Thiên La

Chương 367: Tây Sa Thành



Một vài tu sĩ vừa rời thuyền chợt nhìn thấy hai đám người đứng đối diện, bọn họ không vội rời đi mà đứng một bên xem náo nhiệt.

Trần Minh lấy ra một cái đại kỳ có hình bạch hổ cắm xuống, ánh mắt liếc nhìn đám người xung quanh.

- Phục Hổ Bang làm việc, người không phận sự mau rời đi.

Đám tu sĩ xung quanh vừa nhìn thấy bạch hổ đại kỳ liền biết có chuyện lớn, cả đám vội rời đi.

Lâm Phong bước lên phía trước, thân là nam nhi sao có thể nấp sau lưng nữ tử.

- Các ngươi muốn khiêu chiến sao?

Trần Minh mỉm cười.

- Bọn ta chính là muốn nữ nhân của ngươi.

- Muốn động vào nữ nhân của ta thì trước hết phải đánh bại ta.

- Ha ha ha…

Trần Minh cười lớn, bọn họ có hơn mười tên vương giả chỉ cần chọn một tên cũng có thể đè chết tên ngốc này.

- Nếu ngươi đã muốn chết thì ta sẽ tiễn ngươi một đoạn.

- Tới đây.

Lâm Phong lấy ra một cái đan đỉnh, ánh mắt liếc nhìn đám thanh niên đối diện.

- Tên nào trước?

- Thì ra tên ngốc này là đan sư.

Một thanh niên cầm trường kiếm bước lên, khí thế vương giả bạo phát, giọng nói tràn đầy khinh bỉ.

- Lão tử chấp ngươi một tay.

- Là kiếm sao?

Lâm Phong thu lại đan đỉnh sau đó lùi lại.

- Đạo bất đồng bất tương vi mưu, ta không chơi với ngươi.

Lãnh Phi Dao nhìn thấy tên sư đệ không đánh mà lui thì bĩu môi.

- Tiểu Phong tử ngày càng vô sỉ.

Phong Thanh Thanh bước tới, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn đám người đối diện, mấy tên này dám đánh chủ ý lên người nàng, đúng là không biết sống chết.

- Ngươi không phải đối thủ của ta, các ngươi cùng lên đi.

- Mỹ nữ thật kiêu ngạo, ta thích.

Thanh niên cầm trường kiếm vừa dứt lời thì nhìn thấy đối thủ đột nhiên biến mất.

- Không ổn.

Thanh niên cảm giác được một đạo khí tức nguy hiểm ập đến, linh vực lập tức mở ra, hắn chỉ cảm thấy một luồng linh lực dao động ẩn hiện sau đó trước ngực truyền đến cảm giác khó thở.

- Cẩn thận.

Chu Kỳ vừa thét lên thì tên huynh đệ đã bị đánh bay đi, trên ngực xuất hiện một vết đâm, cả người bất động, khí tức mong manh dễ vỡ.

Phong Thanh Thanh lần nữa tấn công, một mình nàng xông thẳng vào đám người đối diện chỉ là có người còn nhanh hơn cả nàng.

Chu Kỳ chuẩn bị ngăn cản Phong Thanh Thanh thì nhìn thấy một đạo hỏa ảnh bay tới, hắn lập tức vận linh lực chống đỡ.

- ẦM…

Hai bên va chạm, cả đám vương giả bị hỏa ảnh đánh lui lại, khi bọn chúng còn đang hoảng sợ trước thực lực hùng mạnh của đối phương thì đã bị hỏa ảnh cuốn lấy.

- Hỏa vực.

Linh Mộng lao vào vòng chiến, nàng như phượng giữa bầy gà, mỗi lần trường kiếm giơ lên là có một tên gục xuống.

- Thật đáng sợ.

Lâm Phong đứng một bên nhìn mà nuốt nước bọt, hắn nhớ lần trước đánh với lão đầu ở Quỷ Cốc thì yêu nữ đâu có lợi hại như vậy.

- Còn không phải nhờ tiểu tử ngươi sao?

- Liên quan gì đến ta?

- Để kể cho nghe.

Lúc trước Linh Mộng bị tâm ma áp chế nên không thể khai phá toàn bộ tiềm năng, bây giờ mới chính là sức mạnh thật sự của nàng, cho nên Linh Mộng có được như ngày hôm nay thì công đầu phải tính lên người Lâm Phong.

Hỏa ảnh tan biến chỉ còn lại hồng y nữ tử đứng giữa chiến trường, đám người Phục Hổ Bang nằm la liệt trên đất, không rõ sống chết.

Chu Kỳ nhìn hồng y nữ tử đối diện, vẻ mặt vừa hận vừa sợ, đây là đối thủ mạnh nhất mà hắn từng gặp phải.

- Ngươi… phụt…

Linh Mộng thu lại trường kiếm rồi xoay người rời đi, ngay cả không gian trữ vật của đối phương cũng không thèm liếc nhìn.

- Thời tới.

Lâm Phong chạy tới chỗ đám người Phục Hổ Bang, Lãnh Phi Dao đứng bên cạnh vội đuổi theo.

- Tiểu Phong tử, đợi ta với.

Sau khi lấy được chiến lợi phẩm, đám người Lâm Phong lại tiếp tục lên đường, nửa canh giờ trôi qua, một cái thành trì to lớn xuất hiện trước mặt.

Tây Sa Thành là nơi tập kết của các bang phái nên trong thành lúc nào cũng có tu sĩ đông đúc, vào ra liên tục.

Lâm Phong vừa bước vào thành liền tìm một vài tu sĩ hỏi chuyện sau đó dẫn theo chúng nữ rời đi.

Lãnh Phi Dao đi bên cạnh hết nhìn đông lại nhìn tây, nơi này không thua kém gì Lạc Dương Thành, thứ gì cũng có.

- Tiểu Phong tử, tại sao chúng ta phải đến Cự Thiên Bang?

- Thiên cơ bất khả lộ.

- Hừ, đệ không nói ta cũng đoán được.

Địa vị Cự Thiên Bang ở Tây Hoang cũng giống như Ngũ Hành Bang ở Nam Hoang, gần như bất khả xâm phạm.

- Có phải đệ muốn nhờ Cự Thiên Bang hộ tống chúng ta đến Đan Thành đúng không?

- Sư tỷ thật thông minh.

- Hì hì, ta tất nhiên là thông minh.

Lúc sau, đám người Lâm Phong đi đến trước một tòa biệt phủ, nơi này chính là căn cứ của Cự Thiên Bang ở Tây Sa Thành.

Lâm Phong vừa bước vào bên trong liền lấy ra một cái lệnh bài đưa cho thanh niên phục vụ.

- Ta muốn đi đến Đan Thành.

Thanh niên vừa nhìn thấy lệnh bài liền biến sắc, bộ dáng càng thêm cung kính.

- Mời các vị khách quan vào bên trong nghỉ ngơi, tiểu nhân sẽ đi thông báo với quản lý.

Đám người Lâm Phong được an bài bên trong một căn phòng sang trọng, nhìn qua không thua kém phòng khách quý của Vạn Bảo Các.

Thanh niên phục vụ vừa rời đi, Lãnh Phi Dao liền chạy tới bên cạnh Lâm Phong, ánh mắt hiếu kỳ.

- Vừa rồi đệ đưa thứ gì cho tên đó vậy?

- Là một cái lệnh bài.

- Nói nhảm, ta tất nhiên biết đó là lệnh bài.

Phi Dao trừng mắt nhìn tên sư đệ.

- Ta muốn biết đệ lấy thứ đó từ đâu ra?

- Là của đám người Tây Hoang lúc trước đến Thánh Cung tặng cho đệ.

Trước khi rời đi, Lý Nguyệt Thần đã đưa thứ này cho Lâm Phong, nói là khi nào đến Tây Hoang thì có thể dùng đến, bên trên lệnh bài có ghi hai chữ Cự Thiên nên Lâm Phong đoán là có liên quan đến Cự Thiên Bang.

Bên trong một căn phòng khác, một trung niên nam tử đang ngồi thưởng trà thì nghe được tiếng gõ cửa.

- Có chuyện gì?

Thanh niên phục vụ vừa bước vào liền hành lễ sau đó lấy ra một cái lệnh bài cung kính đưa cho đối phương.

- Lý lão, có người mang thứ này đến.

- Ồ.

Lý Điền nhận lấy lệnh bài nhìn một lúc, vẻ mặt thoáng kinh ngạc.

- Người đó bây giờ ở đâu?

- Tiểu nhân đã an bài ở phòng khách quý.

- Làm rất tốt, người đó có yêu cầu gì không?

- Khách nhân nói muốn đến Đan Thành.

Lý Điền gật đầu.

- Lui ra đi, chuyện còn lại để lão phu giải quyết.

- Tuân lệnh.

Đám người Lâm Phong ngồi đợi một lúc thì cửa phòng mở ra, Lý Điền mỉm cười bước vào.

- Lão phu có chuyện cần giải quyết, đã để các vị khách quan đợi lâu.

- Tiểu bối Lâm Phong, không biết tiền bối xưng hô thế nào?

- Lâm tiểu hữu gọi lão phu một tiếng Lý lão là được.

Lâm Phong nhìn trung niên nam tử đối diện một lúc cũng không nhìn thấu được tu vi đối phương, lại thêm một lão đầu thâm tàng bất lộ.

- Lý lão, tiểu bối muốn nhờ Cự Thiên Bang hộ tống đến Đan Thành trong thời gian sớm nhất, không biết giá cả như thế nào?

- Nếu tiểu hữu muốn thì hôm sau có thể xuất phát, còn về giá cả thì không cần nhắc đến.

- Không cần thương lượng sao?

- Không cần.

Lý Điền nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Lâm Phong, ánh mắt thoáng qua một tia thâm ý.

- Cự Thiên Bang và Lý gia có giao tình đã lâu, chỉ cần là khách của Lý gia thì cũng là khách của bản bang.

- Vậy tiểu bối xin đa tạ.

- Không cần đa lễ, các vị cứ nghỉ ngơi ở đây một đêm, hôm sau lão phu sẽ phái người đến thông báo.

Lâm Phong nhìn đối phương rời đi, vẻ mặt vẫn còn hoang mang, không ngờ lại có chuyện tốt như vậy rơi trúng đầu hắn.

- Nhất định có vấn đề.

Linh Mộng nhàm chán liếc hắn một cái.

- Nếu cái lệnh bài đó thật sự là của Lý Nguyệt Thần thì mọi chuyện cứ để Cự Thiên Bang giải quyết.

- Có phải ngươi biết chuyện gì không?

- Hừ.

Linh Mộng không trả lời mà rời đi, nàng vừa đánh một trận nên cần phải nghỉ ngơi.