp sự đừng hiểu lầm,

Một tên nam tử bước lên, vẻ mặt tươi cười nhìn về phía Lâm Phong.

- Trương Huyền nghe danh Lâm đạo hữu đã lâu nên hôm nay muốn tìm đến luận bàn.

Như Mộng nhíu mày.

- Trương chấp sự chỉ muốn luận bàn?

- Đúng vậy.

- Nếu chỉ là luận bàn có cần mang theo nhiều đệ tử đến như vậy không?

- Đệ tử Thánh Cung kính ngưỡng đại danh Lâm đạo hữu mà đến, không liên quan đến tại hạ.

Trương Huyền nhìn Lâm Phong vẫn đứng im, hắn tiếp tục khiêu khích.

- Lâm đạo hữu có dám luận bàn với tại hạ một trận không?

Lâm Phong nhìn mấy trăm đệ tử Trường Hà xung quanh, hắn có thể nói không sao.

- Luận bàn thế nào?

- Tất nhiên là luyện đan.

- Chỉ luận bàn với một mình Trương đạo hữu?

- Đương nhiên.

Trương Huyền gật đầu, vẻ mặt tràn đầy tự tin, lần trước Lâm Phong thắng trận là nhờ sử dụng Nhân Dẫn Thuật, nếu đơn đả độc đấu thì Trương Huyền có lòng tin thắng được đối thủ.

Còn về tin đồn Lâm Phong luyện thành bát đan trong lúc Thánh Cung chiêu đồ, đã là tin đồn thì sao có thể tin được.

Lâm Phong do dự một lúc lại nói.

- Nhưng tu vi của ta không bằng đạo hữu.

- Lâm đạo hữu yên tâm, chúng ta sẽ thi đấu công bằng.

Trương Huyền nói ra quy tắc, hắn sẽ áp chế tu vi ngang với Lâm Phong, đan dược, thời gian và địa điểm sẽ do Lâm Phong lựa chọn.

Lâm Phong gật đầu.

- Muốn thi đấu cũng được nhưng ta có một điều kiện.

- Mời Lâm đạo hữu nói.

- Người nào thua phải giao ra toàn bộ đan dược.

- Không thành vấn đề.

Lâm Phong nhìn thấy đối phương đồng ý, ánh mắt thoáng lóe lên.

- Thời gian thi đấu là mười ngày sau, địa điểm là Trường Hà Đan Cung, đan dược luyện chế là địa cấp Ngọc Hồn Đan.

- Ngọc Hồn Đan?

- Làm sao, chẳng lẽ Trường Hà Thánh Cung không có linh dược luyện chế?

- Không thành vấn đề.

Trương Huyền gật đầu, nguyên liệu luyện chế Ngọc Hồn Đan tuy vô cùng trân quý nhưng không phải là không thể tìm.

Sau khi hai bên ước định xong, đám đệ tử Trường Hà Thánh Cung lần lượt rút lui, đại sảnh dần trở lại yên tĩnh.

Trương Huyền nhìn Nam Cung Như Mộng vẫn chưa rời đi, mày kiếm nhíu lại.

- Nam Cung chấp sự còn chuyện gì sao?

- Ta muốn cùng Lâm đạo hữu bàn luận một chút.

- Như vậy không tốt, chúng ta sắp thi đấu…

- Chuyện đó thì liên quan gì đến ta.

Như Mộng lạnh lùng nhìn đối phương.

- Trương chấp sự muốn quản chuyện của ta sao?

- Tại hạ không có ý đó.

Trương Huyền liếc nhìn Lâm Phong một cái rồi xoay người rời đi, tuy cùng là chấp sự Thánh Cung nhưng địa vị của Nam Cung Như Mộng hơn xa hắn.