Bên ngoài phòng đúng là một nữ tử tuyệt sắc nhưng vừa nhìn thấy nàng thì vẻ mặt hưng phấn của Lâm Phong liền biến mất, giọng nói bất mãn.
- Khuya rồi ngươi không ở trong phòng mà chạy đến đây làm gì?
Linh Mộng bước vào phòng, vẻ mặt lạnh lùng, không vì chuyện của sư phụ thì còn lâu nàng mới đến gặp tên ngốc này.
- Khi nào ngươi chịu dạy ta luyện đan?
- Ngươi nói vậy là có ý gì.
Lâm Phong mỉm cười nhìn yêu nữ.
- Chẳng phải ta luôn dạy ngươi luyện đan sao?
- Ngươi…
Mỗi lần Linh Mộng đến, Lâm Phong không cho nàng nếm linh dược thì cũng là thử đan, mỗi loại đều có mùi vị vô cùng đặc sắc.
- Hôm nay ta không luyện được đan dược thì tuyệt đối sẽ không rời đi.
- Nửa đêm cô nam quả nữ ở chung một phòng, ngươi không sợ bị hiểu lầm sao?
- Ta không quan tâm.
- Nhưng mà ta quan tâm.
Lâm Phong dùng vẻ mặt lo lắng nhìn yêu nữ.
- Ta là nam nhân đã có thê tử sao có thể qua đêm với một nữ tử.
- Nếu vậy chỉ cần ngươi không phải nam nhân là được đúng không?
- Á đù.
- Ta có thể giúp ngươi.
Hỏa ảnh trên người Linh Mộng ẩn hiện, ánh mắt lạnh lùng nhìn thanh niên đối diện, ngọc thủ nắm trường kiếm bước về phía hắn.
Giọng nói của lão đầu đột nhiên truyền đến.
- Thời của tiểu tử ngươi tới rồi.
- Lão nói thật đó hả lão đầu?
- Đừng quên bây giờ tu vi của các người ngang nhau.
Lâm Phong nghe lão nói nhất thời tỉnh ngộ, một khi bước lên thuyền thì dù là lục cấp hay thất cấp đều trở về tam cấp, mà đánh nhau cùng cấp thì hắn chưa ngán ai bao giờ.
Lâm Phong nhìn yêu nữ từng bước tiếp cận, hắn chợt hét lớn.
- Ngươi đừng qua đây nếu không ta sẽ la lên đó… á cứu mạng.
Lâm Phong lui về phía sau, đại thủ vỗ vào bức tường, từng thanh quang trụ xuất hiện vây lấy Linh Mộng.
- Phá.
Trường kiếm trong tay Linh Mộng chém về phía quang trụ nhưng không thể phá giải, lúc này nàng chợt nhớ ra tu vi của mình đã bị phong ấn.
Bên trong mỗi căn phòng đều có bố trí trận pháp để đảm bảo an toàn cho tu sĩ, chỉ cần vỗ vào một vật bất kỳ là có thể kích hoạt trận pháp.
Lâm Phong nhìn yêu nữ bị vây khốn, vẻ mặt hiện rõ kinh ngạc, không ngờ mọi chuyện lại đơn giản như vậy.
- Sao hả, không muốn đánh nữa sao?
- Hừ.
Linh Mộng thu lại trường kiếm, một khi tên ngốc này còn ở trên thuyền thì nàng sẽ không làm gì được hắn, tấn công chỉ phí sức.
- Còn không thả ta ra.
- Tại sao ta phải thả ngươi?
Lâm Phong đi vài vòng xung quanh yêu nữ, ánh mắt liên tục đánh giá nữ tử đối diện, gương mặt xinh đẹp, dáng người thướt tha, mỹ mạo khuynh thành, phong hoa tuyệt đại, đúng là không phụ danh Nam Hoang Nhị Mộng.
Khóe miệng Lâm Phong nhếch lên để lộ nụ cười mờ ám.
- Xem ra đêm nay ngươi thật sự không thể rời đi.
- Ngươi muốn làm gì?
- Cô nam quả nữ ở chung một phòng, người nói xem ta nên làm gì?
- Ngươi dám.
Linh Mộng lạnh lùng nhìn tên nam nhân đối diện, sát khí ẩn hiện bên trong đôi mắt, chỉ cần hắn dám tiếp cận thì nàng sẽ lập tức động thủ.
Lâm Phong cũng biết trận pháp bên trong căn phòng không thể hoàn toàn trấn áp được Linh Mộng, với bản lĩnh của nàng có thể mạnh mẽ phá trận, nhưng làm như vậy sẽ vi phạm quy tắc, nàng sẽ lập tức bị đuổi xuống thuyền.
Dù là như vậy Lâm Phong cũng không dám đến gần Linh Mộng, hắn biết nữ nhân này hành sự bá đạo, một khi nàng nổi điên thì sẽ không quan tâm đến mấy cái quy tắc gì đó.
- Ta biết ngươi rất lợi hại, ngay cả yêu nghiệt của Ma Giáo ẩn giấu bên trong Thánh Cung lâu như vậy mà cũng bị ngươi tìm ra.
- Ngươi… ngươi câm miệng cho ta.
- Không chỉ như vậy, ngươi còn có thể thay hình đổi dạng, từ một nữ tử thanh thuần trở thành một yêu nữ bá đạo, đến cả đồng môn cũng không nhận ra.
- Im miệng.
Hỏa ảnh trên người Linh Mộng bạo phát, vẻ mặt phẫn nộ nhìn Lâm Phong, ngọc phong lên xuống theo từng nhịp thở, nếu không có trận pháp áp chế thì nàng đã động thủ.
Lâm Phong mặt không đổi sắc nhưng trong lòng lại có chút không yên, hi vọng là lão đầu không đoán sai.
- Sao hả, muốn giết người diệt khẩu?
- Ngươi nghĩ ta không dám?
- Tốt, có giỏi thì ngươi giết ta đi.
Lâm Phong vừa nói vừa tiến thêm một bước về phía yêu nữ.
- Mấy năm trước vì tin tưởng ngươi mà đồng môn bị dư nghiệt Ma Giáo hãm hại, bây giờ vì che giấu chân tướng mà ngươi sẵn sàng bỏ qua an toàn của sư phụ, ta thấy ngươi không phải yêu nữ mà chính là một ma nữ.
- Ngươi… ta… không phải ta làm… ta không cố ý hại bọn họ…
- Không phải ngươi làm thì sao lại nổi giận, rõ ràng là ngươi có tật giật mình.
- Không… không phải ta…
Linh Mộng liên tục lắc đầu, ánh mắt hoảng loạn, từng ký ức năm xưa lại hiện về, trong tiếng gào thét tuyệt vọng, đồng môn xung quanh vì bảo vệ nàng mà lần lượt nằm xuống.
- Không phải ta…
Trong lúc Linh Mộng rơi vào hoảng loạn, Lâm Phong đã đi tới bên cạnh nàng, khoảng cách giữa hai ngươi chưa tới một bước chân, hắn mỉm cười nhìn yêu nữ, đại thủ điểm tới.
- Ngươi…
Linh Mộng cảm giác linh lực bên trong cơ thể hoàn toàn ngưng đọng, lúc này tu vi của nàng đã bị tên nam nhân đối diện phong ấn, ánh mắt tràn đầy phẫn nộ nhìn hắn.
- Ta muốn giết ngươi.
- Tốt.
Lâm Phong đột nhiên động thủ, hắn bế yêu nữ lên, cảm giác mềm mịn căng đầy cùng với mùi hương mê người làm cho bất kỳ tên nam nhân nào cũng phải động lòng.
Linh Mộng bị tập kích bất ngờ, ánh mắt thoáng qua chút hoảng loạn nhưng vẻ mặt vẫn giữ bình tĩnh.
- Ngươi muốn làm gì?
- Không phải ngươi muốn giết ta sao, bây giờ ta thành toàn cho ngươi.
Lâm Phong vừa nói vừa bước đến chiếc giường duy nhất trong phòng, hắn nhẹ nhàng đặt yêu nữ xuống.
- Ngươi thấy chỗ này thế nào, nhìn vậy thôi chứ cái giường này rất kiên cố, dù có đại chiến mấy trăm hiệp cũng không sao.
- Ngươi… vô sỉ.
- Đừng nói ta không cho ngươi cơ hội, bây giờ ta sẽ tự phong bế linh lực, chúng ta chỉ dùng thể lực để chiến đấu, nếu ta thua thì tùy ngươi xử lý.
Linh Mộng cắn chặt răng, nàng thề một khi thoát khỏi nơi này nhất định sẽ để tên khốn này nếm hết tất cả đau khổ trên đời, để hắn sống không bằng chết.
Lâm Phong đứng đợi một lúc vẫn không thấy yêu nữ phản ứng, hắn đành phải chủ động tấn công, đầu tiên là tự thoát y, hắn vừa cởi y phục vừa tâm sự với Linh Mộng.
- Ngươi có cần ta cởi giúp không?
- Ngươi…
Linh Mộng nhìn tên nam nhân bên cạnh đã bắt đầu hành động, trong lòng trở nên lo lắng, bây giờ linh lực của nàng đã bị phong ấn, hoàn toàn không có cơ hội kháng cự.
- Dừng lại.
- Ngươi có nói gì cũng vô dụng, tốt nhất nên để dành chút sức lực.
- Ngươi là đệ tử Thánh Cung lại dám kháng lệnh, chẳng lẽ không sợ bị trừng phạt.
- Cùng lắm thì ta không làm đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung là được chứ gì.
Lâm Phong đắc ý nhìn yêu nữ, một bên là giường của Thánh Nữ, một bên là đệ tử của Thánh Cung, chỉ cần là nam nhân đều sẽ có chung suy nghĩ với hắn.
Linh Mộng biết không thể đe dọa tên khốn này, vẻ mặt dần hiện rõ lo lắng.
- Ngươi làm như vậy không thấy có lỗi với Hàn Băng sao?
- Nếu Hàn Băng sư tỷ biết ta có thể đánh bại ngươi nhất định sẽ rất cao hứng.
- Ta chính là tỷ muội tốt nhất của Hàn Băng, nếu ngươi tổn thương ta thì nàng nhất định sẽ đau lòng.
- Đó chỉ là ảo tưởng của ngươi thôi.
Lúc này Lâm Phong đã hoàn toàn thoát y phần trên của cơ thể để lộ cơ ngực săn chắc cùng với cái bụng đầy múi, tuy không quá đồ sộ như đám thể tu nhưng cũng có thể xem là hoàn mỹ, múi nào ra múi đó.
- Ngươi nhớ lại xem, thời gian Hàn Băng sư tỷ ở bên cạnh ngươi đã từng vui vẻ bao giờ chưa, vì người mà sư tỷ phải rời bỏ gia tộc chạy đến Thương Vân xa xôi, nói đến đây ta cũng phải đa tạ ngươi, nếu không có ngươi thì ta cũng không thể gặp được một lão bà tốt như vậy.
- Thích một tên khốn như ngươi chính là sai lầm lớn nhất của Hàn Băng.
- Ta là đệ nhất thiên tài Đan Cung, Hàn Băng sư tỷ là đệ nhất thiên tài Pháp Cung, đây chính là môn đăng hộ đối, rồng phụng một đôi.
- Ngươi chính là một tên khốn kiếp, vô sỉ, hèn nhát, đê tiện, ngu ngốc…
Linh Mộng điên cuồng mắng chửi để phát tiết nỗi hận trong lòng, đây cũng chính là điều duy nhất nàng có thể làm lúc này.