Thiên La

Chương 353: Nhập Môn



Lâm Phong vừa nghe lão đầu nói liền nhìn qua mấy thanh binh khí của đám hoàng kim cự cốt, cảm giác đúng là có chút giống với thanh binh khí ở buổi đấu giá.

- Ta hiểu rồi…

Có lẽ đám người lần trước tiến vào nơi này đã giao chiến với kim thi, kết quả thất bại nên chỉ có thể lấy được một thanh đại đao, lần này bọn chúng muốn tập hợp lực lượng tiếp tục đoạt bảo.

Đám người bên ngoài cung điện không chịu tiến vào là vì đang chờ đợi viện binh, phần lớn bảo vật bên trong cung điện đã sớm bị càng quét, có tiến vào cũng không làm ăn được gì.

Trong lúc Lâm Phong đang suy nghĩ thì Linh Mộng đột nhiên lướt về phía đại môn, yêu nữ vừa chạy được nửa đường thì một bộ kim cốt chợt xuất hiện trước mặt nàng.

Trường kiếm trong tay Linh Mộng chém tới, kiếm khí mang theo hỏa lực chém thẳng vào hoàng kim cự cốt.

- Keng…

Vài ánh lửa lóe lên, bên trên kim cốt xuất hiện một đường vân mờ nhạt do kiếm khí để lại, trường thương trong tay hoàng kim cự cốt quét về phía Linh Mộng.

- Keng…

Linh Mộng giơ kiếm đón đỡ, hai bên vừa va chạm, nàng lập tức bị đánh bay về phía thông đạo.

- Tôn giả.

Hà Thanh trưởng lão vừa nhìn liền nhận ra thực lực của hoàng kim cự cốt, sắc mặt Linh Mộng ửng hồng, linh lực có chút rối loạn, một đòn vừa rồi của kim cốt chút nữa đã đánh trọng thương nàng.

Còn tốt là đối thủ chỉ là một bộ hài cốt, nếu là một vị tôn giả chỉ sợ Linh Mộng đã lành ít dữ nhiều.

Lâm Phong đi tới bên cạnh yêu nữ, vẻ mặt quan tâm.

- Có sao không?

- Không cần ngươi quan tâm?

- Có muốn ta giúp ngươi giải quyết bọn chúng không?

Linh Mộng nhìn vẻ mặt tự tin của tên nam nhân bên cạnh, trong lòng có chút rung động.

- Ngươi có thể giải quyết bọn chúng?

- Chỉ là mấy bộ hài cốt thì có thể làm gì được ta.

Lâm Phong mỉm cười.

- Có muốn đánh cược không?

- Hừ, nếu ngươi đã có biện pháp còn không mau giải quyết bọn chúng.

Từ khi nhìn thấy hoàng kim cự cốt, Linh Mộng đã đoán được vài phần nguyên nhân vì sao đám người kia vẫn chờ đợi bên ngoài, nếu không giải quyết nhanh đám kim cốt thì bảo vật nơi đây chưa chắc đã có phần của bọn họ.

Lâm Phong cũng biết không thể kéo dài thời gian, hắn lấy ra một cái túi đưa cho Hà Thanh trưởng lão, trước khi tiến vào Quỷ Cốc, lão đầu đã giúp Lâm Phong luyện chế không ít thứ để đối phó với thi binh, thứ bên trong túi trữ vật chính là một trong số đó.

- Bên trong là thứ tiểu bối đã chuẩn bị sẵn để đối phó với thi… đám hài cốt, tiền bối chỉ cần…

- Thật sự hữu dụng?

- Tiểu bối có thể lấy danh dự ra đảm bảo, thứ này tuyệt đối có hiệu quả.

- Chuyện này…

Vẻ mặt Hà Thanh trưởng lão ẩn hiện do dự, một tên lục cấp linh giả có thể đối phó với một đám tôn giả, chuyện này thật sự rất khó tin, nhưng Lâm Phong là tuyệt thế thiên tài, nhiều lần sáng tạo ra kỳ tích, không chừng sẽ có cơ hội.

Đúng lúc này, Linh Mộng đang vận công khôi phục chợt mở lời.

- Làm theo lời hắn, có chuyện gì ta sẽ chịu trách nhiệm.

- Cứ giao cho lão phu.

Lâm Phong nhìn yêu nữ bên cạnh.

- Đi thôi.

- Ngươi muốn làm gì?

- Nếu ngươi không nhanh chân cẩn thận không tìm được giải dược.

Hà Thanh trưởng lão nhìn Lâm Phong và Linh Mộng đã tiến vào bên trong một căn phòng, lão lấy ra một ít bột trắng từ bên trong túi thoa lên y phục.

Hoàng kim cự cốt đang đứng yên đột nhiên có phản ứng, khí tức bạo động, cơ thể liên tục rung lên như bị thứ gì đó kích thích, cốt nhãn nhìn về phía Hà Thanh trưởng lão.

Lâm Phong nấp bên trong một căn phòng cẩn thận quan sát, lúc sau hắn nhìn thấy Hà Thanh trưởng lão chạy qua, phía sau còn có mấy đạo kim quang đuổi theo.

- Thật là đáng tiếc.

Lúc đầu Lâm Phong dự định dùng cốt đao để giải quyết đám kim thi nhưng lão đầu đã nói không được để Thực Cốt Pháp Văn lộ ra bên ngoài, dù là yêu nữ cũng phải đề phòng.

Lâm Phong rời phòng, hắn bước tới chỗ đám hoàng kim cự cốt canh giữ, trước mặt chỉ còn lại một cái đại môn, hoa văn bên trên đã phai mờ, khó nhìn thấy rõ.

Linh Mộng đi tới bên cạnh Lâm Phong, ánh mắt nghiêm túc quan sát hoa văn trên đại môn.

- Trận đồ.

Ánh mắt Linh Mộng liếc nhìn tên nam nhân bên cạnh, đại môn có trận đồ bảo vệ không dễ khai mở, nếu mạnh mẽ công kích có thể làm tổn hại những thứ bên trong, thậm chí là phá hủy cả nơi này.

Lâm Phong đặt hai tay lên đại môn sau đó vận linh lực, từng đường trận văn dần tỏa sáng.

- KÉT…

Khi toàn bộ hoa văn được thắp sáng, đại môn khẽ rung lên, đại thủ Lâm Phong vận lực đẩy tới, thạch môn chầm chậm mở ra, hai người nhanh chân bước vào.

Phía sau đại môn là một căn phòng rộng lớn, nơi này so với những căn phòng Lâm Phong từng gặp thì tiện nghi hơn rất nhiều, giữa phòng không chỉ có một cái kim sắc quan tài mà nơi này còn có thư tịch, binh khí, đan dược…

- Hàng về.

Lâm Phong lập tức lao về phía mấy cái kệ lớn, bên trên chất đầy bình ngọc, hắn vừa chạy được vài bước chợt có một đạo hỏa ảnh lướt qua.

Linh Mộng xuất hiện bên cạnh kệ lớn, trong tay nàng cầm mấy bình đan dược.

Lâm Phong trừng mắt nhìn yêu nữ.

- Ngươi không phải đan sư thì lấy đan dược làm gì?

- Bởi vì ta không phải đan sư nên mới lấy đan dược.

- Cũng có lý… đợi đã, nơi này là do ta mở ra cho nên ta phải chọn trước.

Linh Mộng hoàn toàn không để ý đến Lâm Phong, nàng mở bình đan dược ra xem, mày phượng nhíu lại, bên trong bình ngọc không có lấy một viên đan dược, chỉ còn lại một ít tro bụi.

Linh Mộng mở ra hết số bình ngọc, kết quả vẫn không thay đổi, Lâm Phong đi tới bên cạnh yêu nữ nhặt một cái bình ngọc lên nhìn thử, vẻ mặt biến sắc.

- Thứ này là đan cốt sao?

Mỗi loại đan dược đều có hạng sử dụng, ngoại trừ một số cực ít có thể thông linh thì tất cả số còn lại đều sẽ hóa thành tro bụi khi hết hạn, thứ tro bụi đó được gọi là đan cốt.

Lâm Phong liếc nhìn số bảo vật còn lại bên trong căn phòng, trong lòng dâng lên dự cảm không lành, hắn đi tới một cái kệ lớn chứa đầy hộp ngọc, đại thủ tùy tiện cầm lấy một cái mở ra xem.

Bên trong hoàn toàn trống không, ngay cả một chút tro bụi cũng không có, hắn tiếp tục mở thêm vài cái, cuối cùng cũng có phát hiện.

Lâm Phong tìm được một khối thất sắc tinh thạch to như nắm tay, hắn cảm nhận được bên trong ẩn chứa một ít linh khí thiên địa.

- Sao ta lại có cảm giác từng gặp thứ này ở đâu rồi nhỉ?

- Trong túi của tiểu tử ngươi chứ đâu.

- Ta có được bảo vật thế này lúc nào?

- Lúc bán đan dược.

Lâm Phong nghe lão đầu nói cuối cùng cũng nhận ra lai lịch của khối thất sắc tinh thạch trong tay, thứ này chính là một khối linh thạch có kích thước siêu to khổng lồ, dựa vào nồng độ linh khí thì khối linh thạch này còn chưa được xếp vào hạ phẩm.

Lâm Phong nhíu mày, một khối linh thạch hạ phẩm sau có thể được đặt ở một chỗ như thế này, nhất định là có huyền cơ.

- Lão đầu, nhìn xem khối linh thạch này có vấn đề gì không?

- Có.

- Có phải bên trong ẩn chứa bảo vật không?

- Linh khí hơi ít.

Lão đầu ngừng lại một chút rồi nói.

- Còn rất hỗn tạp.

- Không thể nào.

Lâm Phong lắc đầu, hắn vẫn không tin đây là sự thật.

- Lão nhìn kỹ xem, một khối hạ phẩm linh thạch sao có thể xuất hiện ở một nơi như thế này.

- Nếu là vài chục vạn năm trước thì sao?

Lúc đó thiên địa còn chưa biến đổi, linh mạch chưa bị phong ấn, dù tìm khắp thiên hạ cũng chưa chắc có được vài khối linh thạch.

Có thể vị chủ nhân nơi này vô tình tìm được một khối linh thạch, vì hứng thú nên mang về tìm hiểu sau đó để lại nơi đây.

- Hài… thứ này thì có gì mà hứng thú, tìm hiểu thần khí hay thánh dược gì đó có phải tốt hơn không?