Thiên La

Chương 393: Dược Viên



Mấy ngày kế tiếp, Lâm Phong vẫn ở trong phòng tu luyện, nhờ có hỏa nguyên chi khí trợ giúp mà linh thể của hắn được cải thiện không ít, so với mấy năm tu luyện công pháp tà đạo của lão đầu còn tốt hơn.

Bây giờ Lâm Phong đã hiểu vì sao lúc đó lão đầu lại hào phóng tặng Liệt Hỏa Phần Thiên cho hắn, tên nghe rất kêu nhưng lại là hàng kém chất lượng.

- Lão đầu, bộ công pháp này của lão chỉ có một tầng thôi đúng không?

- Thì sao?

- Ta muốn kiện lão tội lừa đảo, mau bồi thường đi.

Công dụng chủ yếu của Liệt Hỏa Phần Thiên là tạo ra hỏa linh thể, những tầng còn lại chỉ là thêu hoa trên gấm, cho dù là như vậy thì đây vẫn là một bộ công pháp nghịch thiên, thử hỏi thiên hạ có bao nhiêu thứ có thể tạo thành ngụy linh thể.

- Tiểu tử ngươi chỉ tu luyện một tầng mà ăn được cả một đời, như vậy còn chưa đủ sao?

- Ai bảo lúc đó lão nói như đúng rồi.

- Lão phu nói gì là chuyện của lão phu, còn tin hay không là chuyện của tiểu tử ngươi.

Lâm Phong cạn lời, chỉ trách lúc đó hắn quá ngây thơ nên tin vào những lời đường mật của lão đầu để giờ có muốn hối hận cũng không kịp.

Biết không thể đào được thứ gì từ chỗ lão đầu, Lâm Phong chỉ có thể chuyển qua chuyện khác.

- Lão đầu, tình hình tên đó thế nào rồi?

- Hình như tiểu tử đó sắp đi rồi.

- Cái gì?

Lâm Phong nghe lão nói mà giật mình.

- Là ai động thủ?

- Đi rồi.

- Nhanh vậy sao?

- Tiểu tử ngươi có muốn đuổi theo không?

Lâm Phong nhíu mày, hắn khẽ mở cửa phòng nhìn ra bên ngoài thì thấy tên nam tử mặc hắc bào đang trên đường rời biệt viện, ánh mắt hắn căm phẫn nhìn lão đầu.

- Lão không thể nói chuyện rõ ràng một chút sao?

- Bớt nhảm, có đuổi theo không?

Lâm Phong không cần suy nghĩ lập tức gật đầu, hắn nhất định phải làm rõ chuyện này, vừa bước ra khỏi phòng thì một giọng nói từ đâu đó truyền đến.

- Đạo hữu xin dừng bước.

Lúc này cũng có một cặp nam nữ vừa bước ra khỏi phòng, nam tử vẻ mặt tươi cười nhìn Lâm Phong.

- Tại hạ Trương Thừa Ân, không biết đạo hữu xưng hô thế nào?

- Tại hạ Lâm Phong.

- Thì ra là Lâm đạo hữu, nghe danh đã lâu.

Lâm Phong mỉm cười đáp lễ, ánh mắt đánh giá cặp nam nữ đối diện, nam nhân tướng mạo có thể xem là tiêu soái nhưng không bằng hắn, nữ tử có dáng người thước tha chỉ là không nhìn rõ dung mạo.

- Không biết là tên ngu ngốc nào lại thiết kế ra mấy cái khăn che mặt này, tốt nhất đừng để lão tử gặp được.

Nữ tử nhìn thấy ánh mắt Lâm Phong cứ đảo lên người mình, vẻ mặt có chút không tốt, nàng liếc nhìn tên nam nhân bên cạnh.

Trương Thừa Ân hiểu ý liền mờ lời.

- Lâm đạo hữu có phải đang muốn đến dược viên không?

- Dược viên?

Lâm Phong chợt nhớ ra còn phải đuổi theo tên nam tử mặc hắc bào nhưng bây giờ có lẽ đối phương đã đi mất rồi.

Hắn miễn cưỡng gật đầu.

- Đúng là như vậy.

- Tốt quá, tại hạ cũng đang muốn đến dược viên, hay là chúng ta cùng đi có được không?

- Tại hạ không có ý kiến.

Trương Thừa Ân liếc nhìn nữ tử bên cạnh, thấy nàng không có ý kiến liền dẫn đầu rời đi.

Phần lớn diện tích bên trong nội thành dùng để trồng linh dược, số còn lại dùng để làm nơi tu luyện và chỗ ở cho tam đại gia tộc.

Toàn bộ dược viên bên trong nội thành đều thuộc quyền sở hữu của tam đại gia tộc, bọn họ có thể toàn quyền giao dịch tất cả linh dược nơi đây.

Trên đường đến dược viên, hai thanh niên vừa đi vừa trò chuyện, nữ tử bên cạnh vẫn giữ im lặng, ánh mắt lặng lẽ quan sát xung quanh.

Sau khi trò chuyện một lúc, Lâm Phong biết được cặp nam nữ này đến từ Đông Hoang, Trương Thừa Ân là chấp sự Nhật Nguyệt Đan Cung, nữ tử còn lại gọi là Tống Dung, chấp sự Vô Song Đan Cung.

Lần này Đông Hoang có tổng cộng ba vị đan sư đến thi đấu, ngoài hai người này thì vẫn còn một thanh niên ở trong phòng tu luyện.

- Chẳng lẽ Đông Hoang chỉ có ba vị đan sư đạt đến cảnh giới bát đan?

Trương Thừa Ân lắc đầu.

- Thật ra có đến năm vị nhưng hai người kia chỉ vừa đột phá nên không muốn tham gia.

- Nói như vậy Trương huynh đã đột phá cảnh giới bát đan từ lâu?

- Tại hạ vận khí tốt nên vài năm trước đã đạt đến cảnh giới bát đan, nói ra còn phải đa tạ Lâm huynh.

- Chuyện đạo hữu đột phá thì có liên quan gì đến tại hạ?

Từ sau khi ngũ cung đại hội ở Nam Hoang kết thúc, tin tức về Tam Dẫn Hỏa Linh Thuật xuất thế như một trận cuồng phong quét qua đại lục, các thế lực khắp nơi đều chạy đến giao dịch nhờ đó mà Cửu Huyền Thánh Cung thu được lợi ích không nhỏ.

Trước khi thượng cổ đan thuật xuất thế, Đông Hoang chỉ có ba vị đan sư đạt đến bát đan, sau này mới có thêm hai người đột phá.

Lâm Phong nghe nói lần này số lượng đan sư đến thi đấu nhiều hơn so với những lần trước, nguyên nhân có thể là do chuyện tốt mà hắn đã làm.

- Đúng là tự làm tự chịu.

Trương Thừa Ân đi tới bên cạnh Lâm Phong, nhỏ giọng nói.

- Tống Dung đạo hữu ngoài mặt lạnh lùng nhưng thật ra trong lòng lại rất khâm phục Lâm huynh.

- Thật sao?

- Không chỉ Tống Dung đạo hữu, tại hạ và đan sư của Đông Hoang đều như vậy.

- Xây dựng và phát triển đan đạo chính là quyền và nghĩ vụ của mọi đan sư, tại hạ cũng chỉ làm những chuyện mà bản thân nên làm.

Lâm Phong ngẩng cao đầu, vẻ mặt tràn đầy chính khí, cổ nhân nói không sai, làm việc tốt nhất định sẽ được báo đáp, không chừng xú danh ôn thần của hắn cũng vì chuyện này mà được xóa bỏ.

Lúc sau, cả ba người dừng lại trước một cái dược viên, bên ngoài có cấm đại kỳ, trên đại kỳ có thêu một chữ Lý to tướng, bên cạnh còn có hai tên hộ vệ canh chừng.

- Nơi này chắc là dược viên của Lý gia.

Lâm Phong đi tới đối diện một tên hộ vệ hỏi thăm.

- Tại hạ có thể vào bên trong không?

- Mời các vị đi lối này.

Những người canh giữ dược viên thường được gọi là dược vệ, bọn họ không chỉ phụ trách bảo vệ linh dược mà còn có trách nhiệm dẫn đường cho tu sĩ tham quan.

Dược vệ đi trước dẫn đường, ba người Lâm Phong theo sau, ánh mắt kinh ngạc ngắm nhìn cảnh vật bên trong dược viên.

Vừa bước vào đã ngửi được hương dược nồng đậm, nơi đâu cũng có linh dược, số lượng nhiều đến mức cứ ngỡ là cỏ dại mọc ngoài đường.

Càng tiến vào sâu bên trong thì cấp độ linh dược càng cao, linh thụ nối tiếp như sơn lâm, nhiều gốc còn kết ra một vài linh quả.

Lâm Phong thở dài, bây giờ hắn đã hiểu vì sao đan sư ở Tây Hoang lại đứng đầu đại lục.

- Nơi đây đúng là thiên đường của đan sư.

Đan sư khó thành, muốn trở thành đan sư cao cấp càng khó hơn, không phải lúc nào cũng có linh dược để luyện chế, ngay cả thiên tài như Lâm Phong cũng phải trải qua không ít lần thất bại mới có được thành quả như ngày hôm nay.

Lâm Phong đi tới trước một gốc linh thảo thì dừng lại.

- Địa Hỏa Long Thảo.

Trước mặt Lâm Phong là một gốc linh thảo cao hơn ba thước (một thước bằng 33 cm), thân thể uốn lượn như rồng, lá cây rực cháy hỏa diễm.

Địa Hỏa Long Thảo là chủ dược dùng để luyện chế Hỏa Long Đan, nam nhân sử dụng sẽ có được sức mạnh như rồng như hổ, bất khả chiến bại, cân ba cân năm là chuyện bình thường.

Trương Thừa Ân đứng bên cạnh gật đầu.

- Đúng là thứ tốt.

Tống Dung đi phía sau nhíu mày, ánh mắt nhìn Lâm Phong có chút thay đổi.

- Chẳng lẽ những tin đồn kia là thật?

Lâm Phong xoay người bước đi, nam nhân chân chính như hắn khinh thường dùng những thứ tà đạo này.

Trên đường đi, Lâm Phong nhìn trúng vài gốc linh thụ nhưng giá cả lại cao đến dọa người, dù hắn có trả đủ linh thạch thì người ta cũng không bán.

Đối với một số loại linh dược quý hiếm như hồn thụ thì chỉ bán quả không bán gốc, nếu là linh thảo chỉ bán lá chứ không bán thân.