Cả đám đi được một lúc thì dừng lại, Lâm Phong liếc nhìn hai nữ tử phía sau.
- Mọi người cẩn thận, bây giờ chúng ta đã tiến vào lãnh địa của Tam Nhãn Cự Hùng.
- Hừ.
Phong Thanh Thanh hừ lạnh, đây không phải lần đầu nàng tiến vào Hoang Nguyên, không cần hắn nhắc nhở.
- Tốt nhất ngươi nên lo cho bản thân.
- Chỉ là mấy đầu yêu thú sao có thể làm khó được ta.
- Yêu thú không hại được ngươi vậy yêu nữ thì sao?
Tốc độ di chuyển của Lâm Phong không thua kém cự quy, cho dù là một năm nữa cũng chưa chắc đến được Loạn Vực Chi Địa.
Với bản tính của Linh Mộng không chừng sẽ thủ tiêu hắn trước khi tiến vào Tây Hoang.
Lâm Phong nhếch môi, vẻ mặt không chút hoảng sợ.
- Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra.
- Chỉ biết khoác lác.
- Phong chấp sự, có muốn kiếm một chút linh thạch không?
- Ngươi muốn tranh giành bảo vật với đám yêu thú?
Phong Thanh Thanh thoáng ngẩn người, ánh mắt ẩn hiện kinh ngạc, lá gan của tên dâm tặc này càng lúc càng lớn, hai ngày nay nàng đã gặp không dưới mười đầu thiên thú, một nửa trong số đó có khí tức còn mạnh hơn cả nàng.
Lâm Phong gật đầu sau đó lại lắc đầu, bộ dáng cao thâm có vài phần giống với lão đầu.
- Ta chỉ muốn lấy bảo vật, không muốn tranh giành.
- Ngươi lại muốn giở trò gì?
- Vừa đi vừa nói.
Tam Nhãn Cự Hùng thường sống theo cặp, một đầu đi săn thì đầu còn lại sẽ giữ nhà, nếu Lâm Phong đoán không lầm thì bây giờ bên trong hang động chỉ còn lại một đầu cự hùng.
Phong Thanh Thanh đột nhiên dừng lại, cuối cùng nàng cũng hiểu ra âm mưu của dâm tặc.
- Ngươi muốn lấy bảo vật bên trong hang động của Tam Nhãn Cự Hùng?
- Không sai.
Lâm Phong cho bạo nữ ánh mắt tán thưởng.
- Phong chấp sự đúng là thông minh, vừa nghe đã hiểu.
Phong Thanh Thanh liếc tên thanh niên bên cạnh một cái, ngay cả con nít cũng hiểu tên ngốc này muốn gì.
- Tuy nơi này chỉ còn một đầu cự hùng nhưng ta cảm giác được khí tức của nó rất mạnh, có thể sánh ngang với tôn giả.
- Cho nên chúng ta càng không thể bỏ qua.
Lâm Phong càng nói càng hưng phấn, cứ như là sắp nhìn thấy vô số bảo vật rơi vào túi của hắn.
Tập tính của yêu hùng không giống với yêu thú bình thường, bọn chúng dành cả thanh xuân để ngủ, trong điều kiện không bị làm phiền thì có thể ngủ liên tục suốt mấy năm.
Trước khi nhắm mắt, cự hùng sẽ ăn hết tất cả những tài nguyên mà bọn chúng đã chuẩn bị, trong thời gian đi ngủ thì dạ dày sẽ tiêu hóa thức ăn, chuyển hóa linh khí thành yêu lực.
Theo lời của lão đầu thì thức ăn yêu thích của cự hùng chính là linh dược và yêu đan, đều là những thứ có giá trị.
Ba người đi thêm nửa ngày thì nhìn thấy một ngọn cự sơn xuất hiện, dưới chân núi có một cái hang động to lớn nằm lộ thiên.
Lâm Phong nhìn hang động phía xa, dù khoảng cách giữa hai bên vẫn còn mấy dặm nhưng hắn vẫn cảm giác được hơi thở khủng bố của đầu yêu thú trong hang.
- Lão đầu, nhìn ra được bên trong có mấy mạng không?
- Ba xác.
- Cái gì?
- Tiểu tử ngươi hoảng cái gì.
Bên trong hang động có ba đầu yêu thú, trong đó có một đầu đạt đến thiên cấp cao giai, hai đầu còn lại chỉ vừa bước vào địa cấp.
- Làm hết hồn.
Lâm Phong thở phào, một đầu thiên thú đã khó đối phó, nếu là có ba đầu thì còn làm ăn gì nữa.
Phong Thanh Thanh nhìn tên dâm tặc bên cạnh vẫn án binh bất động, giọng nói khinh bỉ.
- Sợ rồi sao?
- Chỉ là vài đầu yêu thú thì có gì phải sợ.
- Vậy sao ngươi còn ở đây?
- Ta chỉ là đang suy nghĩ kế hoạch.
Lâm Phong liếc nhìn bạo nữ.
- Ngươi vào trong động dụ cự hùng rời đi, ta sẽ lén vào lấy bảo vật, chúng ta chia đều.
- Ngươi muốn dụ rắn ra hang?
- Sai, là dụ gấu ra hang.
Phong Thanh Thanh lắc đầu, chuyện nguy hiểm như vậy nàng sẽ không dại dột đi làm.
- Ngươi vào trong dụ yêu thú, ta sẽ lén vào lấy bảo vật.
- Làm như vậy không ổn.
- Chẳng lẽ ngươi muốn để một nữ tử như ta phải đối mặt với tên to xác trong đó.
- Biết đâu bên trong là mẫu hùng, cùng giới tính dễ thương lượng.
Liễu Huân Vũ im lặng ngồi bên cạnh, nàng muốn giúp Lâm Phong cũng không biết nói như thế nào, lý luận của hắn quá hùng hồn.
Phong Thanh Thanh nhíu mày.
- Lỡ bên trong là con đực thì sao?
- Thì dễ, ngươi chỉ cần dùng mỹ nhân kế là được.
- Ngươi muốn ta đi câu dẫn yêu thú?
Lâm Phong đột nhiên cảm giác lạnh người, vẻ mặt lập tức thay đổi.
- Làm sao có thể, nếu ta vào trong thì ngươi cũng phải đi theo, đừng quên ước định của hai chúng ta.
Thanh Thanh liếc nhìn nữ tử còn lại.
- Để nàng ta đi dụ cự hùng, ta ở lại bảo vệ ngươi.
- Không được.
Lâm Phong lập tức lắc đầu.
- Ta và Huân Vũ là phu thê, đồng sinh cộng tử, sống chết không rời.
- Hừ.
Phong Thanh Thanh xoay người rời đi, ngọc thủ nắm chặt, trong lòng ẩn hiện cảm giác khó chịu, tên dâm tặc đó vậy mà xem trọng nữ nhân kia hơn nàng.
Tất cả cảm xúc chỉ thoáng qua trên gương mặt của Thanh Thanh nhưng vẫn bị Huân Vũ phát hiện, lần đầu nhìn thấy Lâm Phong thân mật với Hàn Băng thì cảm xúc của Huân Vũ cũng không khác gì Thanh Thanh lúc này.
- Hay là để ta theo giúp nàng.
Lâm Phong vội ngăn Huân Vũ lại.
- Tỷ không được đi.
Sở dĩ Lâm Phong để bạo nữ đi dụ yêu hùng là vì nàng sở hữu phong linh thể, tốc độ hơn người, nếu Huân Vũ đi theo chỉ tăng thêm gánh nặng.
Lâm Phong lấy ra hai cái ma trận và một cái la bàn đưa cho Huân Vũ, một cái ma trận là của hắn, cái còn lại là của Phong Thanh Thanh.
Huân Vũ mang theo la bàn tiếp tục đuổi theo Linh Mộng thì sẽ không ai biết được chuyện bọn họ dừng lại giữa đường.
- Tỷ mau đi thôi, đừng để bị yêu nữ phát hiện.
- Được rồi.
Lâm Phong cố tình đi chậm lại là muốn tạo khoảng cách với yêu nữ, càng nhiều người tham gia thì bảo vật hắn nhận được sẽ càng ít.
Liễu Huân Vũ vừa rời đi, Lâm Phong lập tức lấy ra Phi Vân và Dạ Ảnh mặc vào, khí tức trên người dần tiêu tán.
Trước khi tây tiến, Lâm Phong đã nhờ Hàn Băng giúp hắn nâng cấp Phi Vân, phía trên ngân dực đã có thêm vài cái pháp văn, trong số đó có hai cái dùng để ẩn tức, một khi kết hợp với Dạ Ảnh thì dù là thiên thú cao giai cũng chưa chắc phát hiện ra được hắn.
- RỐNG…
Bên trong hang động đột nhiên truyền đến tiếng gầm thét của yêu thú, thanh âm phẫn nộ khiến cho cả ngọn cự sơn không ngừng rung chuyển.
Phong Thanh Thanh từ bên trong hang động lướt ra, Tam Nhãn Cự Hùng đuổi theo phía sau, Lâm Phong nhìn một người một gấu biến mất, hắn lập tức chui vào bên trong hang động, thoáng cái đã xuất hiện ở cuối hang.
Ánh mắt Lâm Phong liên tục liếc nhìn xung quanh cuối cùng dừng lại ở một góc của hang động, nơi đó có một đầu Tam Nhãn Cự Hùng cũng đang nhìn chằm chằm về phía hắn.
- Sao ở đây chỉ có một con?
- Nhất định là bị nha đầu kia bắt đi.
Thiên thú không phải loại ngu ngốc, bọn chúng sẽ không tùy tiện rời khỏi hang ổ, có thể Phong Thanh Thanh đã bắt một đầu tiểu hùng làm mồi nhử.
Lâm Phong gật đầu, còn tưởng nơi này có mật đạo, xem ra tất cả bảo vật đều nằm hết ở đây, ánh mắt hắn dừng lại trên một đống lớn linh dược được chất cao đến mấy trượng, đây sẽ là nơi hắn bắt đầu càn quét.
- RỐNG…
Lâm Phong vừa bước tới chỗ linh dược thì Tam Nhãn Cự Hùng lao tới, hắn lập tức nhảy qua một bên.
- Quên mất còn có tên tiểu tử này.
Lâm Phong vừa dứt lời liền thả ra Thiên Ảnh Ma Điêu.
- Tên này giao cho ngươi.
Thiên Ảnh Ma Điêu gật đầu rồi chạy về phía Tam Nhãn Cự Hùng, tuy cả hai đều là địa cấp yêu thú nhưng huyết mạch của Ảnh Điêu ăn đứt yêu hùng.
Lâm Phong không còn bị quấy rầy lại tiếp tục quá trình càn quét, từng món bảo vật bên trong hang động lần lượt rơi vào túi của hắn.
- Thăm ngàn thăm ngàn...
Vài hơi thở trôi qua, bảo vật bên trong hang động chỉ còn lại một phần cùng với một đầu Tam Nhãn Tiểu Hùng run rẩy nằm im trên mặt đất.