Linh Mộng híp mắt nhìn tên nam nhân bên cạnh.
- Ngươi sợ bị Ngũ Hành Bang truy sát đúng không?
- Ngũ Hành Bang, đó là thứ gì vậy?
Phi Dao đứng bên cạnh xen vào.
- Linh Mộng tỷ tỷ, vì sao Ngũ Hành Bang lại truy sát chúng ta?
- Có một tên ngốc nghi ngờ ta dùng lệnh bài mạo danh thân phận Ngũ Hành Bang.
Linh Mộng mỉm cười, nàng vừa nghe liền nhìn ra được âm mưu của Lâm Phong, không ngờ tên ngốc này lại nghi ngờ nàng dùng hàng giả, đúng là thiếu đòn.
Lâm Phong bị nói trúng tim đen nhưng vẻ mặt không chút biến sắc.
- Ta là đang lo lắng cho an toàn của ngươi.
- Cho nên ngươi muốn ta một mình chịu trách nhiệm?
- Làm người ai làm thế.
Lâm Phong nhìn ánh mắt ẩn chứa sát khí của yêu nữ, hắn vội lắc đầu.
- Tu vi của bọn ta không bằng ngươi, ở lại bên cạnh cũng chỉ tăng thêm gánh nặng, không bằng rời đi.
- Nói như vậy là ngươi muốn tốt cho ta?
- Thánh Nữ anh minh.
Lãnh Phi Dao đứng bên cạnh nén cười, tên sư đệ của nàng đúng là nói dối không thèm chớp mắt.
- Đệ yên tâm, ta có thể đảm bảo lệnh bài của Linh Mộng tỷ tỷ là hàng thật.
- Làm sao tỷ biết được?
- Tỷ tỷ của ta cũng có một cái.
Lâm Phong nhìn Hàn Băng đứng bên cạnh, nàng khẽ gật đầu với hắn xem như là thừa nhận.
- Sao có thể.
Lão bà của hắn băng thanh ngọc khiết, tài sắc song toàn, nhìn kiểu gì cũng không giống quân trộm cướp.
Lãnh Phi Dao nhìn bộ dáng đần độn của tên sư đệ liền kéo hắn qua một bên cẩn thận giải thích.
Tuy khoảng cách giữa các Hoang Vực là vô cùng xa xôi, ở giữa lại có vô số nguy hiểm nhưng vẫn có không ít tu sĩ qua lại, trong đó có cả đệ tử của ngũ đại Thánh Cung.
Vì để đảm bảo an toàn, ngũ đại Thánh Cung và một số bang phái đã ký kết hiệp ước, nước sông không phạm nước giếng.
Ngũ Hành Bang là một trong số bang phái được Cửu Huyền Thánh Cung lựa chọn hợp tác, Linh Mộng có được tín vật của bọn họ cũng là chuyện bình thường.
- Có chuyện này nữa hả?
Lâm Phong đần mặt, hắn cảm giác như vừa bước chân vào Thánh Cung ngày hôm qua, cái gì cũng không biết.
- Chuyện quan trọng như vậy sao đệ không thấy ghi trong thánh quy?
- Ngu ngốc.
Lãnh Phi Dao gõ đầu sư đệ một cái rõ to.
- Những chuyện như thế này làm sao có thể ghi vào thánh quy.
- Cũng đúng.
Hợp tác với đạo tặc không phải chuyện vẻ vang gì, nếu là hắn thì cũng sẽ ém nhẹ đi, nếu chuyện Thánh Cung hợp tác với bang hội là sự thật thì lần tây tiến này cũng không quá nguy hiểm.
Lúc sau, tất cả mọi người tiếp tục lên đường, Thiên Ảnh Ma Điêu vỗ cánh bay đi, thẳng tiến Tây Hoang.
Theo như địa đồ ghi chép, khoảng cách giữa Lâm Phong và Loạn Vực Chi Địa chỉ còn hơn mười mấy vạn dặm, không có chuyện gì xảy ra thì trong vòng một tháng là có thể đến nơi.
Vài ngày sau, Thiên Ảnh Ma Điêu đang bay trên không đột nhiên lao xuống bên dưới, chui vào một cái vách núi gần đó.
Lâm Phong còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì cảm giác khó thở truyền đến, cơ thể hắn như bị thứ gì đó chèn ép.
- Là uy áp của yêu thú.
Bạch nhật thương khung đột nhiên đổi sắc, hắc ám che kín một vùng trời, cuồng phong bạo loạn, khói bụi mịt mù.
- Có chuyện gì vậy… ưm…
Lãnh Phi Dao vừa mở miệng liền bị tỷ tỷ của nàng bịt lại, hai mắt to tròn liếc nhìn xung quanh, vẻ mặt mờ mịt không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nửa canh giờ trôi qua, thiên địa trở lại như thường, đám người Lâm Phong lần lượt bước ra bên ngoài.
- Phù… thật là nguy hiểm.
Lãnh Phi Dao chạy tới bên cạnh tên sư đệ, nhỏ giọng hỏi.
- Tiểu Phong tử, vừa rồi có chuyện gì xảy ra sao?
- Có một đám yêu cầm vừa bay ngang qua.
- Sao?
- Là một đám thiên cấp yêu cầm.
Lâm Phong liếc nhìn xung quanh, nơi này giống như vừa trải qua một trận cuồng phong, cảnh vật hoang tàn, cỏ cây tán loạn.
Theo lời của lão đầu thì vừa rồi có mấy đầu cự điêu bay qua, đều là thiên cấp yêu cầm, nhờ Ảnh Điêu phản ứng nhanh mà bọn họ thoát được một kiếp.
Lâm Phong nhìn theo hướng đám yêu cầm rời đi, vẻ mặt khó hiểu.
- Kỳ lạ.
- Đệ phát hiện chuyện gì hả?
- Phía trước chính là địa bàn của Tam Nhãn Cự Hùng, bọn yêu cầm đến đó làm gì?
Mỗi đầu yêu thú đều có địa bàn riêng, bất khả xâm phạm, một khi bước vào sẽ trở thành kẻ địch.
Lãnh Phi Dao nghe tên sư đệ nói, vẻ mặt hiện rõ hiếu kỳ.
- Hay là bây giờ chúng ta đến chỗ Tam Nhãn Cự Hùng nhìn thử.
- Có cần ta đưa muội đi không?
- Vậy thì quá tốt á…
Phi Dao lập tức gật đầu nhưng vừa nhìn thấy người đưa ra đề nghị liền lắc đầu.
Linh Mộng lạnh lùng liếc nhìn Lâm Phong.
- Không cần lo chuyện bao đồng, tiếp tục lên đường.
- Tuân lệnh.
Lâm Phong gật đầu, hắn cũng không muốn nhiều chuyện, lỡ bị đám yêu thú phát hiện sẽ rất nguy hiểm, Thiên Ảnh Ma Điêu tiếp tục cất cánh, vừa bay được một lúc, Ảnh Điêu đột nhiên đổi hướng.
- Lại có yêu thú xuất hiện sao?
Lãnh Phi Dao mở to mắt liếc nhìn xung quanh, vẻ mặt hưng phấn, chỉ là nàng không thấy được thứ gì.
Ảnh Điêu vừa đáp xuống một rừng cây thì phía xa truyền đến tiếng gầm thét, đại địa chấn động, vài đạo khí tức khủng bố ập đến.
Nửa giờ trôi qua, thiên địa trở lại như thường, Lâm Phong từ bên trong một bụi cây bước ra, vẻ mặt hoang mang.
Bình thường đám yêu thú chỉ hoạt động bên trong địa bàn của bọn chúng, không hiểu sao hôm nay lại chạy loạn bên ngoài.
- Đám yêu thú này đổi tính rồi sao?
- Có vấn đề.
Giọng nói của lão đầu truyền đến, yêu thú bạo loạn nhất định có đại sự xảy ra, không phải thú triều thì cũng là bảo vật xuất thế.
- Vậy cuối cùng là thú triều hay là bảo vật?
- Chỉ có yêu thú cao giai xuất hiện, khả năng cao là có bảo vật xuất thế.
Lâm Phong vừa nghe lão đầu nói đến bảo vật, hai mắt liền sáng lên, ngay cả thiên cấp yêu thú cũng tranh giành thì nhất định là tuyệt thế bảo vật nhưng cho dù là tuyệt thế bảo vật thì sao, hắn cũng đâu có cơ hội tranh giành, bên cạnh còn có yêu nữ lúc nào cũng nhìn chằm chằm, muốn chạy cũng không được.
Lúc sau, mọi người tiếp tục lên đường, Lâm Phong mang suy đoán của lão đầu nói ra, tình hình bây giờ vô cùng căng thẳng, bất cứ lúc nào bọn họ cũng có thể gặp phải thiên cấp yêu thú cho nên phải cẩn thận.
Thiên Ảnh Ma Điêu chỉ bay cách mặt đất gần trăm trượng, một khi có biến lập tức hạ cánh.
Ba ngày sau, bên trên một ngọn cự sơn, Lâm Phong vừa đi vừa quan sát xung quanh, bộ dáng vô cùng cẩn thận, phía sau hắn chỉ còn lại Huân Vũ và Thanh Thanh.
Đêm hôm trước, hắn và lão đầu đã thương lượng, cuối cùng cũng tìm ra một phương án an toàn.
Cả đám sẽ chia thành hai nhóm, Linh Mộng một nhóm, số còn lại sẽ vào một nhóm, mỗi nhóm sẽ giữ một cái ma trận, khi một nhóm gặp nguy hiểm có thể lập tức truyền tống đến vị trí nhóm còn lại.
Trước khi rời Trường Hà, Lâm Phong đã nâng cấp Âm Dương Ma Trận, có thể truyền tống trong vòng trăm dặm.
Lãnh Phi Dao đột nhiên xen vào.
- Lỡ như chúng ta rời khỏi phạm vi truyền tống thì sao?
- Chuyện này không khó.
Lâm Phong lấy ra một cặp la bàn, thứ này có công dụng tương tự như La Bàn Vĩnh Cửu, có thể phát hiện tín hiệu trong vòng trăm dặm, một khi rời khỏi phạm vi thì la bàn sẽ mất tính hiệu.
Linh Mộng gật đầu, tuy nàng không ưa thích tên nam nhân này nhưng phải thừa nhận kế hoạch của hắn không tệ.
- Hàn Băng và Phi Dao sẽ đi cùng ta.
- Chuyện này…
- Ngươi có ý kiến?
Lâm Phong nhìn ánh mắt bất thiện của Linh Mộng liền lắc đầu, vốn dĩ hắn muốn đá yêu nữ đi không ngờ lại bị nàng phá hôi.