Lâm Phong cúi người nhìn yêu nữ nằm trên giường, ánh mắt cả hai chạm vào nhau, khoảng cách gần như có thể nghe được hơi thở của đối phương.
- Nếu ta là một tên nam nhân ngu ngốc thì ngươi chính là một nữ nhân đần độn, vì một tên nam nhân bội bạc mà biến bản thân trở nên tàn khốc, cả đời phải sống trong nỗi sợ.
- Câm miệng… ngươi thì biết cái gì.
- Từ một nữ tử thanh thuần trở thành một yêu nữ tàn bạo, hành sự bá đạo khiến cho trẻ con nghe tên cũng phải ngừng khóc, đồng môn không dám đến gần, ngươi làm như vậy không phải là để thiên hạ kính sợ mà là để che giấu nỗi sợ trong lòng của ngươi.
Lâm Phong nhìn thấy một thoáng kinh ngạc lướt trong ánh mắt của yêu nữ, xem ra lần này hắn lại cược đúng rồi, khóe miệng khẽ nhếch lên.
- Ngươi sợ bản thân sai lầm, ngươi sợ bị phản bội, ngươi sợ hãi khi nhìn thấy cảnh tượng đồng môn vì mình mà hy sinh nên ngươi đã lựa chọn một cuộc sống cô độc, có đúng không?
- Hừ.
Linh Mộng quay mặt đi, nàng không dám đối diện với hắn, không phải nàng sợ Lâm Phong mà là vì nàng không muốn để người khác thấy được sự yếu đuối bên trong đôi mắt của mình.
Lâm Phong nhìn hai mắt Linh Mộng dần ửng đỏ, dù yêu nữ vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng nhưng vẫn không ngăn được giọt lệ lặng lẽ lăn trên đôi gò má.
Hắn cúi người nhặt lấy y phục mặc vào, vẻ mặt chán nản.
- Xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng, thật là mất hết cả hứng.
Linh Mộng nhìn tên khốn trước mặt, giọng nói mang theo vài phần châm biếm.
- Cuối cùng ngươi vẫn là một tên chết nhát.
- Vốn dĩ ta muốn cùng ngươi đại chiến ba trăm hiệp nhưng thấy ngươi khóc lóc thảm hại như vậy nên quyết định tha cho ngươi lần này.
- Ta không cần ngươi thương hại.
- Chẳng lẽ ngươi cần ta xâm hại sao?
Lâm Phong dùng ánh mắt tham lam nhìn nữ tử nằm trên giường, lão đầu đã cảnh cáo hắn tuyệt đối không thể đi quá giới hạn nhưng nếu người ta chủ động thì khác.
- Hừ.
Linh Mộng vội quay mặt đi, cho dù nàng vẫn đang rất tức giận nhưng không thể để hắn chiếm tiện nghi.
Lâm Phong đi tới điểm vài cái trên người yêu nữ giúp nàng khôi phục một chút linh lực.
- Ta còn phải tu luyện, không tiễn.
Cảm giác tê dại bên trong cơ thể Linh Mộng dần biến mất, nàng lập tức rời đi, khi đi ngang qua Lâm Phong thì dừng lại.
- Chuyện ngày hôm nay tuyệt đối không được để kẻ thứ ba biết, nếu không ta sẽ giết ngươi.
- Yên tâm, quân tử không nói xấu sau lưng người khác.
Linh Mộng nhìn tên nam nhân bên cạnh, ngọc thủ nắm chặt, lúc này nàng hoàn toàn có thể ra tay với hắn nhưng không hiểu sao bản thân lại không muốn động thủ, có thể là vì an toàn của sư phụ hoặc là một nguyên nhân nào đó mà nàng không nhận ra.
Linh Mộng do dự một lúc cuối cùng vẫn quyết định bỏ qua cho Lâm Phong, khi nàng bước đến cửa phòng thì giọng nói của tên nam nhân phía sau chợt truyền đến.
- Thù hận có thể mang lại sức mạnh cho ngươi nhưng chắc chắn không thể mang lại hạnh phúc cho ngươi.
Lâm Phong nhìn yêu nữ rời đi, trong lòng thở phào một hơi, lúc bị Linh Mộng nhìn chằm chằm, hắn thật sự lo lắng nàng sẽ không nhịn được mà động thủ.
- Thi ân bất cầu báo, ngoài ta ra thì trên đời có được mấy ai.
- Tiểu tử ngươi chiếm tiện nghi còn ít sao?
- Lão nói gì vậy, ta nghe không hiểu.
- Trong số nữ nhân lão phu từng gặp thì nha đầu đó có thể xem là mỹ nữ, cảm giác thế nào?
- Đương nhiên là rất tốt.
Lâm Phong thầm nói, chợt hắn nhớ ra một chuyện.
- Làm sao lão biết được tâm bệnh của yêu nữ rõ ràng như vậy?
- Tiểu tử ngươi còn nhớ lúc sư phụ của nha đầu đó trúng Thi Độc không?
- Tất nhiên còn nhớ.
Lúc nhìn thấy sư phụ nằm trên giường, Linh Mộng gần như hóa điên, ngay cả Cửu Huyền Thánh Chủ cũng bị nàng mắng chửi, chút nữa là động thủ rồi.
Lúc đó lão đầu đã nhìn thấy bên trong ánh mắt của Linh Mộng không chỉ có sự giận dữ mà còn ẩn chứa hoảng loạn cùng với cơ thể run rẩy, đây chính là biểu hiện của sự sợ hãi cùng cực.
Lão đầu chỉ nghĩ Linh Mộng vì lo lắng cho an nguy của sư phụ nên mới có biểu hiện như vậy nhưng khi nghe được câu chuyện của nàng từ chỗ Hàn Băng thì đã phần nào đoán được vấn đề.
Lâm Phong nhíu mày.
- Tức là lão không hoàn toàn nắm chắc?
- Thiên hạ làm gì có chuyện tuyệt đối.
- Được lắm.
Lần này hắn lại bị lão đầu chơi xỏ, lỡ như lão đoán sai thì chẳng khác nào hắn kết thâm thù với yêu nữ.
- Tiểu tử ngươi yên tâm, bây giờ nha đầu đó vẫn chưa dám động thủ.
Nếu bây giờ Linh Mộng ra tay với Lâm Phong thì nàng chắc chắn không thể lấy được Địa Mẫu Thánh Liên, sư phụ của nàng lúc nào cũng có thể rơi vào tình cảnh nguy hiểm.
- Vậy lỡ như ta không thể lấy được thánh dược thì sao?
-…
- Lão đầu, alo… lão còn đó không?
Lâm Phong đợi một lúc vẫn không thấy lão đầu hồi âm, đột nhiên trong lòng hắn sinh ra một dự cảm chẳng lành.
Vạn Lý Trường Hà chia cách nhị Hoang nhưng khoảng cách giữa hai bờ chỉ hơn trăm dặm, với tốc độ của đại thuyền thì không tới ba ngày là có thể qua sông.
Lâm Phong dự tính dùng thời gian này để làm quen với hắc đỉnh nhưng trời vừa sáng thì tiểu sư tỷ đã chạy tới chỗ của hắn.
- Tiểu Phong tử đừng có tu luyện nữa, mau đi theo ta.
- Sư tỷ có chuyện gì sao?
- Không nhanh chân thì linh thạch sẽ bị người khác lấy hết.
Lãnh Phi Dao vừa nói vừa kéo tên sư đệ ra khỏi phòng, lúc sau cả hai đã ra đến mũi thuyền.
Lâm Phong liếc nhìn xung quanh, bây giờ vẫn còn sớm nhưng nơi này đã có vài chục tu sĩ, mỗi tên đều mang theo một cái cần câu.
Ánh mắt Lâm Phong dừng lại trên người hai nữ tử gần đó, không ngờ hai vị lão bà của hắn cũng có mặt ở đây nhưng hai nàng chỉ đứng một bên, vừa ngắm cảnh vừa tâm sự.
- Cử đầu vọng minh nguyệt, đê đầu tư cố hương, hai vị tiên tử cũng đến đây ngắm cảnh sao, thật là trùng hợp.
Lâm Phong bước tới bên cạnh nhị nữ, hai tay chắp sau lưng, bộ dáng như cao nhân ẩn sĩ.
Hàn Băng và Huân Vũ đang ngắm cảnh thì bị làm phiền, tâm tình có chút không tốt nhưng khi nhìn thấy người đến là Lâm Phong cùng với bộ dáng dở hơi của hắn thì nhịn không được mà mỉm cười.
Huân Vũ nhìn lên dạ thiên.
- Hình như đêm nay không có minh nguyệt, có phải Lâm đạo hữu hoa mắt rồi không?
- Minh nguyệt của tại hạ không ở trên cao.
Lâm Phong mỉm cười nhìn hai nữ tử đối diện.
- Hai vị tiên tử trong sáng như minh nguyệt, dung mạo tự thiên tiên, đúng là diễm lệ tuyệt luân, thế gian hiếm có.
- Miệng lưỡi của Lâm đạo hữu cũng là thế gian hiếm có.
Huân Vũ khẽ mỉm cười, nữ nhân mấy ai không thích được người trong lòng khen ngợi, đến cả Hàn Băng cũng không ngoại lệ, ánh mắt lạnh lùng ẩn hiện tiếu ý.
- Hai vị tỷ tỷ đừng có tin lời đệ ấy nói.
Đúng lúc này giọng nói bất mãn của Phi Dao truyền đến, ánh mắt nàng tức giận nhìn tên sư đệ bên cạnh.
- Lúc muội đến phòng gọi thì hắn vẫn còn ôm cái đan đỉnh ngủ trên giường.
Lâm Phong đột nhiên chỉ mấy người đứng gần mạn thuyền.
- Bọn họ đang làm gì vậy ?
- Đám người đó đang câu Vạn Lý Kim Ngư.
Lãnh Phi Dao bĩu môi, nàng vội vã chạy tới tìm tên sư đệ cũng chính là vì chuyện này, Vạn Lý Kim Ngư chỉ xuất hiện ở Vạn Lý Trường Hà là một trong những đặc sản nổi tiếng nhất nơi đây.