Lâm Phong bỏ qua khối linh thạch, hắn tiếp tục tìm kiếm, đan dược và linh dược nơi này đã hoàn toàn hư hại, pháp chỉ cũng không thể sử dụng, còn tốt là tìm được vài khối khoáng thạch trân quý.
Lâm Phong từ trong một cái rương lớn tìm được một khối Trấn Yêu Thạch và vài khối Không Gian Chi Thạch, trong đó có một khối nặng đến cả chục cân.
- Hắc hắc… không tệ.
Trong lúc Lâm Phong đang vui mừng thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Tiểu tử, mau thu lấy khối ngân thạch kia.
- Là khối này sao?
Lâm Phong cầm lấy một khối ngân thạch tỏa ra linh quang mờ ảo, kích thước có thể so với nắm tay của hắn.
- Đây là thứ gì vậy?
- Tỏa Thiên Thạch.
- Tên nghe kêu dữ, chắc lợi hại lắm hả?
- Có thể phong ấn vạn vật bên trong thiên địa.
Lâm Phong nghe lão đầu nói, hai mắt rực sáng, không ngờ hắn lại tìm được một thứ bá đạo như vậy.
- Lão đầu, thứ này dùng thế nào?
- Luyện trận, luyện khí đều có thể sử dụng.
Một khi bị Tỏa Thiên Thạch đánh trúng thì dù là linh lực, yêu lực, huyết mạch, linh hồn hay thần thức đều bị phong ấn đến tê liệt.
Lâm Phong nhìn khối đá trong tay, với kích thước này thì không thể luyện thành một thanh đại đao, trận kỳ cũng không được mấy cái, chẳng lẽ mỗi lần lâm trận phải cầm theo một khối đá ném về phía đối thủ.
- Hình tượng này có chút không ổn.
- Tiểu tử ngươi không cần lo, lão phu biết một loại trận pháp dùng đến Tỏa Thiên Thạch.
- Lợi hại không?
- Chỉ cần thánh nhân không xuất hiện thì tiểu tử ngươi có thể thỏa sức tung hoành.
Lâm Phong nghe lão đầu nói, vẻ mặt tràn đầy hưng phấn, chỉ cần nghĩ đến tương lai có thể đi ngang trên đại lục là máu nóng trong người hắn liền sôi sục.
- Lão đầu, bao lâu thì lão luyện xong cái đại trận đó?
- Chuyện đó còn phải xem vào tiểu tử ngươi.
- Liên quan gì đến ta?
- Với gia tài bây giờ của ngươi thì chỉ đủ để luyện chế một nửa cái đại trận.
Tất nhiên là không tính đến Vô Cực Thánh Thụ, Thông Thiên Giới Chỉ, Diệt Thần Tiễn…
Lâm Phong nghe lão đầu nói mà nhói lòng, gia tài của hắn có hơn bảy phần lấy được từ U Minh bảo khố, nếu chỉ luyện đan để kiếm linh thạch thì e là đời này ngay cả cơ hội nhìn thấy đại trận cũng không có.
Chuyện đại trận tạm thời bỏ qua một bên, Lâm Phong tiếp tục thăm ngàn nhưng nơi này ngoại trừ khoáng thạch ra thì không thấy có thứ gì đáng giá.
- ẦM…
Đúng lúc này, bên cạnh truyền đến tiếng động, Lâm Phong vừa xoay người liền nhìn thấy yêu nữ đã mở nắp kim quan ra.
Lâm Phong vội chạy tới nhìn vào, hai mắt sáng rực, bên trong quan tài là một bộ hài cốt, hình dáng vẫn còn ngon lành, hai tay ôm lấy một chiếc hộp ngọc đặt trên ngực.
Lâm Phong còn chưa kịp động thủ thì hộp ngọc đã bị Linh Mộng lấy đi, hắn chỉ có thể dùng ánh mắt ủy khuất nhìn yêu nữ.
Linh Mộng lạnh lùng nhìn tên nam nhân ghê tởm bên cạnh.
- Còn nhìn nữa coi chừng ta móc mắt ngươi.
Lâm Phong tạm thời bỏ qua hộp ngọc, hắn tiếp tục quan sát bộ hài cốt bên trong quan tài, hi vọng có thể tìm được chút gì đó.
Từ màu sắc và khí tức trên bộ hài cốt lưu lại, lão đầu suy đoán người này đã tu luyện đến tôn giải đỉnh phong, đáng tiếc lại không thể thành thánh.
Ánh mắt Lâm Phong nhìn một vòng cuối cùng dừng lại trên cốt chỉ của bộ hài cốt, trong số mười ngón tay thì có một ngón hoàn toàn khác biệt.
- Hình như không phải cùng loại.
Bên trên cốt chỉ có hoa văn ẩn hiện, chỗ mờ chỗ rõ, cảm giác huyền diệu vô cùng.
- Đó là thánh cốt.
- Lão nói thứ này là một khối thánh cốt?
- Đúng vậy.
- Có phải lão nhìn lầm rồi không?
Lâm Phong từng thấy qua thánh cốt bên trong Vạn Cốt Sơn, bên trên hài cốt đâu có hoa văn như thế này.
- Đây là một khối thánh cốt đã được luyện chế.
- Thánh cốt cũng có thể luyện chế?
- Tiểu tử ngươi đừng quên đây là nơi nào.
Sở trường của Thi Tông chính là luyện thi, thánh nhân đứng đầu thiên hạ nhưng không phải bất diệt, tương truyền Thi Tông vào thời đỉnh cao từng sở hữu đến chín bộ thánh thi.
Muốn luyện chế thánh thi, tu vi phải đạt đến thánh cảnh, trong trường hợp tu vi không đủ thì có thể lựa chọn luyện chế một phần của thánh cốt.
Từ hoa văn bên trên thánh cốt, lão đầu đoán thứ này đã được luyện chế thành một loại pháp bảo có khả năng công kích.
Lâm Phong nhìn khối thánh cốt trong tay, vẻ mặt kích động.
- Ý của lão là thứ này có thể đánh ra công kích cấp bậc thánh nhân?
- Không thể.
Vì thời gian quá lâu nên pháp văn và thánh cốt đều bị tổn hại, lão đầu suy đoán thứ này chỉ có thể đánh ra công kích cấp bậc bán thánh là cùng.
Bên trên khối thánh cốt có tổng cộng chín đường hoa văn, trong số đó chỉ có ba đường là nhìn rõ, sáu đường mờ nhạt, chứng tỏ thứ này chỉ có thể dùng thêm ba lần.
- Như vậy cũng quá trâu bò rồi.
Tuy chỉ là cấp bậc bán thánh nhưng ở cái thời đại không có nổi một vị thánh nhân này thì ai có thể ngăn cản.
- Muh ha ha ha ha…
- Bốp.
- Ui da.
Lâm Phong đang đắm chìm trong ảo tưởng vô đối thì bị một cái hộp bay thẳng vào đầu, vẻ mặt mờ mịt nhìn yêu nữ, hình như hắn đâu có chọc nàng.
Linh Mộng lạnh lùng nhìn tên nam nhân đối diện, ánh mắt ẩn hiện sát khí, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất thủ.
- Quân tử không chấp nữ nhân, ngươi đợi đó.
Lâm Phong nhặt hộp ngọc lên quan sát, hắn mở ra thì nhìn thấy bên trong có một quyển thư tịch, bên trên có ghi vài văn tự cổ quái.
Sau khi đọc qua vài trang thư tịch, Lâm Phong đã hiểu vì sao yêu nữ lại tức giận, bên trong thư tịch có rất nhiều hình ảnh và văn tự, tuy xem không hiểu chữ nào nhưng hắn cũng đoán được thứ này là một quyển công pháp.
Mục tiêu của Linh Mộng là tìm giải dược cho sư phụ, bây giờ đan phương không tìm được lại nhìn thấy tên ngốc trước mặt cười như điên, nàng làm sao có thể nhịn cho được.
- Lão đầu, có biết đây là công pháp gì không?
- Khống Thi Thuật.
Khống Thi Thuật chính là một trong những tuyệt học của Thi Tông, từ sau khi Thi Tông biến mất thì thứ này cũng thất truyền.
Lâm Phong nhìn quyển công pháp trong tay, vẻ mặt thoáng qua chút thất vọng, thứ này đúng là tuyệt học nhưng không thích hợp với hắn.
- Thứ này để lại sẽ hại người, hay là hủy đi.
- Thứ này không tệ đâu.
- Lão đừng nói đùa, ta không muốn trở thành thi binh.
Lỡ như để người bên ngoài biết được Lâm Phong tu luyện loại tà thuật này thì thiên hạ rộng lớn chắc gì đã có chỗ cho hắn dung thân.
- Vậy thì hủy đi.
Lâm Phong dùng hỏa cầu thiêu đốt thư tịch một lúc thì phát hiện thứ này vô cùng bền chắc, có đốt thế nào cũng không cháy.
- Lão tử không tin không làm gì được ngươi.
Hắn lấy Đồ Long Đao chém vào quyển thư tịch, kết quả chỉ để lại một vết mờ, Lâm Phong chuẩn bị tiếp tục động thủ thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Quyển công pháp này hình như được làm từ da của một đầu thánh thú.
- Hèn gì lại trâu bò như vậy.
Gần như tất cả bảo vật nơi này đều bị hư tổn, chỉ có quyển thư tịch này là còn nguyên, chứng tỏ vật liệu luyện chế thứ này không phải dạng vừa.
- Vậy tạm thời giữ lại.
Chỉ cần xóa bỏ số văn tự bên trong quyển thư tịch thì Lâm Phong sẽ có được một lớp da của thánh thú, dùng làm bảo giáp cũng không tệ.