Lãnh Phi Dao nhìn Trương Huyền đi mất sau đó quay qua nhìn tên sư đệ.
- Tiểu Phong tử, lần này có chắc ăn không?
- Sư tỷ yên tâm.
- Đệ thật sự có linh dược luyện chế Ngọc Hồn Đan?
Lâm Phong gật đầu, bên trong U Minh Thánh Địa hắn đã đào hơn nửa cái dược viên, đúng lúc có nguyên liệu luyện chế Ngọc Hồn Đan.
- Là đệ vô tình tìm được.
- Oa… sao nhân phẩm của đệ lại tốt như vậy?
- Trời độ người hiền.
- Thôi đi.
Phi Dao bĩu môi, tên sư đệ này mà hiền thì nàng chính là chúa cứu thế.
Nam Cung Như Mộng mỉm cười nhìn Lâm Phong.
- Lâm đạo hữu tự tin như vậy sao?
- Nếu người khiêu chiến là Nam Cung đạo hữu thì tại hạ sẽ không dám nhận lời.
- Trương Huyền cũng là kỳ tài đan đạo, đạo hữu không nên khinh địch.
Trong số đệ tử Trường Hà Thánh Cung, thiên phú đan đạo của Nam Cung Như Mộng tuyệt đối đứng đầu, xếp sau nàng chính là Trương Huyền.
Ngũ cung đại hội lần trước nếu không phải Lâm Phong ngang trời xuất thế thì Trương Huyền đã trở thành đệ nhị thiên tài.
Lâm Phong gật đầu, với trình độ của hắn bây giờ cho dù là Nam Cung Như Mộng cũng thừa sức đấu một trận, vấn đề là hắn đang ở Trường Hà, một khi đánh bại Nam Cung Như Mộng chẳng khác nào đắc tội đám sắc lang ngoài kia.
- Nam Cung đạo hữu lần này đến tìm tại hạ là vì chuyện thách đấu sao?
- Chỉ là một phần, Như Mộng có thể nói chuyện riêng với đạo hữu một lúc không?
- Tất nhiên là được.
Lâm Phong dẫn theo Nam Cung Như Mộng vào trong, Lãnh Phi Dao vừa đuổi theo thì bị tỷ tỷ bắt lại.
- Trật tự.
- Muội biết rồi.
Bên trong căn phòng, một nam một nữ ngồi đối diện, nữ tử xinh đẹp tuyệt trần, ôn hương nhuyễn ngọc, mỗi hành động cử chỉ đều toát lên vẻ ung dung tự tại.
Nam nhân tướng mạo miễn cưỡng xem là tiêu soái, khóe miệng luôn mỉm cười.
- Không biết Nam Cung đạo hữu có chuyện gì muốn nói với tại hạ?
- Lâm đạo hữu còn nhớ lời hứa lúc trước không?
- Tất nhiên là nhớ.
Người khác thì Lâm Phong có thể quên nhưng lời hứa với Nam Cung Như Mộng thì hắn luôn giữ trong lòng, không phải hắn để ý nàng mà là sợ đắc tội với nàng, hồng nhan họa thủy không phải tự nhiên mà thành.
- Chỉ cần hôn sự của tại hạ thành công nhất định sẽ không thiếu phần lễ vật của đạo hữu.
- Như Mộng chỉ cần U Minh đan thư.
- Không thành vấn đề.
Trong số lễ vật Lâm Phong từng hứa tặng Nam Cung Như Mộng có một bộ đan thư do các đời trưởng lão U Minh Thánh Cung nghiên cứu.
Như Mộng nhìn thấy đối phương gật đầu, khóe môi khẽ cong lên để lộ nụ cười khuynh thành.
- Lâm đạo hữu có từng nghe nói đến Đan Thành?
- Đó là nơi nào?
- Một trong tam đại thánh địa của Tây Hoang.
Lâm Phong gật đầu, từ lúc quyết định tây tiến thì hắn đã bắt đầu tìm hiểu Tây Hoang, cũng biết được không ít thông tin về Đan Thành, ngoài mặt hắn vẫn tỏ ra mờ mịt, trong lòng âm thầm suy nghĩ ý đồ của đối phương.
- Lần trước tại hạ có nghe đám người Trang gia nói qua.
- Trang gia chính là một trong tam đại gia tộc ở Đan Thành.
Thời gian sắp tới, Thiên Hỏa Sơn bên trong Đan Thành sẽ mở ra để đan sư tiến vào tu luyện, hỏa linh khí nơi này tinh thuần hơn bất kỳ nơi nào trên đại lục, không chỉ gia tăng tu vi mà còn có thể tinh thuần hỏa linh thể.
Lâm Phong vừa nghe đến đây liền lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, hai mắt sáng rực.
- Kỳ diệu như vậy?
- Đúng là rất thần kỳ.
Như Mộng gật đầu, Đan Thành nhờ có Thiên Hỏa Sơn tọa trấn mới có thể trở thành thánh địa của đan sư, mỗi lần hỏa sơn mở ra có vô số đan sư kéo đến nhưng không phải ai cũng có thể tiến vào.
- Thời gian tới Như Mộng sẽ đến Tây Hoang, đạo hữu có muốn đi cùng không?
- Tại hạ không phải là tu sĩ Tây Hoang, có tới đó cũng vô dụng.
- Tiểu nữ có giao tình với một vài đạo hữu ở Tây Hoang, không chừng có thể giúp được Lâm đạo hữu.
Lâm Phong nhíu mày, ánh mắt lén nhìn nữ tử đối diện, hắn không tin trên đời lại có chuyện tốt như vậy, cho dù có thì cũng không rơi trúng đầu hắn.
- Nam Cung đạo hữu có thể giúp tại hạ tiến vào Thiên Hỏa Sơn?
- Không phải không thể.
- Có điều kiện gì không?
- Gia nhập Trường Hà Thánh Cung.
Lâm Phong lập tức lắc đầu, hắn không phải là loại người thấy tài sáng mắt, vong ân phụ nghĩa.
- Không thể nào, Cửu Huyền Thánh Cung đối với tại hạ rất tốt.
- Tháng sau Như Mộng sẽ xuất phát, nếu đạo hữu muốn đổi ý thì có thể tìm đến Trường Hà Đan Cung.
- Đa tạ ý tốt của đạo hữu.
Như Mộng gật đầu, nàng nói với hắn thêm vài câu rồi rời đi.
Bên trong căn phòng chỉ còn lại Lâm Phong, vẻ mặt suy tư, không ngờ ngay cả thiên tài như Nam Cung Như Mộng cũng để ý Thiên Hỏa Sơn.
- Xem ra Đan Thành lão tử nhất định phải đến.
Hôm sau, tin tức Lâm Phong chấp nhận lời thách đấu của Trương Huyền nhanh chóng lan truyền khắp Trường Hà Thánh Thành, trở thành đề tài bàn tán của vô số tu sĩ, phần lớn đều cho rằng đội chủ nhà sẽ giành được chiến thắng.
- Lần này tên ôn thần đó thua chắc.
- Ta nghe nói bên trong thành sắp có người mở cược, các ngươi nên chuẩn bị linh thạch là vừa.
- Lần này chúng ta phải phục thù.
- Nhất trí.
Một thanh niên nhíu mày.
- Hình như ta nghe đồn người đưa ra lời thách đấu không phải là Nam Cung thần nữ.
- Ta biết, người thách đấu là chấp sự Đan Cung, Trương Huyền.
- Các ngươi yên tâm, Trương chấp sự chính là đệ nhị thiên tài Đan Cung, chỉ đứng sau Nam Cung chấp sự.
- Ta còn nghe nói Trương chấp sự đã sắp tiếp cận trình độ bát đan.
Lần trước Lâm Phong nhờ vào thượng cổ đan thuật để luyện thành bát đan, từ đó suy ra trình độ thật sự của hắn chỉ ở tầm thất đan.
Về tu vi và kinh nghiệm giao chiến của Lâm Phong đều thua kém Trương Huyền, lần này lại được thi đấu trên sân nhà, thiên thời địa lợi đều có đủ còn ngại gì mà không khô máu.
Trong lúc mọi người đang bàn luận về trận đấu thì Lâm Phong đã đưa ra thông báo bế quan để chuẩn bị cho trận thách đấu sắp tới.
Bên trong một căn phòng, Linh Mộng nhìn tên ngốc trước mặt nhàn nhã thưởng trà nào có giống như đang bế quan tu luyện.
- Không phải ngươi nói muốn bế quan tu luyện sao?
- Thưởng trà cũng là một loại tu luyện.
- Ngươi tự tin như vậy?
- Còn phải xem đối thủ là ai.
Nếu là Nam Cung Như Mộng thì Lâm Phong còn e ngại nhưng lần này đối thủ của hắn chỉ là một tên còn chưa bước vào trình độ bát đan, với loại hàng này thì Lâm Phong không cần dùng toàn lực cũng có thể chiến thắng.
Linh Mộng cũng không ngốc, nàng nhìn bộ dáng ung dung của Lâm Phong liền ngửi được mùi âm mưu, cái tên này lại muốn giả heo ăn thịt hổ, cố ý tỏ ra yếu thế để đối phương chủ quan.
Ngọc thủ Linh Mộng giơ lên, một cái tiểu đỉnh lơ lửng giữa phòng, từ hôm nay nàng sẽ bắt đầu luyện đan.
Lâm Phong lấy ra số linh dược đã chuẩn bị từ trước ném cho yêu nữ.
- Đừng có làm hỏng linh dược của ta đó.
- Hừ.
Linh Mộng bắt ấn, hỏa ảnh xuất hiện bao phủ đan đỉnh, từng gốc linh dược được nàng ném vào bên trong đỉnh.
Lâm Phong vừa thưởng trà vừa xem yêu nữ luyện đan, ánh mắt chợt nhíu lại, hắn cảm giác có gì đó không ổn.
Giọng nói của lão đầu đột nhiên truyền đến.
- Mau ngăn nha đầu đó lại.
Lão đầu vừa dứt lời, Lâm Phong lập tức xông tới, đại thủ hóa chưởng đánh bay đan đỉnh, đúng lúc này một đạo hỏa ảnh xuất hiện đánh hắn bay đi.
- ẦM…
- Phụt…
Cơ thể Lâm Phong va vào vách phòng rồi rơi xuống, nếu không có trận pháp phòng ngự thì hắn đã bị đánh bay ra khỏi phòng.
Lâm Phong cảm giác linh lực tán loạn, miệng phun máu, hắn lập tức lấy ra một viên đan dược nuốt vào.
Linh Mộng thu lại đan đỉnh, sắc mặt tái nhợt, nàng vội vận công điều tức.