Bên trong một căn phòng của Liễu gia, Liễu Mông đang cùng đám lão đầu thương nghị thì bên ngoài truyền đến tiếng bước chân.
- Gia chủ, Nam Cung chấp sự cầu kiến.
- Nha đầu đó đến đây làm gì?
Đám lão đầu liếc nhìn nhau, Nam Cung Như Mộng ở Trường Hà có địa vị đặc thù, tuy chỉ là chấp sự nhưng ảnh hưởng còn hơn cả Thánh Nữ.
Một lão đầu nhíu mày.
- Đêm khuya đến thăm nhất định là có đại sự.
Liễu Mông gật đầu.
- Mau mời Nam Cung chấp sự vào đây.
- Tuân lệnh.
Lúc sau, Nam Cung Như Mộng xuất hiện, nàng hướng về đám lão đầu hành lễ.
- Như Mộng tham kiến các vị tiền bối.
- Không cần đa lễ.
Liễu Mông mỉm cười, vẻ mặt như nhìn thấy tiểu bối trong tộc.
- Không biết Nam Cung chấp sự lần này đến đây là vì chuyện gì?
- Như Mộng nghe nói hôm sau Lâm Phong sẽ đến Liễu gia cầu thân?
- Đúng là có chuyện này.
- Không biết các vị tiền bối suy nghĩ như thế nào?
Chuyện Lâm Phong đến cầu thân, Như Mộng đã sớm để ý, chỉ là thái độ của Liễu gia làm cho nàng khó hiểu.
Từ khi Lâm Phong đến Trường Hà, Liễu gia gần như không liên hệ gì với hắn, rõ ràng là không xem trọng chuyện hôn sự nhưng lại phái thiếu chủ Liễu Kỳ đi mấy vạn dặm để đón tiếp.
Liễu Mông nhíu mày, Lâm Phong trở thành người của Liễu gia đã là chuyện sớm muộn, chỉ là chưa công bố ra bên ngoài thôi.
- Chuyện hôn sự lần này lão phu cùng với các vị trưởng lão vẫn đang bàn bạc.
- Lâm Phong là kỳ tài thiên hạ, Liễu gia có hắn trợ giúp như hổ thêm cánh, Như Mộng cả gan xin các vị tiền bối chấp nhận.
- Lâm Phong có thể được Nam Cung chấp sự xem trọng, đúng là không đơn giản.
Như Mộng im lặng, bây giờ nàng đã không thể nhìn thấu đan thuật của Lâm Phong, trận đấu tiếp theo không biết ai sẽ giành chiến thắng.
Nàng chỉ muốn đề phòng trường hợp xấu nhất xảy ra, cho dù không lôi kéo được Lâm Phong cũng không thể trở mặt với hắn, chỉ cần Lâm Phong có quan hệ với Liễu gia thì hắn sẽ không bao giờ thoát khỏi Trường Hà.
Sau khi trò chuyện một lúc, Nam Cung Như Mộng rời đi, đám lão đầu lại tiếp tục bàn luận.
Một vị trưởng lão nhịn không được hỏi.
- Gia chủ, vì sao ngài lại không nói thật cho nha đầu kia biết?
- Lời ta nói chính là sự thật, không phải chúng ta đang bàn về chuyện của Lâm Phong sao?
- Nhưng chẳng phải chúng ta đã chấp nhận Lâm Phong rồi sao?
- Lão phu có nói không sao?
Liễu Mông nhìn vẻ mặt nghi hoặc của đám lão đầu liền giải thích.
- Đừng thấy Nam Cung nha đầu bình thường dễ nói nhưng thật ra nội tâm vô cùng kiêu ngạo, ngay cả Cửu Huyền Thánh Nữ cũng không để vào mắt.
- Gia chủ nói không sai, Trường Hà từng lưu truyền một câu nói Nam Hoang Nhất Mộng cũng chính là Nam Cung Như Mộng.
Một lão đầu nhíu mày.
- Chẳng lẽ thiên phú của Lâm Phong còn hơn cả Linh Mộng.
Liễu Mông lắc đầu.
- Cả hai đều là kỳ tài, khó mà nói được.
- Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?
- Mượn nước đẩy thuyền.
Hôm sau, Lâm Phong theo kế hoạch đi tới Liễu gia cầu thân, hắn vừa bước ra đại môn thì nhìn thấy một đám người đứng chờ sẵn.
- Liễu đại ca, sao huynh lại đến đây?
- Gia chủ lo đệ không quen đường nên sai ta đến đón.
Liễu Kỳ tiến vào một chiếc xe ngựa, hắn mỉm cười nhìn Lâm Phong.
- Vào đây rồi nói.
- À được.
Lâm Phong nhảy lên xe, vừa bước vào bên trong, ánh mắt liền liếc nhìn xung quanh, nơi này khá rộng, đủ chỗ cho mười mấy người ngồi.
Bên trong nội thất sang trọng, bên ngoài lấp lánh kim quang, kéo xe là bốn đầu địa cấp Độc Giác Yêu Mã, ngoài ra còn có mấy chục tên hộ vệ đi theo, thanh thế vô cùng to lớn.
- Liễu đại ca, làm như vậy có phải hơi quá không?
- Đây là chủ ý của tộc trưởng.
Lâm Phong nhíu mày, rõ ràng hắn và lão tộc trưởng đã bàn từ trước, chuyện cầu thân có liên quan đến tổ địa, tốt nhất là không nên quá lộ liễu.
Với tình hình thế này chỉ sợ Lâm Phong vừa đến Liễu gia thì cả Trường Hà Thánh Thành đều biết tin.
Nửa canh giờ trôi qua, chiến xa dừng lại trước đại môn Liễu gia, Lâm Phong xuất hiện, khi nhìn thấy cảnh tượng xung quanh thì ngây người.
Nơi này đã có vài ngàn tu sĩ tụ tập, không chỉ bên ngoài mà bên trong cũng vô cùng náo nhiệt, nhìn qua không khác gì đang mở hội.
- Vào thôi.
Liễu Kỳ dẫn đầu đoàn người bước vào, Lâm Phong đi theo phía sau, hắn vừa đi vừa quan sát, đến khi nhìn thấy một đám người đang cười nói thì biến sắc.
- Chẳng lẽ là Hồng Môn Yến.
Đám người Lâm Phong nhìn thấy chính là đệ tử Trường Hà Đan Cung, ngay cả chấp sự cũng có mặt, trong lúc Lâm Phong suy nghĩ thì một đám người có già có trẻ bước về phía hắn.
Liễu Kỳ hướng về đám lão đầu hành lễ sau đó nhìn về phía Lâm Phong.
- Các vị tiền bối, vị này chính là Lâm Phong.
Ánh mắt đám lão đầu không ngừng đánh giá thanh niên đối diện, một lão đầu tán thưởng.
- Tướng mạo không sai.
- Đúng là thiếu niên xuất anh hùng.
- Kỳ tài hiếm có.
- Như trên…
Lâm Phong bị một đám lão đầu nhìn ngó, cảm giác có chút không được tự nhiên, nhưng vừa nghe được mấy lời tán thưởng liền bày ra bộ dáng nghiêm túc, phận làm tiểu bối phải biết tôn trọng trưởng bối.
- Liễu đại ca, có thể giới thiệu cho đệ biết cao danh quý tính của các vị tiền bối không?
- Vị này là trưởng lão Triệu gia…
Liễu Kỳ bắt đầu giúp Lâm Phong làm quen với đám người bên trong đại sảnh, sau khi nghe được một lúc, Lâm Phong biết được đám người này đều là đại nhân vật ở Trường Hà Thánh Thành, thế lực không thua gì Liễu gia.
Bên trong một căn phòng, Liễu Mông đang cùng đám lão đầu bàn luận đại sự thì Liễu Thiết Thành từ bên ngoài tiến vào.
- Đại ca, khách nhân đã đến đủ.
- Lâm Phong cũng đến rồi?
- Đến rồi.
- Vậy chúng ta cũng nên xuất hiện.
Liễu Mông vừa đứng dậy thì bị tiểu đệ của lão ngăn lại.
- Đại ca, đệ có chuyện không hiểu.
- Nói.
- Chẳng phải huynh nói chuyện cầu thân phải làm bí mật sao?
- Tu sĩ bên trong Thánh Thành đều biết Lâm Phong đến Liễu gia cầu thân, chuyện này còn có thể giữ bí mật sao?
Liễu Thiết Thành nhíu mày.
- Nhưng cũng đâu cần phải phô trương thanh thế như vậy?
- Ta làm như vậy là muốn tốt cho Liễu gia.
- Chuyện này…
- Đệ quên chuyện đêm qua rồi sao?
Chuyện Lâm Phong cầu thân sớm muộn cũng truyền đi, nếu không giấu được thì không cần phải giấu, sau ngày hôm nay, Liễu gia không chỉ có được Lâm Phong mà còn có cả ân tình của Nam Cung Như Mộng.
- Đêm qua ta đã cho người đến chỗ nha đầu kia thông báo, nói là Liễu gia sẽ chấp nhận Lâm Phong.
- Đại ca đúng là lợi hại.
- Đi thôi.
Đại tiệc kéo dài đến nửa đêm thì kết thúc, Lâm Phong được Liễu gia cho người đưa về tận nhà, hắn vừa bước xuống chiến xa liền nhìn thấy tiểu sư tỷ đứng trước cửa, vẻ mặt có chút không tốt.
- Sư tỷ, sao tỷ lại đứng đây?
- Ta thích, không được sao?
- Vậy đệ không làm phiền.
Lãnh Phi Dao nhìn tên sư đệ đi vào, nàng vội đuổi theo, giọng nói quái khí.
- Không ngờ đệ lại hào phóng như vậy?
- Là chuyện gì?
- Trong người của đệ có bao nhiêu thiên cấp đan dược vậy?
- Hết rồi.
Lâm Phong lắc đầu, trong người hắn bây giờ ngay cả một khối linh thạch cũng không có, tất cả đều ở chỗ lão đầu.
Phi Dao bĩu môi.
- Không nói thì thôi.
- Đệ nói thật, đệ thề.
- Đừng có nói với ta là đệ đã mang hết gia tài đi cầu thân rồi đó.
- Thật ra số đan dược đó không phải là của đệ.
Lần này số lễ vật Lâm Phong đưa ra so với lần cầu thân ở Lãnh gia không thua kém bao nhiêu, thiên cấp đan dược chín viên, thiên cấp linh dược chín gốc, thiên cấp binh khí chín kiện, tất cả đều là Liễu gia chuẩn bị giúp hắn.
Lâm Phong chỉ mang theo một tờ địa đồ cùng với một bình U Minh huyết mạch đến cầu thân, đối với Liễu gia thì hai thứ này chính là bảo vật vô giá.